Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1381: HOÀNG ĐẾ KHÔNG CHẾT, BÊN DƯỚI KHÔNG PHẢN

Kỳ thật, Trấn Nam quan cũng không phải ban đầu, ban đầu chính là dưới Ngọc Bàn thành, Sở quân và Sở nhân không thể ngăn cản Yến quân lại.

Kế tiếp, khi Niên Nghiêu đối mặt với Điền Vô Kính, vẫn luôn rơi vào thế hạ phong.

Ngay sau đó, Vọng Giang vỡ đên, Trịnh bá gia suất quân đi thuyền tập kích bất ngờ Kinh thành, thiêu đốt lương thảo Kinh thành.

Điều này biểu thị trận quốc chiến này, Sở nhân cơ bản không có biện pháp đạt được thắng lợi.

Cuối lại nghe được có một nhánh Yến quân đang nhanh chóng nam hạ, Nhiếp Chính Vương không hề do dự, dứt khoát ném đi toàn bộ Sở đô này.

Nếu ném, vậy ném sạch sẽ.

Những vị huynh đệ đã từng cạnh tranh kia với hắn, nguyên bản giữ lại bọn họ để bản thân giữ được một cái “Hiền” danh, hiện tại, cái này không cần thiết, vậy tại sao còn muốn tiếp tục mang theo.

Lão thái giám cười cười, cong eo, nói:

-Để Vương gia chê cười, chê cười rồi.

Điền Vô Kính duỗi tay, chỉ về phía trước.

Lập tức mười mấy tên kỵ sĩ trương cung cài tên, bắn về phía bên kia.

Nhưng khi những mũi tên bay về nơi đó, lại giống như bị một tầng khí lưu đỡ, rơi xuống bốn phía.

Cọc gỗ cũng bởi vậy một trận lay động, tùy thời đều khả năng đổ sụp.

Các hoàng tử vô cùng hoảng sợ không ngừng kêu gọi “Ô ô ô”.

Lão thái giám nâng tay lên, ổn định cục diện, ngay sau đó, cả người phiêu nhiên dựng lên, nhảy tới cọc gỗ, từ trên cao nhìn xuống Điền Vô Kính và binh sĩ Yến quân.

-Vương gia, chớ nên nóng vội, Vương thượng nhà ta còn có mấy câu nhờ lão nô truyền cho Vương gia.

Điền Vô Kính ngẩng đầu, nhìn lão thái giám.

-Vương thượng nói, Đại Sở ta thoạt nhìn thua bởi thiếu một Tĩnh Nam Vương, nhưng kỳ thật, thua bởi quốc lực. Vì sao Yến Quốc, lấy một khu vực cằn cỗi nhất trong tứ quốc, ít nhân khẩu nhất, lại nuôi dưỡng ra mấy chục vạn Thiết kỵ đủ càn quét tứ đại quốc gia!

Yến Quốc có thể làm được, Đại Sở ta, cũng có thể làm được, Yến Hoàng hắn có thể làm được, trẫm, cũng có thể làm được

Điền Vô Kính lẳng lặng mà nghe, hắn có thể cảm giác ra, kết giới trước mắt này, rất yếu.

Nhưng mẫu chốt của kết giới kia chính là tiểu kỳ trong tay lão thái giám kia.

Chỉ cần lão thái giám tâm niệm vừa động, chính hắn và sáu hoàng tử Sở Quốc kia, tất nhiên sẽ rơi vào bên trong bụi gai.

Mà toàn Hoàng cung Đại Sở này. . .

Công chúa Sở Quốc Hùng Lệ Tinh từng nói, Hoàng cung Đại Sở so với Hoàng cung Yến Quốc, rộng hơn mấy lần.

Tòa Hoàng thành Sở Quốc này, từ bên ngoài nhìn vào sẽ không rõ, nhưng khi đi vào bên trong, đặc biệt sau khi nhìn xem cái này.

Mới có thể rõ ràng. . .

Vì sao năm đó Sở Hoàng thế hệ kia lại lấy “Hỏa Phượng nghỉ chân tại Điều giang”, tìm ở bờ sông Điều giang xây môt tòa Sở đô mới.

Tòa Hoàng cung này, không chỉ là Hoàng cung, mà còn là một tòa đại trận.

-Đại Sở thua, trẫm, cũng thua, nhưng trẫm, sẽ không chịu thua, trẫm thật đáng tiếc, bởi trẫm xem ra, đại tranh chi thế, mới vừa bắt đầu, mà những đối thủ trẫm thưởng thức, kính nế, lại bắt đầu già rồi.

Trẫm đã có thể thấy. . .

Tương lai về sau. . .

Trẫm sẽ vô cùng tĩnh mịch.

Cũng may, trẫm đã sớm chuẩn bị cho sự tĩnh mịch này rồi.

Bởi trẫm rõ ràng, sống đến cuối cùng, mới là người cười.

Điền Vô Kính, ngươi công phá được Sở đô, thì có tác dụng gì?

Ngươi, có thể bảo vệ được mãi sao?

Yến Quốc sau lưng ngươi, Tấn địa sau lưng ngươi, còn có thể tiếp tục cung phụng ngươi đánh tiếp nữa sao?

Thậm chí, ngay cả ngươi, hôm nay nếu ngươi vào được, vậy trẫm thật sự rửa mắt mong chờ. . .

