Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1407: AN ĐÔNG HẦU

Nếu là đại thần bình thường, phong tước này thật ra không cần lo lắng cái gì, nhưng hoàng tử là tôn thất, không có khả năng không chú ý như vậy.

Nhưng mà, Thánh chỉ sắc phong, không phải khôi phục Vương tước của Cơ Vô Cương, mà là hầu tước.

Để Đại hoàng tử Cơ Vô Cương. . . An Đông hầu!

Trên triều nhất thời ồ lên, cái này không phải nói tước vị thấp, rốt cuộc nghe thấy đã biết hầu tước so với Vương tước kém xa.

Nhưng kỳ thật nếu là Vương tước, đối với người khác mà nói, đối với Vương khác họ mà nói, đó là vinh quang chí cao vô thượng.

Đại Yến lập quốc 800 năm, khác họ được lên Vương tước chỉ có hai vị, một là Trấn Bắc Vương một là Tĩnh Nam Vương.

Nhưng đối với Đại hoàng tử mà nói, hắn là tôn thất, con nối dõi Bệ Hạ, phong vương là chuyện đương nhiên.

Nhưng phong hầu tước chỗ này, hơn nữa là hầu tước được ngoài phóng lãnh binh, khái niệm chính trị đã bất đồng.

Ý nghĩa Bệ Hạ không muốn trưởng tử này tiếp tục trở về làm tôn thất bài trí, chẳng sợ hắn cưới công chúa Man tộc, huyết mạch con nối dõi đã chịu “Ô nhiễm”.

Nhưng Yến Hoàng vẫn như cũ để trưởng tử hắn một mình đảm đương một phía.

Lúc trước khi Đại hoàng tử lãnh đại quân đông chinh, Bệ Hạ đề bạt một lần, kết quả chiến bại.

Lúc này đây, Bệ Hạ lại mạnh mẽ đề ra một lần.

Cùng với việc Cơ Vô Cương được sắc phong hầu tước, còn có một đạo ý chỉ, Hứa Văn Tổ dính quang, thăng chức thái thú Ngân Lãng quận, làm chủ Ngân Lãng quận.

Phương nam Đại Yến là Ngân Lãng quận, hiện tại cục diện để Hứa Văn Tổ phụ trách hậu cần, Đại hoàng tử chưởng quân, hai bên từ lúc bắt đầu phối hợp rất ăn ý, hiện giờ, chỉ làm thêm danh chính ngôn thuận.

Đã có người suy đoán, Bệ Hạ có muốn phỏng theo chế độ cũ của Tĩnh Nam quân, ở Ngân Lãng quận thành lập một nhánh “Tĩnh Nam quân” mới, hoặc gọi là “An Đông quân”.

Đến nỗi tước vị trước đông nam tây bắc, kỳ thật không quan trọng như vậy.

Trấn Bắc Hầu phủ nói là trấn bắc, nhưng kỳ thật người ta ở phía cực tây, đồng thời cũng là cực tây của tứ quốc phương đông, theo lý thuyết hẳn nên gọi là Trấn Tây hầu mới đúng.

Mà Tĩnh Nam Hầu xác thật đối mặt với Càn Quốc, nhưng hiện tại Tĩnh Nam Vương đã dẫn Tĩnh Nam quân nhập Tấn nhiều năm, đã sớm không phải đối mặt Càn Quốc.

Đông nam tây bắc đã không còn là khái niệm chỉ phương vị nữa, giống như tả tướng quân hữu tướng quân Sở Quốc.

Từ phương vị này, thể hiện càng nhiều ở chỗ, đây là môt loại ngang nhau về địa vị.

Đây là tin tức tốt thứ hai.

Nhưng đồng thời có tin tức xấu thứ hai.

Chung Văn Miễn đã chết.

Cơ lão lục cảm thấy trong lòng Càn nhân hẳn có một loại mồm ăn sống ruồi bọ ghê gớm.

Nhưng ngay sau đó, Thượng Kinh chỗ đó truyền đến tin tức.

Quan gia Càn Quốc để Tổ đại soái Tổ Gia quân Đông Nam Càn Quốc làm Tổng đốc Tổng binh, trực tiếp để Diêu Tử Chiêm nhường vị trí.

Sau khi Tổ đại soái nhận lệnh, lập tức suất lĩnh thân vệ trong đêm tối rong ruổi đến Thượng Kinh.

Quan gia lấy đại lễ tiếp đãi.

Nghe nói Tổ đại soái thực cảm động, khoác lác với chư vị tướng công và quan gia, nói lấy thời gian năm năm xây dựng lên hệ thống Tam Biên mới, để uy hiếp từ Yến quân trực tiếp bị gác bên ngoài.

Kế hoạch này gọi là năm năm bình Yến.

Chẳng qua năm năm bình Yến này, không phải tiến thẳng Thượng Kinh, diệt Yến Quốc, mà để hình thức nghịch chuyển, để biên giới bị xâm phạm gần như nhỏ nhất, không cần lo xã tắc bị lật úp.

Tổ Trúc Minh tới.

Người này, có thủ đoạn, có năng lực, biết luyện binh, biết đánh giặc, hơn nữa hắn cofn có một đặc điểm, nhất trí với lão Chung tướng quân chính là. . . Cẩu.

