Đây là một trò chơi phân phối quyền lực, đồng thời cũng là trò chơi quy hoạch cho tương lai.
Trong trò chơi này, Bình Tây Hầu có thể nói đã lộ ra tướng ăn Thao Thiết.
Lúc này, thích hợp nhất rèn sắt khi còn nóng, một lộc cộc làm xong, nếu đợi sau này làm, phiền toái sẽ rất lớn.
Tác dụng của Đinh Hào kỳ thật vì muốn triệt tiêu ảnh hưởng của Cẩu Mạc Ly
Vị đầu lĩnh xuất thân từ Bắc Phong quận này, chính là vị sư phụ đầu tiên của Trịnh Phàm.
Năng lực của người này kỳ thật đã đến đỉnh, nhưng hắn rất trung thành, không có con cái, cho nên không có nhược điểm.
Dưới tám trấn, vẫn dựa theo quy củ cũ.
Năm người hợp thành một đội ngũ, mười hợp thành một đoàn, trăm người có một Bách phu trưởng quản lý, đội ngũ trên ba trăm người hợp thành một tiêu.
Có điều, kế tiếp cần đẩy mạnh hoạt động của các tiêu, tỷ như hai vị Công Tôn Chí và Cung Vọng này, cần giảm bớt lực ảnh hưởng của bọn họ đối với thủ hạ, tóm lại để nhóm binh sĩ kia tuyệt đối trung thành với Trịnh Phàm.
Nguyên nhân đặt bọn họ lên đằng trước mà không đặt phía sau, nguyên nhân quan trọng vẫn ở chỗ vô luân Kha Nham Đông Ca hay Kim Thuật Khả, khi Bình Tây Hầu cần thiết xốc bàn, bọn họ có thể không cần cố kỵ gì nhiều, xốc bàn theo.
Mà Cung Vọng và Công Tôn Chí, một khi bọn họ bị ảnh hưởng từ bên ngoài, khả năng không lớn sẽ phản loạn, nhưng bọn hắn có khả năng bàng quan.
Trên phương diện khống chế đối với đại cục và quy hoạch tương lai này, có thể nói là người có tiếng nói lớn
Rốt cuộc, hắn là một người vì “Tạo phản” mà sinh.
Bên trong chiếc xe ngựa khác, người mù khép quyển sách trong tay lại, xoa xoa mắt, làm bộ bản thân cũng có thể dùng mắt.
Cảnh sắc ngoài xe ngựa rất tiêu điều.
Đây là bộ dáng mùa đông chân chính.
Nhưng chờ đến đầu xuân năm sau, quy mô sinh hoạt lớn hơn sẽ bắt đầu mở màn.
Đông Tấn bị đập nát không giả, nhưng loại cảm giác phát triển đập nát đến sạch sẽ rồi phát triển lại, kỳ thật rất tốt.
Người mù xem ra, khả năng đời sau rất nhiều quan viên địa phương ước gì đem đô thị cổ lão một lần nữa đạp lại quy hoạch lại.
Đông Tấn bị tàn phá, nhưng đầu xuân sản xuất, lượng sản phẩm tạo ra hoàn toàn lớn hơn sản lượng tiêu hao.
Không có thế lực cũ rằng buộc, quả thật quá thoải mái.
-Bắc tiên sinh, phía trước chính là Đàm Thủ trấn, có phải muốn nghỉ ngơi một chút hay không?
-Nghỉ ngơi một chút đi.
-Đúng vậy.
Đội ngũ ngừng lại ngoài trấn nhỏ, bắt đầu nhóm lửa.
Bởi trong đội ngũ có rất nhiều gia quyến, cho nên không thích hợp hành quân cấp tốc, hơn nữa dù sao không có gì việc gấp, thảnh thơi một chút, dừng lại nấu cơm, mọi người ăn cho nóng.
Rốt cuộc ngày màu đông, thân thể người già không tốt, cần chăm sóc một chút, cái khác không ói, nếu ngươi để mẹ vợ Kiếm Thánh nhiễm phong hàn, xem ngươi kế tiếp báo cáo thế nào.
Công chúa và Liễu Như Khanh cũng đi xuống.
-Nhị vị phu nhân, có thể ra tới hít thở không khí, chờ lát nữa có canh cá uống.
-Vất vả Bắc tiên sinh.
Công chúa nói.
Liễu Như Khanh hơi hơi gật đầu, nói:
-Làm phiền Bắc tiên sinh.
-Đây là trách nhiệm của ta.
Sau đó, người mù chạy đến trước quan tài, vén rèm lên, ôm Thiên Thiên ra.
Đi theo Thiên Thiên còn có một đầu hồ ly và hắc miêu.
Thiên Thiên mặc áo trắng dương do Tứ Nương tự dệt, rất tinh xảo, hơn nữa tố chất thân thể đứa trẻ này rất tốt, chịu lạnh tố, cho nên mùa đông, sắc mặt Thiên Thiên vẫn rất hồng thuận.
-Muốn xi xi không?
Người mù hỏi Thiên Thiên.
Thiên Thiên lắc đầu, nói:
-Không xi xi.
-Đói bụng chưa?
Thiên Thiên gật gật đầu, nói:
-Đói.
-Buổi sáng uống sữa dê không?
-Uống.
-Ngoan.
