- Chỉ cần Tĩnh Nam quân, Trấn Bắc quân còn, bá tánh dân chúng lầm than thì thế nào, còn có thể phản thế nào? Phản thế nào?
Đây là hiện thực.
Trấn Bắc quân không phản, Tĩnh Nam quân không phản, đầu óc Cơ gia không bị nước vào, tự phản.
Nói câu không dễ nghe, tất cả bá tánh Đại Yến đều nâng cờ tạo phản, đều không đủ để hai nhánh Thiết kỵ kia xung phong một lần.
Đại Yến không phải chính quyền dị tộc, không phải quốc gia do Man tộc và dã nhân thành lập.
Tần Quốc vong, nói là thiên hạ khổ Tần lâu rồi, nhưng thật ra sau khi Tần Thủy Hoàng chết, kẻ đào nát căn cơ chính là quý tộc lục quốc cũ.
Nhà Hán vong, sau khi bình định khởi nghĩa Hoàng Cân, chân chính lật đổ Đại Hán chính là thế lực cát cứ địa phương.
Nhà Tùy vong, bởi mười tám lộ phản vương làm ầm ĩ, cuối cùng cướp lấy thiên hạ chính là thân thích của Lý Uyên, thân thích nhà Tùy.
Nói là dân như nước, nước có thể chở thuyền cũng có thể lật thuyền, nhưng đây cũng chỉ là câu nói mà thôi.
Chỉ cần Sở Càn không toàn lực ứng phó bắc phạt, chỉ cần Man tộc không đột nhiên ngưng tụ lên đông tiến, Đại Yến tính bị thiên tai rồi nhân họa, bản thân triều đình không loạn, muốn mất nước sao?
Thật quá ngây thơ rồi.
Khó đến đây, chỉ cần không vượt qua điểm mấu chốt kia, tất có thể tiếp tục kéo dài.
-Chiếu theo lời ngươi, thiên hạ cứ thế bình phục?
Điền Vô Kính hỏi.
-Nhưng cái này không nhất định là chuyện tốt.
-Không phải chuyện tốt?
-Bởi rất có thể kế tiếp Vương gia ngài không có trận để đánh.
Điền Vô Kính trầm mặc.
Không còn trận đánh, Điền Vô Kính sẽ làm cái gì?
Hắn, còn có thể làm cái gì?
Đại khái sẽ về tòa Hầu phủ tại Lịch Thiên thành kia, tiếp tục ngồi trên ngạch cửa, nhìn hoa cỏ trong vườn nở rồi lại tàn.
Tưởng tưởng lại hình ảnh kia, Trịnh Phàm đau lòng.
Lần đó Tĩnh Nam Vương một đêm bạc đầu.
Đồng thời, một màn đáng sợ nhất chính là. . . Không đánh giặc.
Tĩnh Nam Vương tồn tại, vốn khó để thượng vị giả chân chính bao dung.
Đỗ Quyên chết, tra hay không tra?
Người đứng đầu Mật điệp tư một quận, lại là ám tử Ngân Giáp vệ Càn Quốc sao?
Ngân Giáp vệ Càn Quốc làm thế nào lợi hại như vậy?
Sao không nói phi tần nào cũng là ám tử Ngân Giáp vệ?
Làm thế nào không nói vị mẫu thân thấu tình đạt lý của Tam hoàng tử kia, nàng cũng là ám tử Ngân Giáp vệ?
Làm thế nào không nói Tam hoàng tử từ nhỏ đến lớn đều thích văn giáo, cũng tiếp nhận Ngân Giáp vệ huấn luyện và bồi dưỡng?
Tính cuyện này thật sự có thể bẻ xả đến sạch sẽ.
Được rồi, có thể.
Nhưng Tĩnh Nam Vương tự diệt toàn tộc, một người có thể tự diệt toàn gia, trừ bỏ đương kim Yến Hoàng, ai dám dùng?
Yến Hoàng dám dùng, Yến Hoàng cũng có thể ép, đó là bởi đương kim Bệ Hạ, gọi là Cơ Nhuận Hào.
Đời sau thì sao?
Yến Hoàng đời sau có thể trấn trụ Tĩnh Nam Vương sao?
Như vậy thời điểm thân thể Yến Hoàng không ổn, hắn có lo lắng hay không?
Khi quốc gia yêu cầu dụng binh bên ngoài, một quốc chiến lại một hồi quốc chiến, ngay cả bá tánh cũng rõ ràng, Tĩnh Nam Vương có thể đánh giặc, đều rõ ràng Đại Yến, còn cần Tĩnh Nam Vương.
Mà một khi tiếp theo nữa không cần đánh giặc?
Vì nước, vì Đại Yến, phụng hiến hết thảy, kết quả, đổi lấy chính là hắn không còn bất cứ nơi nào dung thân.
Tĩnh Nam Vương là người nào?
Hắn sao có thể nghe không ra ý ngoài lời Trịnh Phàm.
Hắn nói ngay:
-Ngươi, muốn làm cái gì?
Trịnh Phàm bỏ tay ra, thân mình Điền Vô Kính hơi hơi thoáng lên, vẫn có thể đứng vững.
