Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1425: NÔ CÓ TỘI

Sau đó, mọi người tựa hồ đều xem nhẹ môt chuyện.

Đó chính là hơn phần nửa thanh niên trai tráng Tuyết Hải Quan, trước mắt đang tấn công chính là Sở Quốc nơi công chúa xuất thân.

Công chúa để ý quân Tuyết Hải Quan, bởi nàng rõ ràng đây là sản nghiệp trượng phu nàng, cũng là cơ nghiệp nhi tử của nàng.

Tuy nói một ngày kia, trượng phu nhìn thế tử Tĩnh Nam Vương bò trên bản đồ, nói ra câu đại nghịch bất đạo kia.

Mơ hồ để lộ ra, coi như ngày sau đánh hạ giang sơn, sẽ tặng cho con trai Tĩnh Nam Vương, để đền đáp nhân tình của Tĩnh Nam Vương.

Nhưng công chúa không cảm thấy lo lắng với cái này.

Thứ nhất bởi hiện tại Trịnh Phàm vẫn chưa có con nối dõi.

Không có con nối dõi mới có thể nghĩ thoáng thế, một khi có con nối dõi, tất nhiên sẽ mang tất cả những thứ tốt đẹp nhất cho đứa con.

Thứ hai, hiện giờ Tĩnh Nam Vương vẫn là Tĩnh Nam Vương, tuy nói thân phận con trai Tĩnh Nam Vương vẫn chưa bày ra ngoài sáng, nhưng rốt cuộc có mặt mũi cực lớn.

Nhưng năm năm sau?

Nhưng mười năm sau?

Nhưng hai mươi ba mươi năm sau?

Thiên hạ thật sự một lần nữa bình định?

Huyết mạch của Tĩnh Nam Vương, chẳng lẽ trân quý hơn huyết mạch của Bình Dã Bá?

Bá tánh, các tướng sĩ, bọn họ sẽ cho phép nhận chủ là một người không mang huyết mạch Bá gia?

Cho nên, chuyện này, công chúa không muốn nghĩ quá nhiều, hiện tại nàng bế quan, phải nghiên cứu viết tốt đã.

Một vì làm việc cho trượng phu, hoàn thành nhiệm vụ chính trị được giao phó.

Thứ hai, phong thư nhà này cũng can hệ đến thể diện ngày sau nàng thăm viếng Sở Quốc, can hệ đến lực ảnh hưởng chính trị của nàng ở Sở Quốc.

Cũng bởi vậy, công chúa vô cùng bận rộn.

Trong hậu trạch phủ bá tước, chỉ còn dư lại Trịnh bá gia và Liễu Như Khanh vẫn đang nhàn nhã.

Một bàn tay Trịnh bá gia lặng yên không một tiếng động thâm nhập, giống như ngàn dặm bôn tập Tuyết Hải Quan.

Rồi sau đó, một sờ, một nắn, một bóp.

-Tê. . .

Chợt vội vàng như sóng Vọng Giang, thao thao hướng về phía nam.

Lại đột nhiên hùng hồn như lửa Kinh thành, kéo dài không dứt.

Hàm răng Liễu Như Khanh cắn chặt môi, thân mình không cầm lòng được hướng về phía trước, thẹn thùng kêu”

-Thúc thúc ai ~~~~~~

Trái tim Trịnh bá gia run lên.

-Như Khanh, lập mặt thịt lên.

-Vâng, Bá gia.

Liễu Như Khanh duỗi tay cấp lật mặt nướng, thân mình thỉnh thoảng phát run, lại quay đầu lại, vô cùng ai oán nhìn Bá gia.

Sau đó, chỉ có thể bất đắc dĩ tiếp tục lật thịt.

Cố tình vô cùng thẹn thùng, nhưng lại cố tình không thể cự tuyệt.

Thường thường sau khi khép lại, còn phải hơi hơi mở ra khe hở.

Không thể để hắn làm hư bản thân.

Không thể để hắn làm hư bản thân.

Không thể để hắn cảm thấy bản thân tùy tiện.

-Bá gia, nướng. . . Nướng xong rồi.

Trịnh Phàm gật gật đầu, thu hồi tay.

Liễu Như Khanh cầm lấy một cái khăn lông bên cạnh, hỗ trợ lau.

Ngay sau đó, Trịnh bá gia tiếp nhận một cái xiên thịt.

Kỳ thật, mùi vị BBQ nướng, cũng chính là mùi vị BBQ thôi, nói đây là ăn thịt, không bằng nói đây là đang ăn gia vị.

Ăn nướng BBQ, mấu chốt vẫn là xem tâm tình, xem hoàn cảnh, xem ở cùng ai.

Liễu Như Khanh cũng ăn, nàng cũng không quá giữ lễ tiết, một bàn tay vén tóc đẹp lên, hơi hơi nghiêng mặt ăn.

Chỉ có thể nói, người thật sự đẹp, nàng không cần thiết làm ra vẻ, bản thân vẫn luôn đẹp.

Trong lòng Trịnh bá gia thật ra cảm giác tràn đầy thành tựu.

Đánh giặc trở về, đùa giỡn mỹ thiếp, lúc này mới gọi là cuộc sống, lúc này mới gọi là đỉnh cao cuộc sống.

-Bá gia, thiếp no rồi.

