Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1446: XUÂN TIÊU

Phải biết rằng, mỗi lần nhờ Kiếm Thánh động thủ giúp đỡ phải trả không ít đại giới, hơn nữa có thời điểm dùng đều phải dùng nhân tình đổi lấy, thứ này, căn bản không cách nào dùng vật chất cân nhắc.

-Hắn còn nói với ta, cao thủ kia giỏi dịch dung, cố ý dặn dò ta, trừ bỏ ngươi, những người khác, đều không được vào nơi này.

-Ta là thật.

-Không, ta không phải có ý này, ta cảm thấy lần này không giống trước kia.

-Chỗ nào?

-Chính là có một mùi vị không thích hợp, trước kia hắn mời ta hỗ trợ làm việc, chuyện gì cũng rõ ràng, lần này, giống như. . .

-Giống như. . .

Kiếm Thánh nói:

-Giống như ta một đời anh danh sẽ nước chảy về biển đông. . .

-Vậy sẽ không, nếu tối này không có cường đạo đến, bên ngoài sẽ không biết được ngài ở chỗ này.

-Cũng phải, bên ngoài còn nhiều binh lính như vậy mà.

-Ngài bị liên lụy rồi.

-Khách khí.

Kiếm Thánh xua xua tay.

Tứ Nương vòng qua Kiếm Thánh, đi vào hậu trạch.

Đẩy cửa ra, Tứ Nương đi vào phòng ngủ.

Bên cạnh bàn, Trịnh hầu gia đang tự rót tự uống.

Tứ Nương cười nói:

-Bên ngoài thật nghiêm túc.

-Ha ha.

Trịnh Phàm đứng lên, đi đến bên cạnh người Tứ Nương, giúp nàng tháo áo choàng xuống, nói:

-Thau tắm vừa mới bỏ thêm nước, nhiệt độ vừa vặn.

-Đa tạ chủ thượng.

Khi Tứ Nương chuẩn bị thoát y, dừng lại, nhìn Trịnh Phàm.

Tuy rằng Trịnh hầu gia đã sớm nhìn qua, nhưng rốt cuộc hôm nay bất đồng.

Trịnh Phàm xoay người, phía sau truyền đến âm thanh nước bõng.

Lúc này Trịnh Phàm mới xoay người lại, nói:

-Ta đã dặn Kim Thuật Khả, tính tin tức Yến Hoàng băng hà truyền đến, khâm sai muốn vào cũng chém. Coi như lão Điền tự mình đến, cũng không cho hắn vào, Kiếm Thánh còn thủ trong viện kìa.

Còn lại, không ai có thể quấy rầy bọn hắn nữa.

Coi như dã nhân cánh đồng tuyết bỗng nhiên cả đêm đề cử ra minh chủ mới, mọi người đồng tâm hiệp lực, sức mạnh như thành đồng tiến công Tuyết Hải Quan, coi như anh vợ Nhiếp Chính Vương kia, bỗng nhiên ra lệnh Niên Nghiêu lần thứ hai bắc phạt.

Nói trắng ra, hai thứ kia, cũng không thể trì hoãn chuyện đêm nay.

-Chủ thượng, cái này không khỏi quá phô trương rồi. . .

Tay Tứ Nương đặt bên cạnh thau, nhìn Trịnh Phàm, nói tiếp:

-Nếu binh sĩ bên ngoài Kiếm Thánh biết chủ thượng ngài nghiêm túc trịnh trọng như vậy để làm cái gì, không biết được trong lòng họ sẽ nghĩ gì.

-Bọn họ nghĩ như thế nào ta không sao cả, lần này ngay cả Ma Hoàn cũng bị ta phong ấn luôn.

Nói xong, Trịnh Phàm chỉ chỉ nhà kế bên.

Ngay sau đó, Trịnh Phàm tự mình đổ một ly rượu nho cho Tứ Nương, đưa cho nàng, nói:

-Ngươi không hiểu được, ngươi càng muốn làm gì, nó thường thường không cho ngươi toại nguyện, đây là thiết kế thường thấy trong cốt truyện của ta. Coi như cố ý muốn ngươi, mỗi khi đến thời khắc mấu chốt, luôn có điểm điểm ngoài ý muốn, tới điểm khúc chiết, tới điểm đánh gãy.

Đáng giận đến cực điểm!

Đáng giận đến cực điểm!

Ta đã sớm có kinh nghiệm, cho nên lần này dứt khoát chuẩn bị tốt.

Trừ phi đêm nay bỗng nhiên một sét đánh xuống dưới, chỉ cần không đánh chết ta, coi như nóc nhà bị phá thành động, hôm nay ta cũng muốn làm xong chuyện này.

Tứ Nương uống một ngụm rượu, nói:

-Cho nên nói, lần trước đại chiến phạt Sở, Yến Hoàng và Nhiếp Chính Vương chính là ngăn cản chủ thượng ngài làm việc?

-A.

Bản thân Trịnh Phàm cười:

-Cái này đúng là cho Trịnh Phàm ta mặt mũi, có điều nếu lời này để hai vị Hoàng Đế kia nghe được, nói không chừng sẽ bị tức chết.

-Đúng rồi, ta giúp ngươi kỳ lưng?

Tứ Nương phong tình vạn chủng, liếc mắt Trịnh hầu gia một cái, nói:

-Ngài tránh ra, để ta mặc quần áo, rồi ngài lại tiến vào.

