Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1404: BỔN VƯƠNG CÒN CHƯA CHẾT

Bông tuyết đang rơi, rơi xuống trên mái tóc bạc của lão Điền, thuận thế ẩn đi.

-Trăm vạn quân dân, cả nước hợp lực, ác chiến một năm, rốt cuộc có thể bắt lấy.

Điền Vô Kính phát ra một tiếng cảm khái.

Trịnh Phàm gật gật đầu.

Tuy nói từ đầu đến cuối, Yến quân vẫn chưa chính thức phát động tiến công gì về Trấn Nam quan, nhưng vô luận dọn dẹp trong ngoài, thậm chí bao gồm bôn tập đến Sở đô.

Mục đích căn bản vẫn là tòa Trấn Nam quan này.

Hiện tại ánh mắt chiến lược của Trịnh Phàm, tự nhiên không phải loại thích khách thích ẩn nấp ám sát như Tiết Tam có thể so sánh.

Hắn đương nhiên rõ ràng, Trấn Nam quan trong ta có ý nghĩa gì.

Nếu không phải Yến Quốc tiêu hao quốc lực quá độ.

Nếu không phải bơi thiên tai, rất nhiều địa phương không đủ lương thực.

Trận chiến phạt Sở này, tuyệt đối sẽ không kết thúc như vậy.

Nhưng ít nhất để lại một lỗ hổng ở chỗ này, năm năm sau, mười năm sau, thậm chí hai ba mươi năm sau.

Nế khi đó Đại Yến vẫn còn, khi đó Hoàng Đế muốn phạt Sở, có thể nhẹ nhàng và thong dong hơn nhiều.

Chẳng sợ hiện tại không cần điều động nhiều binh mã, vẫn như cũ có thể ngăn cản uy hiếp đến từ Sở Quốc.

-Sở Quốc có rất nhiều vấn đề, nhưng trên đời này, không sợ vấn đề nhiều, chỉ sợ sẽ xuất hiện người giải quyết vấn đề

-Vương gia yên tâm, ta nhìn hắn rồi.

Lời này rất tự tin.

-Kế tiếp, ngươi tính toán làm thế nào?

Điền Vô Kính hỏi.

-Bổn Vương tính toán gửi sổ con đầu tiên.

-Bẩm Vương gia, có ba bước:

Bước đầu tiên, chiêu nạp lưu dân, khôi phục dân sinh Đông Tấn.

Vương gia biết, năng lực ta trên phương diện này, không cần lắm lời.

Bước thứ hai, ràng buộc cánh đồng tuyết, hấp thu sức lao động của dã nhân, giúp ta chăn thả, giúp ta làm việc, tương lai biến uy hiếp từ phương bắc biến thành trợ lực của ta.

Biến sói phương bắc biến thành chó săn săn thú cho chúng ta.

Bước thứ ba, chính là khôi phục quan hệ với Sở Quốc, thông thương mậu.

Điền Vô Kính đứng ở chỗ đó, sau khi nghe xong Trịnh Phàm trần thuật, nói:

-Bước thứ hai, đối với dã nhân, phải có tâm phòng bị, không phải không thể nô dịch sử dụng, nhưng cũng cần thiết phải đề phòng. Ngươi có nghĩ hay không, nếu ngươi tiến cử dã nhân tới đây, để bọn họ làm quan làm tướng lãnh ở Tấn địa. Mấy chục năm sau, vạn nhất xảy ra cái gì sai lầm, khả năng so với Sở nhân nhập Tuyết Hải Quan còn nguy hại hơn nhiều.

Không thể không nói, ánh mắt Tĩnh Nam Vương rất sâu xa.

Trên phương diện này, Trịnh bá gia rất có nắm chắc, cho nên không sợ.

-Bước thứ ba, lần này Sở nhân xác thật nguyên khí đại thương, nhưng vị kia cũng không phải không thể nhìn chuẩn thời cơ chơi chúng ta, ngày thường có thể gương mặt tươi cười đón chào, cùng hắn ôn chuyện, chuyện nhà dù sao cũng là thân thích.

Điền Vô Kính dừng một chút, nói tiếp:

-Nhưng một khi phát hiện manh mối, đừng khách khí, khi trở mặt nên trở mặt, khi gõ nên gõ, đối phó nước láng giềng, Đại Yến ta từ tám trăm năm lập quốc đến nay tổng kết ra kinh nghiệm là, không thể nhường bọn họ.

-Phải, mạt tướng thụ giáo.

-Kỳ thật, Bổn Vương tin tưởng ngươi hiểu, nhưng vẫn phân phó dặn dò một chút.

-Vương gia tính toán điều quân trở về?

Trịnh Phàm nghe ra ý.

-Đánh xong trận rồi, Vương gia cũng nên về Lịch Thiên thành, nàng đợi một người lâu lắm, sẽ cô đơn.

-Ta đưa Vương gia ngài trở về.

-Không cần.