Tĩnh Nam Vương gia Đại Yến, có thể rời khỏi tòa Hoàng thành, tòa Sở đô này không?

Trẫm biết, ngươi biết rõ trẫm không ở đây, nhưng vẫn sẽ đi vào tòa Hoàng thành này, bởi ngươi muốn, dẫm đạp lên niềm kiêu ngạo của Sở nhân ta.

Trẫm, cho ngươi dẫm.

Phần kiêu ngạo mất đi này, trẫm sẽ dùng mười năm, hai mươi năm, lại một lần nữa lấy lại.

Đến lúc đó, trẫm rất muốn nhìn xem, Yến Quốc ngươi. . .

Rốt cuộc còn ở đây không!

Trẫm, có rất nhiều thời gian, có rất nhiều canh giờ, bó lớn bó lớn có thể chờ, bó lớn bó lớn có thể tiêu xài.

Sau khi lão thái giám kia thuật lại hết những lời này, có chút ngượng ngùng cười cười.

-Ngươi cũng một nhân vật, trung thành tận tâm với hắn như vậy, vì sao, hắn không mang theo ngươi rời đi.

Điền Vô Kính mở miệng nói.

-Lão phu làm sai, nếu đã sai, tự nhiên phải ở lại chịu tội rồi, đây là đạo lý từ xưa đến nay.

-Ngươi, phạm lỗi sai gì?

-Sáu năm trước, Tứ hoàng tử hay Vương thượng, để lão nô lấy một chén canh độc, đưa cho Tiên Hoàng uống, a. . .

Lão thái giám duỗi tay, vuốt ve yết hầu, trong thần sắc, mang theo một vệt hồi tướng.

-A ~ lão nô hầu hạ Tiên Hoàng hơn phân nửa đời, lão nô muốn, Tiêu Hoàng có thể ra đi một cách tự nhiên, nể tình cảm chủ tớ này, để Tiên Hoàng ra đi được nhẹ nhàng một chút, không tốt sao? Lão nô tự tiện làm chủ, giảm hơn nửa lượng canh. Ha ha ha ha. . .

Lão thái giám nở nụ cười, cúi đầu, nhìn Điền Vô Kính ở phía dưới, nói:

-Vương gia ngài đoán thế nào? A a ~, Vương thượng đã sớm điều phối đủ, để Tiên Hoàng chết bởi bệnh tật đột phát, hấp hối nửa tháng, thái y cao minh đến đâu cũng không cách nào xoay chuyển trời đất.

Lão thái giám nói đến đây, thởi dài:

-Nhưng cố tình, bởi lão nô mềm lòng, giảm phân lượng, Tiên Hoàng vẫn không chết luôn, cố gắng chống không băng hà, ở trên long sàng kia đã hơn một năm, hơn một năm!

Lão thái giám bắt đầu gạt nước mắt, khóc ròng nói:

-Lão nô hối, hận, ngài nói, lúc trước lão nô mềm lòng làm gì, để Tiên Hoàng nhận thêm một năm khổ, lại để Vương thượng đợi thêm một năm.

Vương gia, ngài nói xem.

Năm đó nếu lão nô không làm sai thế này.

Hôm nay Vương gia ngài có thể đánh tới Sở đô này, có thể đánh đến Hoàng thành này sao?

Ngài nói, lão nô có sai, lão nô có nên ở lại chịu sự trừng phạt hay không?

Trung tâm quyền lực là một loại trạng thái biến hóa.

Tư Đồ Lôi hướng Kiếm Thánh mượn kiếm, nhất kiếm giết cha.

Sau đó, thong dong nắm giữ quyền to, đăng cơ làm Đế Vương.

Đó là bởi trước kia, Tư Đồ Lôi đã nắm giữ triều đình, càng vứt hai huynh đệ kia của hắn đến Tuyết Hải Quan gặm tuyết.

Nhưng sáu năm trước, Tứ hoàng tử Nhiếp Chính Vương có lẽ cũng nắm chắc sau khi lão già hắn băng hà, có thể đánh bại mấy huynh đệ khác ngồi lên vị trí kia.

Nhưng cái này được thành lập sau khi lão tử hắn băng hà, trên dưới Đại Sở cần một Hoàng Đế mới, khi đó mới có thể.

Lúc ấy, hoàng tử tranh đấu, đó là danh chính ngôn thuận, sớm tranh đấu xong, sớm thắng được, ngồi lên trên vị trí kia, mọi người có thể sống tiếp.

Nhưng vấn đề là, Sở Hoàng không chết, ngược lại nắm trên giường gắng gượng mấy năm.

Hoàng Đế không chết.

Phía dưới không động được, bởi không đại nghĩa.

Hơn nữa, bởi chuyện này, xúc động rất nhiều người, rõ ràng sẽ có người trung thành với Tiên Hoàng, tỷ như ảnh tử ngoài hẻm Hoàng thành.

Mà các đại quý tộc, ước gì trên đỉnh đầu bọn họ có một Hoàng Đế đang ốm đâu trên giường, mọi người có thể hài hòa bên ngoài, không cần lo lắng uy hiếp gì đến từ Hoàng quyền.

Cho nên thế lực khắp nơi, đều ôm thái độ chính trị như vậy.

-------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!