Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1452: NGƯƠI CŨNG XỨNG?

Tuy không biết Bắc tiên sinh đang làm cái gì, nhưng không gây trở ngại hắn, đây là cần thiết.

Mà ở mép hồ băng, người mù đang do dự.

Do dự có muốn để tâm thần đầu nhập vào ý thức của Hỗ Bát Muội hay không, chính mắt coi hình ảnh trong đầu nàng, cũng chính là bộ dáng chân chính của tiên đoán.

Có lẽ, có thể nhìn thấy manh mối với “Bà ngoại” và “Tấm bia đá”.

Nhưng, người mù lại không có chút không dám.

Năng lực của hắn là tinh thần lực, cho nên hắn rõ ràng hơn bên trong đạo có đạo, có một số người, thoạt nhìn “Phúc hậu và vô hại”, nhưng ai biết nội tâm, rốt cuộc có cái gì.

Tỷ như, chủ thượng.

Nếu người nào dám dùng ảo thuật đối phó chủ thượng, như vậy, Ma Hoàn trên người chủ thượng sẽ rất vui lòng nói cho hắn, cái gì mới gọi là tổ tông cùa ảo thuật.

Để bảo hiểm, người mù vẫn không dám thâm nhập sâu, mà hỏi:

-Ngươi, hiện tại ngươi thấy gì.

-Tuyết. . . Tuyết thật lớn. . . Tuyết thật lớn. . .

-Ngươi nhìn kỹ lại xem, nhìn kỹ xem có thứ khác hay không?

-Trắng. . . Màu trắng. . . Màu trắng trong suốt. . .

-Màu trắng trong suốt? Băng sao?

-Là băng, băng, băng thật lớn, tất cả đều là băng. . .

-Trên mặt băng là cái gì?

-Băng. . . Mặt trên. . . Là tuyết. . . Tuyết đang rơi. . .

Người mù trầm ngâm, tiếp tục nói:

-Ngươi, lại nhìn về phía sau, thấy có người không?

-Người. . . Thật sự có rất nhiều người. . .

-Ngươi, thấy bọn họ đang làm gì sao?

-Họ. . . Bọn họ. . . Đang quỳ lạy. . .

-Ngươi, quay đầu lại, lại nhìn băng xem, thấy cái gì không?

-Băng. . . Mặt trên. . . Tuyết đang rơi. . .

-Ngươi, đi lên trên mặt băng.

-Ta. . . Đi lên mặt băng. . .

-Ngươi, cúi đầu, nhìn xuống dưới xem, tiếp tục đi về phía trước đi.

-Ta. . . Đi phía trước. . . Xem. . . Phía dưới. . .

Ngay sau đó, không đợi người mù tiếp tục đặt câu hỏi.

Hỗ Bát Muội bỗng nhiên hét lên,

-A a a a a a!!!!!!!!!!

Nàng rất sợ hãi, như nhìn thấy đồ vật nào đó làm cho người ta sợ hãi.

-Ngươi, thấy cái gì!

-Người, a a a!!!!!! Ta thấy một người!!!!!! Hắn sắp tỉnh, hắn sắp tỉnh, hắn sắp tỉnh!!!!

Hỗ Bát Muội bắt đầu run rẩy, thân thể bắt đầu co rút.

Người mù do dự một chút, vẫn thu hồi cánh tay lại:

Thình thịch!

Hỗ Bát Muội ngã xuống trên mặt đất:

-Bà ngoại nói. . . Bia đá. . . Viết. . . Ma Vương buông xuống. . . Bảy. . . Bảy ma đầu. . . Hắc ám. . . Hắc ám. . .

Người mù duỗi tay chỉ chỉ lên mặt, nói:

-Là ta sao?

Cả người Hỗ Bát Muội bỗng nhiên đỉnh chỉ co rút, sắc mặt trở nên vô cùng bình tĩnh.

Thậm chí còn nở một nụ cười vô cùng kỳ dị:

-Ngươi, cũng xứng?

Nói xong, cả người Hỗ Bát Muội ngất đi, ngay sau đó, tiếng ngáy vang lên.

Người mù nhắm mắt lại, đôi tay đặt trước mặt, đầu ngón tay hoạt động.

Ngày thường hắn sẽ kéo đàn nhị hồ, nhưng thích vẫn là dương cầm.

Làm ra động tác này, chứng minh tâm tình của người mù, rất sung sướng, sung sướng đến mức không cầm lòng được.

-Ha ha. . . Ha ha. . .

Người mù cười, nói:

-Ta, rất chờ mong.

. . .

-Ngươi thật cao hứng.

-Nhưng ta không cười.

-Ta có thể cảm giác được, ngươi thật cao hứng.

-Cương thi ngươi còn có thể cảm ứng được cảm xúc của người khác?

-Chẳng lẽ không!

-Lên dàn xếp đi.

-Tốt.

Dưới Lương Trình suất lĩnh đội ngũ kỵ binh tiếp ứng và hộ tống, nhóm người mù rốt cuộc đã vào Phụng Tân thành.

Kế tiếp là dàn xếp.

Trước dàn xếp chính là Thiên Thiên, đây chính là cục cưng bảo bối, theo quy củ cũ, được sắp xếp bên cạnh phòng ngủ của Trịnh hầu gia.