Trịnh bá gia lui về phía sau ba bước, quỳ một gối xuống hành lễ, nói:
-Mạt tường mời Vương gia, cứ như vậy chết ở Sở đô!
Lúc này, bốn phía nơi này chỉ có lửa lớn, không có người ngoài, nói cái gì cũng có thể, cái gì cũng dám nói.
Quan trọng nhất chính là, Điền Vô Kính ngươi. . .
Tạm thời không có năng lực đá bạo đầu Trịnh Phàm.
Điền Vô Kính cười, nói:
-Ngươi, cứng cánh rồi.
Ngữ khí, rất bình tĩnh, nhưng lại có một loại quyết tuyệt.
-Vương gia, ngài không phát hiện sao, ngài chết ở chỗ này, kỳ thật là tốt nhất, đối với khắp nơi đều có một cái công đạo.
Ngài đã chết. . . Tất cả có thể bứt ra.
-Bổn Vương, khinh thường cho người khác công đạo, Trịnh Phàm, ngươi cảm thấy Bổn Vương là một người sẽ lừa mình dối người?
Tự diệt toàn gia, tội nghiệt này do đích thân Điền Vô Kính tạo ra.
Nghiệt này, hắn vẫn còn, hắn sẽ tới.
Chết trận chiến trường, vì Đại Yến nhất thống Chư Hạ, hắn sẽ còn!
Hắn đã đứng trước mặt thúc tổ, trước khi diệt Điền gia, Điền Vô Kính, tuyệt đối không chết già!
Hắn tự nguyện đi lên con đường không cách nào lùi này.
Đường trên đời này đều có đầu có đuôi.
Nguyên nhân không có đường lui, bởi hắn sẽ không bao giờ lui.
Không hướng lui về phía sau, không xoay người.
Đường lui tự nhiên không còn nữa.
Nếu không, Điền Vô Kính hắn không phải Điền Vô Kính.
-Vương gia, đại chiến, mấy năm nay sẽ không đã xảy ra, như vậy chết đi, đối với Đại Yến, đối với triều đình, đều tốt, cũng coi như có công đạo.
-Vương gia, Thiên Thiên cũng ở nhà, đang chờ ngươi, ta chỉ là một người cha nuôi. Sau này ta cũng có con, ngươi xem, vợ ta cũng ở chỗ này, nếu không phải trì hoãn đánh giặc, ta sớm chuẩn bị muốn có hài tử. Nếu ta có hài tử, khẳng định sẽ đối xử tốt hơn Thiên Thiên. . .
-Vương gia, Thiên Thiên thật sự đáng yêu, từ nhỏ không mắc bệnh, thật sự ngoan, nuôi hắn, thật sự không phiền.
-Vương gia, tại sao Đỗ Quyên tỷ sẽ tự tử trên Thiên Hổ sơn, tại sao giao Thiên Thiên cho Kiếm Thánh? Bởi nàng không muốn ngài khó xử, nàng biết ngài khổ. Nàng hy vọng, ngài có thể sống an ổn, ngài có thể cùng hài tử, cùng nhau an ổn, nàng không muốn phá hỏng con đường ngài đã chọn.
Điền Vô Kính đứng nơi đó, nhìn Trịnh Phàm không ngừng kể.
-Còn nữa, Vương gia, thật sự không phải nịnh nọt ngài, dù sao ngày thường số lần ta nịnh ngài cũng rất nhiều, lúc này ta không nịnh.
Ta người này, tính tình kỳ thật rất lương bạc.
Trên đời này, đến nay mới thôi, có hai người vô duyên vô cớ đối xử tốt với ta, đối đãi Trịnh Phàm ta như huynh đệ.
Một cái, đã nắm trong quan tài.
Vương gia. . .
Trịnh bá gia hít sâu một hơi, áp chế nước mắt một chút, nói:
-Ca, ngài đứng nằm vào, có được không?
Điền Vô Kính lắc đầu, nói:
-Không có khả năng.
Lấy nhiều lý do, lấy nhiều cớ, lại khẩn cầu nhiều, đều không thể nào ngăn cản đêm hôm đó huyết tẩy Điền gia.
Hắn không nắm giữ ấn soái.
Hắn không tiếp chỉ.
Thái giám tuyên chỉ chết trước cửa Hầu phủ của hắn.
Ra lệnh một tiếng, giết tất cả bốn vạn Thanh Loan quân tù binh cũng giết.
Có chút lời nói, đối với người khác hữu dụng, đối với Điền Vô Kính, vô dụng.
Trịnh Phàm nhếch môi, cười cười.
Hắn đứng lên, nói:
-Vậy xin Vương gia thứ lỗi, thuộc hạ, tính toán dùng sức mạnh, thừa dịp hiện tại ngài, còn không phải ngài.
Tĩnh Nam Vương cường đại.
Có thể khiến nội vệ Phượng sào và Ngân Giáp vệ hoàn toàn từ bỏ lựa chọn “Ám sát”.
Nhưng rốt cuộc, đây là lần hắn yếu ớt nhất.
Trịnh bá gia thậm chí khó có thể tưởng tượng, chờ đến lần tiếp theo Điền Vô Kính suy yếu như vậy, không biết đến khi nào.
Có lẽ, thật không cách nào xoay chuyển tình thế.
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long