Người mù duỗi tay, sờ sờ đầu Thiên Thiên, chỉ chỉ bốn phía, dặn dò nói:
-Chơi ở chỗ này không chạy xa, hiểu không?
-Hiểu được.
Ngay sau đó, người mù lại chỉ chỉ hắc miêu và hồ ly kia, nói:
-Để ý thiếu chủ.
-Miêu.
-Uông!
“. . .” Người mù.
Hồ ly có chút ai oán duỗi tay lay ống quần Thiên Thiên một chút.
Người mù thờ dài, đi chăm sóc gia quyến khác.
Công chúa và Hùng Lệ Tinh ngồi trên đệm, trước mặt là một hồ nước kết băng, sắc thái vào đông khó tránh khỏi đơn điệu.
Lúc này, đệ đệ Liễu Như Khanh là Liễu Chung đã đi tới, hắn xem như “Hoàng thân quốc thích”, thân vệ xung quanh cũng biết thân phận giữa hắn và Liễu Như Khanh, cho nên không ngăn cản.
Ngày thường, Liễu Chung cũng sẽ thường thường vào phủ thăm tỷ tỷ, hiện tại hắn đang làm việc trong nha môn, cũng coi như là người có thân phận.
-Em trai.
Liễu Như Khanh gọi.
-Tỷ tỷ.
Liễu Chung ngồi xuống bên cạnh Liễu Như Khanh, từ trong túi móc ra hai quả quýt, bắt đầu lột vỏ.
Hắn vừa bóc vừa đánh giá Hùng Lệ Tinh bên kia.
Hắn là Sở nhân, Hùng Lệ Tinh lại là công chúa tôn thất Đại Sở.
Nói không hiếu kỳ, đó là giả.
Khi ở Tuyết Hải Quan, hắn từng gặp qua tỷ tỷ, đừng nhìn phủ bá tước trống trải, tỷ tỷ đều dẫn hắn trực tiếp đến tiểu viện của tỷ tỷ, không cho hắn cơ hội đi khắp nơi, cho nên đây là lần đầu tiên hắn gặp công chúa gần như vậy.
Liễu Chung lột quả quýt, bẻ một nửa đưa cho tỷ tỷ.
Sau đó, hắn mỉm cười, đưa phần còn lại cho Hùng Lệ Tinh, nói:
-Công chúa, ăn quýt.
Sắc mặt Liễu Như Khanh lập tức biến đổi.
Hùng Lệ Tinh không tiếp quả quýt này, mà liếc mắt Liễu Chung một cái, khóe miệng mang theo nụ cười.
Liễu Chung thấy công chúa cười với hắn, hắn cũng cười theo.
Sắc mắt Liễu Như Khanh bắt đầu trắng bệch.
Hùng Lệ Tinh mở miệng nói:
-Muốn chết!
Bên ngoài một đám thân vệ lập tức tới đây quỳ sát.
-Bắt lấy hắn, đánh hai mươi roi, đừng đánh chết, đánh phế đi, không sao cả.
Lập tức, hai thân vệ lập tức tiến lên, đè Liễu Chung lại.
Liễu Chung thấy thế, kinh hãi, hô:
-Tỷ tỷ, cứu ta, cứu ta.
Liễu Như Khanh cố ý nhìn về phía Hùng Lệ Tinh, nhưng nhìn thoáng qua, lại thu hồi ánh mắt.
Khóe môi Hùng Lệ Tinh treo vệt cười lạnh, nói:
-Tỷ tỷ ngươi, nói trắng tra là một thị thiếp của Hầu gia ta, cho nên, ngươi tính ngươi là thứ gì, thật dám nghĩ bản thân là người trong nhà!
Lúc này, cái trán Liễu Chung toát ra mồ hôi lạnh.
Liễu Như Khanh cũng lập tức quỳ sát xuống, cầu xin nói:
-Như Khanh biết sai, không thể quản giáo tốt đệ đệ, Như Khanh sai rồi.
-Chính ngươi không biết quản giáo, vậy Bổn Cung thay ngươi quản, Hầu gia thích ngươi, nhưng ngươi ngàn vạn đừng nghĩ, Hầu gia sẽ là loại người sẽ vì một nữ nhân không hiểu rõ điểm mấu chốt.
-Như Khanh không dám, Như Khanh không dám.
-Phủ hầu tước ta, hậu trạch thanh tịnh, nhưng không phải không có quy củ, thất thần làm gì, kéo đi xuống, đánh!
-Tuân lệnh!
-Tuân lệnh!
-A tỷ cứu ta, a tỷ cứu ta. . .
-A. . . A. . . A tỷ cứu ta. . . Ta sai rồi. . . Công chúa. . . Tiểu nhân sai rồi. . . A. . .
Liễu Như Khanh quỳ sát trước mặt Hùng Lệ Tinh, nước mắt không ngừng rơi xuống.
Hùng Lệ Tinh lấy ra khăn, đưa cho Liễu Như Khanh.
Liễu Như Khanh không dám trì hoãn, chạy nhanh tiếp khăn, nhanh chóng lau nước mắt, đồng thời còn lộ nụ cười, tuy rằng hơi miễn cường.
Hầu gia không ở nơi này, nàng không dám làm ra vẻ.
Nhưng, kỳ thật coi như Hầu gia ở chỗ này, nàng lại càng không dám.
Phải biết rằng, mãi cho đến bây giờ, Hầu gia vẫn chưa làm gì nàng.
--------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long