Dù sao Càn Quốc đất rộng của nhiều, dân cư đông đúc, trước kia quân sự buông thả, đó là nợ cũ.

Hiện tại ta chỉ cần chậm rãi tiêu hóa, chậm rãi phát triển là được.

Sau khi người này đi tới Tam Biên, khí tượng Tam Biên Càn Quốc tất nhiên sẽ thay đổi rất lớn.

Tin tức tốt thứ ba là, Linh Hương có thai, sau đó, Hà Tư Tư lại có.

Bởi vậy tin tức xấu tiếp theo chính là. . .

Cơ lão lục hắn. . .

Phải làm hòa thượng rồi!

Kỳ thật trước kia Cơ lão lục không phải chưa từng phong lưu, cơ thiếp thành đàn cũng từng có, ngươi nói ngụy trang cũng thế, nhưng thật muốn nói hoàn toàn không có hưởng thụ trong đó, cái này cũng quá giả đi.

Nhưng cái trước và cái sau bất đồng, nam nhân sau khi thành thân, lập tức trưởng thành hơn nhiều.

Khi ngươi nghĩ cảm giác làm hoà thượng không tốt, nhưng chỉ cần suy nghĩ một chút về vị huynh đệ họ Trịnh kia, tuy nói vẫn thích thê tử người khác, nhưng Cơ lão lục rõ ràng, nữ nhân chân chính của Trịnh Phàm, kỳ thật không có mấy.

Trạm đến vị trí càng cao, trải qua càng nhiều, càng khó rơi vào vài tình ái gì, bởi thật sự không có thời gian kia.

Buổi tối, trông trẻ, nghe trẻ con bi ba bi bô, vẫn có thể xem như một loại hưởng thụ.

Duỗi tay, cầm một cái bánh bột ngô, cắn một miếng.

Lúc này, bên ngoài bỗng nhiên truyền đến hô to liên thanh:

-Đại thắng, đại thắng, đại thắng!!!!!!!!

-Phạt sở đại thắng! Phạt sở đại thắng!

-Đã phá Sở đô, đã phá Sở đô!

. . .

-Lục đệ, hiện tại Hộ bộ, rất vất vả đi?

Trong phòng khách nhỏ hậu viện, Thái Tử nhìn Cơ Thành Quyết hỏi.

Cơ Thành Quyết nhún vai, cười nói:

-Cũng vất, Đại Yến sắp không còn gì, đỡ phải lại đi cân nhắc cho nhà ai nhiều nhà ai ít, ngược lại đỡ hơn trước nhiều.

-Cũng may, trận này đã đánh xong rồi.

Thái Tử cười nói tiếp:

-Kế tiếp hẳn nên nghị hòa.

Cơ lão lục nói:

-Hi vọng như vậy.

Thái Tử có thể thấy rõ một tầng này, Cơ lão lục không tin, ở những mặt khác, Thái Tử có thể nói đúng không sai, nhưng trên chiến sự, Thái Tử hẳn có trình độ bằng bản thân hắn thôi.

Điều này có nghĩa, người giỏi về chiến sự bên người Thái Tử, đã tiến hành phân tích giúp hắn.

Loại cách nói “Hẳn muốn nghị hòa” này, cũng không nên theo như lời của đại thần Binh bộ, vừa lấy được tin tức đại thắng, bên ngoài nếu muốn nói, cũng nên nói cái gì thừa thắng truy kích, nhất cử diệt Sở Quốc chứ, mà không nên nói sau khi diệt thủ đô Sở Quốc, nói nên nghị hòa này.

Hơn nữa, phụ hoàng từng nhiều lần hạ lệnh phán người nào dám phê bình chiến sự tiền tuyến, trọng tội.

Cho nên, người kia hẳn là người Đông Cung Thái Tử, là người thân cận, sau khi Thái Tử biết được tin tức đại thắng, nhanh chóng tiến hành cung cấp cái nhìn cho Thái Tử.

Lúc này, Ngụy Trung Hà đi ra, nói:

-Bệ Hạ gọi tể tướng đại nhân, Thái Tử, Lục điện hạ yết kiến.

Ý chính là, không gặp những đại thần khác.

Triệu Cửu Lang đi phía trước, Thái Tử theo sau, cuối cùng, là Cơ lão lục.

Ba người dưới Ngụy Trung Hà dẫn dắt, tiến vào một cái tiểu lâu.

Diện tích tiểu lâu không lớn, trung gian dùng mành ngăn cách, không nhìn thấy bên trong thế nào.

-Thần tham kiến Ngô hoàng vạn tuế.

-Nhi thần tham kiến phụ hoàng.

Trong mành, truyền đến âm thanh của Yến Hoàng.

-Đứng lên đi.

Âm thanh có chút mỏi mệt.

Ba người đứng dậy.

Cơ lão lục nhìn mành trước mặt, theo hắn hiểu biết đối với phụ hoàng, không phải đến thời khắc vạn bất đắc dĩ, bản thân phụ hoàng tuyệt đối không dùng loại đồ vật này che đậy.

Hắn có thể dùng thủ đoạn, thủ đoạn hắn cũng rất lợi hại, nhưng hắn khinh thường dùng loại thủ đoạn này.

Nhưng dưới loại tình huống này, không gặp đại thần, không gặp nhi tử, là điều không có khả năng.

Yến Hoàng Bệ Hạ, cần thiết lên tiếng.

-------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!