-Tốt, tốt, tốt.

Vào lúc này, nam nhân bị phần dưới chi phối đại não.

Tứ Nương rời thau tắm.

Trịnh Phàm không vội đi vào, nói:

-Chờ sau khi xây Phụng Tân thành xong, chúng ta làm hôn lễ một cái.

Bên trong, truyền đến âm thanh của Tứ Nương:

- Công chúa rốt cuộc cưới hỏi đàng hoàng, trên người mang cáo mệnh, sẽ có phiền toái.

Trịnh hầu gia vừa định nói điểm này tính phiền toái cái gì, Tứ Nương lại nói:

-Hơn nữa, hôn sự chỉ làm cho người ngoài xem, người bình thường làm hôn lễ, mời đều là họ hàng quanh năm suốt tháng không gặp đươc một lần, còn phải gượng cười chúc mừng gì đó, quá không thú vị.

Cái ta muốn là, chủ thượng và bảy Ma Vương chúng ta, ngồi trong lầu nhỏ, chúc mừng nhau là được rồi.

Người trong nhà, bớt lo.

-Ân.

-Không quan tâm về sau ta có làm Hoàng Đế hay không, nhưng ta phải mang ngươi ngồi lên Long ỷ ngồi song song, để họa sĩ vẽ tranh, làm cái ảnh cưới.

-Thật ra có thể.

Một lát sau, Tứ Nương lại nói:

-Vào đi, chủ thượng.

Trịnh hầu gia đi vào.

Tứ Nương ngồi mép giường, thật ra không mặc quần áo tình thú gì, ngược lại mặc quần áo rất nghiêm túc, búi tóc cao lên.

Trịnh Phàm ngồi xuống bên cạnh.

Tứ Nương nghiêng thân mình, gối đầu trên vai Trịnh Phàm, nói:

-Nói chung cảm giác bình đạm một chút.

-Cuộc sống bình đạm có tư vị này sao.

-Thật không?

-Đúng vậy.

-Hẳn không có gì ngoài ý muốn đi.

Trịnh Phàm lập tức ngắt lời nói.

-Có thổi nến hay không?

Trịnh Phàm hỏi.

-Chủ thượng cảm thấy dáng người nô gia, thế nào?

-Không phải. . .

-Chủ thượng. . .

-Ân?

Tứ Nương duỗi tay, ôm lấy cánh tay Trịnh Phàm, thân mình, hơi hơi ngửa ra sau.

-Chủ thượng, thương tiếc người ta.

Ngoài phủ hầu tước.

Hơn một ngàn giáp sĩ bảo vệ trong đêm đông lạnh giá, có thể nói, đến con ruồi cũng khó lọt vào.

Trong viện, Kiếm Thánh nắm trên ghế, mở to mắt nhìn trăng.

Trong hậu trạch.

Đầu tiên là. . .

Phong nhu bích thủy liễu phiên tiên, lục hà tân phân tịnh đế liên;

Nhất thụ đình đình hồng ngọc phối, song tinh oản oản thải vân khiên.

Tiếp theo. . .

Thu thủy điềm điềm hiệt mị ngữ, liễu chi tế tế ấp phong y;

Cuồng sa vũ phượng đào hoa khấp, la trướng phi loan ngọc tuyết mê.

Tiếp theo. . .

Ngọc dung tịch mịch lệ lan càn, lê hoa nhất chi xuân đái vũ.

Cuối cùng. . .

Tiêu hồn trung như khấp như tố,

Nhu mị trung bách chuyển tình trường,

Mạn diệu như oanh đề, thấm nhân như nhuận cốt;

Tất cả mọi chữ biến thành một chữ:

-Diễm. . .

. . .

Gió đông thổi qua se se lạnh, ánh nắng chiếu qua cửa sổ.

Người tỉnh lại sớm nhất chính là Tứ Nương.

Tứ Nương nghiêng người nhìn chủ thượng.

Không có mất mát, cũng không có bàng hoàng, càng không có gì ngọt ngào.

Chỉ có ánh mắt như nước, lộ ra, là một cỗ thuần triệt.

Thứ tình cảm yêu đương kia đối với nhóm Ma Vương mà nói, quả thật làm ra vẻ.

Người bình thường, đến tuổi đi học, đến tuổi yêu đương, đến tuổi sinh con, đến tuổi già, cuối cùng chết đi.

Mỗi giai đoạn của cuộc sống, đều được an bài rõ ràng.

Trên đời không phải tất cả mọi người đều tuân theo quy luật này, nhưng đây tuyệt đối là phiên bản thu nhỏ của mỗi người.

Đại bộ phận người đều làm như vậy, cái này đã ước định thành quy củ, lui một bước, chính là đạo đức.

Nhưng độ dày cuộc sống của nhóm Ma Vương kia, thật sự siêu việt cái này rồi.

Tứ Nương từng nói qua, trên đời này, không có bất luận nam nhân nào có thể làm nàng động tâm.

Nàng gặp qua nhiều, nhìn qua nhiều.

Nhưng người đàn ông này, không thể phủ nhận chính là. . .

Trên khí chất, càng ngày càng có hương vị, hơn nữa, đời này vừa biết võ vừa biết giặc, nói chung không thể chê.

Như gia vị tốt nhất, gãi đúng chỗ ngứa.

----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!