Ăn thịt dễ dàng chắc bụng.

Trịnh bá gia gật gật đầu, lại cầm lấy thanh kẹp, một lần nữa bày lên tiếp tục nướng, đồng thời nói:

-Truyền lời, làm mấy cái, vào đi.

-Vâng, Bá gia.

Liễu Như Khanh đi xuống.

Trịnh bá gia duỗi tay, nhẹ nhàng vuốt ve cằm.

Nói đây là nhàn nhã, nói nghỉ phép, không muốn ăn đến quấy rầy hắn, nhưng đã về rồi, sao có thể ngồi yên?

Khi hắn không ở đây còn đỡ, nếu trước mắt ở Tuyết Hải Quan, có một vài việc vẫn phải để hắn tự mình ra mặt.

Không bao lâu, mấy thủ lĩnh bộ tộc dã nhân và một ít thân vệ trẻ tuổi phủ bá tước đi đến, đồng loạt quỳ xuống trước mặt Trịnh Phàm.

-Tham kiến Bá gia.

-Tham kiến Bá gia.

Trịnh bá gia thu hồi xiên nướng.

Hắn duỗi tay chỉ chỉ một thân vệ trẻ tuổi, lại chỉ chỉ giá nướng.

Tên thân vệ kia, lập tức đứng dậy, tiếp nhận việc nướng.

Hôm nay Trịnh bá gia mặc một bộ áo da gấu xám, cổ nạm vàng, thoạt nhìn uy vũ nội liễm.

Thân hình Trịnh bá gia hơi ngửa ra sau, dựa nghiêng trên ghế.

Ánh mắt đảo qua đám người đang quỳ sát, không vội gọi bọn hắn lên.

Trong viện, chỉ còn lại tiếng vang trên que nướng vang lên.

Trịnh bá gia mở miệng nói:

-Hải Lan Dương Cốc, lâu rồi không gặp, khỏe chứ?

Hải Lan Dương Cốc quỳ rạp trên mặt đất, lập tức dập đầu nói:

-Nhờ Bá gia phù hộ, Hải Lan bộ tộc ta nuôi súc vật um tùm, nô tài ngày thường cũng không nhịn được ăn vài miếng thịt, uống thêm chút rượu, thân hình cũng lớn hơn một chút.

-Ha ha ha ha, ngươi thật sướng, vài ngày trước đó Bá gia mới xuất chinh trở về, phu nhân của Bổn Bá, nói Bổn Bá gầy đây này.

Trong lòng Hải Lan Dương Cốc run lên, nói:

-Bá gia vẫn oai hùng phi phàm như cũ, ở trong mắt nô tài, Bá gia chính là sao trời trên cánh đồng tuyết, cao cao tại thượng, chiếu rọi muôn phương!

-Hải Lan Dương Cốc.

-Có nô tài.

-Ngẩng đầu lên, để Bổn Bá cẩn thận nhìn một cái.

Hải Lan Dương Cốc nghe vậy, ngẩng đầu.

Trên mặt rõ ràng có hai vết roi da, tuy đã rút đi không ít vẫn còn rõ.

Nhớ trước đây, hai vết roi này do Trịnh bá gia làm.

-Trên mặt, nhớ ai quất roi sao?

-Nô, nô biết tội, nô biết tội!

Kỳ thật, Hải Lan Dương Cốc thật không biết bản thân có tội gì, nhưng lúc này chỉ có thể thỉnh tội.

-Ai nha, nơi nào dám để tộc trưởng Hải Lan Dương Cốc ngài nhận tội, ngài, có tội gì đâu?

-Nô có tội, nô có tội!

-Tốt, tội chỗ nào?

-Cái này. . . Cái này. . .

-Ngươi vô tội.

-Không không, không, nô có tội, nô có tội.

Trịnh Phàm lắc đầu nói:

-Không, ngươi vô tội, không riêng gì ngươi, còn có ngươi, ngươi, ngươi, các ngươi mấy tên thủ lĩnh này, đều sớm dựa vào Tuyết Hải Quan, quy thuận Bổn Bá, các ngươi trên cánh đồng tuyết này, là người trung thành với Bổn Bá nhất. Không phải sao?

Hải Lan Dương Cốc và đám thủ lĩnh còn lại, đều lập tức gật đầu nói:

-Chúng ta thề sống chết nguyện trung thành đi theo Bình Dã Bá gia.

Khi Trịnh Phàm vừa đến Tuyết Hải Quan, bọn họ chỉ là một tiểu bộ tộc gần Tuyết Hải Quan, dân cư chỉ tầm hai ngàn.

Nhưng theo Trịnh Phàm vài lần dẫn Yến quân dọn dẹp cánh đồng tuyết, để cánh đồng tuyết xuất hiện khoảng trống quyền lực.

Sau đó nhóm tiểu bộ tộc quy phụ Tuyết Hải Quan sớm, đều nhanh chóng chớp thời cơ phát triển.

Bọn họ lưng dựa Yến nhân, ở cánh đồng tuyết có thể nói là “Cáo mượn oai hùm”, không nói toàn bộ cánh đồng tuyết, nhưng ít ra một mảnh khu vực phương nam cánh đồng tuyết này, bọn họ có thể hoành hành không cố kỵ gì.

------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!