-Nhất định, Vương gia ngài, nhiều kẻ thù.

-Bên người Bổn Vương, có Tĩnh Nam quân.

Nói xong, khóe miệng Điền Vô Kính lộ ra một vệt ý cười.

-Nếu không thể chết trong tay Hỏa Phượng Sở đô, Bổn Vương sao có thể cho phép bản thân chết trong tay bọn đạo chích? Bổn Vương đáp ứng ngươi, thật tới lúc đó, sẽ nói với ngươi, ngươi cũng có thể tới cùng Bổn Vương tham mưu.

-Vương gia, trở về thăm ấy đi.

Trở về thăm hài tử đi.

Điền Vô Kính trầm mặc.

Tuyết trên bầu trời tựa hồ rời dày hơn.

Mùa đông này thật lạnh, nhưng cũng có thể nói một câu, tuyết lành báo hiệu năm bội thu.

Sinh hoạt, dù sao cũng phải mang chút hy vọng.

Thật lâu sau, Điền Vô Kính mở miệng nói:

-Bên người binh mã quá nhiều.

Bên người binh mã quá nhiều.

Đại quân phạt sở các lộ, còn chưa giải tán, cơ hồ đều tụ tập khu vực Trấn Nam quan này.

Đại quân vừa mới chiến thắng trở về, sĩ khí thịnh, quân tâm tụ lại, uy vọng của Tĩnh Nam Vương, cũng đang trên đỉnh núi.

Hiện tại đi gặp Thiên Thiên, hỏi Thiên Thiên, ngươi muốn gì?

Vạn nhất Thiên Thiên nói một câu: Cha, ta muốn Long ỷ.

Sách, vậy thật đúng là. . .

Trịnh bá gia biết Tĩnh Nam Vương đang lo lắng cái gì, hắn muốn nói đây rất vớ vẩn, rốt cuộc Thiên Thiên lớn bao nhiêu.

Nhưng, Trịnh bá gia bỗng nhiên nghĩ đến người mù đang lưu thủ ở nhà.

Người mù, ngạch.

Nếu người mù biết Điền Vô Kính muốn gặp hài tử, trời biết hắn sẽ dạy Thiên Thiên nói lời nào!

Tỷ như, Long ỷ là thứ thích nhất trên đời này, ngươi có muốn ngồi?

-Tuyết Hải Quan, Trấn Nam quan, hai nơi này, tất cả để ngươi đóng giữ, Công Tôn Chí và Cung Vọng bộ, có thể giữ, nhưng không thể để họ tới kiểm soát hai tòa này.

Phụng Tân thành là một nơi tốt, kinh doanh tốt có thể biến thành Dĩnh Đô thứ hai, ngươi có thể khai phủ kiến nha tại Phụng Tân thành.

Hai bộ Công Tôn Chí và Cung Vọng, một bộ để bên người, bộ còn lại có thể an bài nơi khác.

Mấy năm sau, khi ngươi cảm thấy có thể hoàn toàn khống chế bọn họ, có thể an bài thế nào cũng được.

-Vâng, Vương gia.

-Vì lần này đại chiến, trưng tập rất nhiều dân phu, ngươi nghĩ cách ngăn nước đi, dùng tiền bạc đại giới lại quá cao, trực tiếp dụng binh chặn đứng đi. Dù sao Đông Tấn là nơi mấu chốt, trên bình cánh đồng tuyết, dưới át Sở Quốc, nơi này lại sớm bị dập nát, triều đình vốn cần di dân đến đây, làm như vậy, đỡ mất công luôn.

-Ngạch. . . Phải, Vương gia.

-Dĩnh Đô nơi đó, hẳn còn rất nhiều lương thảo đọng lại dùng để cung cấp cho tiền tuyến, ngươi phái người đến chuyển đi. Chiến sự chúng ta biết là kết thúc, nhưng chúng ta chưa nói kết thúc, ai có thể nói kết thúc? Nói Sở nhân phản công, cần điều động lương thảo lên.

-Ngạch.

Điền Vô Kính hỏi:

-Làm sao vậy?

Trịnh Phàm có chút do dự nói:

-Vương gia, ta vẫn còn chưa được phong thưởng đâu, tuy người phía dưới đang nói, nói lần này mạt tướng sẽ phong hầu, cũng nói lần này mạt tướng khả năng sẽ trấn thủ Đông Tấn này.

Trịnh Phàm dừng một chút, nói tiếp:

-Nhưng cái này vẫn chưa đâu vào đâu, ta sợ hiện tại ta lộ hết tướng ăn ra, sợ khiến bên trên phản cảm.

Còn chưa lập hầu phủ, đã xuất hiện khí tức phiên trấn cát cứ rồi?

Điền Vô Kính duỗi tay, đặt trên lỗ châu mai, nhẹ nhàng vuốt ve phía trên tầng tuyết kia, chậm rãi nói:

-Bổn Vương, vẫn còn chưa chết đây.

--------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!