Nơi đó là địa phương an toàn nhất hầu phủ này, coi như bản thân Trịnh hầu gia, đều là “Tấm chắn” trước mặt hắn.

Sau đó là Sa Thác Khuyết Thạch.

Phía dưới toàn phủ đệ này vốn có một gian mật thất, trước đây chủ nhân hẳn dùng để phòng ngừa bất trắc, nhưng đại khái vẫn xảy ra bất trắc.

Nếu không, chủ nhân của nó cũng không bị Trịnh Phàm hành đến chết.

Mật thất vốn có đã được cải tạo, nhóm người nhanh chóng vách một cái quan tài vào.

Quan tài được nâng vào, phía trên có một gói kẹo hồng bao đường.

Người mù ý bảo nhóm binh sĩ lui ra, Lương Trình mở ra quan tài, nhìn kỹ một chút, nói:

-Khó trách chủ thượng luôn cảm khái người khác vẫn luôn nắm vai chính trong kịch bản, có một số người, ngược lại có một số người quán triệt cái gì gọi là sống như người tài chết cũng hi sinh oanh liệt.

Người mù cầm kẹo mừng trên nắp quan tài xuống, nghe nghe, không nói cái gì.

Hắn vung tay lên, ý niệm lực dịch quan tài.

Lương Trình khiêng Sa Thác Khuyết Thạch lên, an trí hắn trong quan tài.

Bên trong có cái gối, thậm chí có một ít đồ trang sức, đều thấy đủ mọi thứ.

Trên điểm này, Trịnh hầu gia tuyệt đối không bạc đãi cha nuôi hắn.

Ong!

Quan tài khép lại.

Lương Trình vỗ vỗ tay, nói:

-Còn không nói?

-Có thể lộ ra một chút cho ngươi biết.

-Ha ha.

-Còn nhớ rõ nữ nhân lần trước Tiết Tam mang về không?

-Nhớ rõ.

-Trên đường nàng đến, lại nói ra một cái tiên đoán.

Lương Trình nói:

-Có phải ngươi dùng thủ đoạn gì đó trên người nàng, đúng không?

-Đúng vậy.

-Không trách được tại sao vừa nãy ngươi dùng ý niệm lực đẩy quan tài, lại yếu như vậy.

-Ngươi không nghe?

-Nghe.

Người mù nói:

-Nàng lại nói một cái tiên đoán, so với lần trước nhiều hơn một cái, đó chính là dưới một cái hồ băng, có một người đang thức tỉnh. Ta cảm thấy, hẳn tiên đoán này chỉ một trong bảy người hầu của Ma Vương.

-Tại sao không thể là Ma Vương?

-Điểm này, chủ thượng hẳn hiểu được.

-Có ý gì?

-Từng người lên sân khấu, khẳng định trước tiên an bài thuộc hạ lần lượt lên sân khấu, như vậy mới có thể đảm bảo độ dài.

-Rất có đạo lý, nhưng nơi này là hiện thực.

-A Trình.

-Ân?

Lương Trình ngạc nhiên.

Người mù nói:

-Làm người không thể làm mất bản thân, mang binh đi mấy ngày, đã quên bản thân rốt cuộc từ nơi nào đến rồi sao?

-Nói như vậy, không thú vị. Còn nữa, vạn nhất, đây chỉ là một cái hiểu lầm thì sao? Một nữ nhân tâm thần nói bậy bạ?

-Cũng không phải không thể nào.

-Đúng không?

-Nhưng ta càng hy vọng, nàng nói chính là thật, ngươi?

Lương Trình không vội vã trả lời, nhưng không trả lời này, ngược lại là một loại cam chịu.

-Ta thích tạo phản, không phải bởi ta thích tạo phản, mà trước mắt xem xét, không có chuyện gì thú vị hơn việc tạo phản, nhưng nếu, trên đời này thật sự có một loại tiên đoán. Đối ứng chính là bảy vị thuộc hạ và Ma Vương, hơn nữa chí hướng không phải như chúng ta muốn, ta sẽ. . .

-Ngươi sẽ như thế nào?

-Ta sẽ tức giận.

Lương Trình gật gật đầu.

-Cánh đồng tuyết rất lớn, ta sẽ phái người, chuyên môn đi cánh đồng tuyết tìm xem, hẳn đó không phải địa phương không ai biết, bởi nơi đó hẳn có người đến quỳ bái, ta cảm thấy cứ như vậy sẽ dễ tìm hơn. Còn nhớ rõ thủ hạ Dã Nhân Vương, gọi là Tang Hổ kia từ đâu lôi ra một đám dã nhân không? Nơi đó hình như gọi là cực hàn chi địa hay cực bắc?

-Ngươi cuối cùng vẫn nghiêm túc?

-Dù sao đó chỉ là tiên đoán, nếu tiên đoán kia là sự thật, vậy mang ý nghĩa, tiên đoán vẫn chưa thật sự được thực hiện. Cái gọi là Ma Vương và bảy ma đầu kia vẫn còn chưa thức tỉnh, hoặc là, có thể gọi họ thức tỉnh.

-Trước tiên nên xem xét, nếu phát hiện trước mà nói. . .

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!