Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1455: VƯƠNG GIA VỀ TÂY

Người mù rời khỏi phòng, bên ngoài, mặt trời đã ngả về phía tây.

Lúc này, Khách Thị đã đi tới, thấy người mù, hỏi:

- Bắc tiên sinh, Nguyệt Hinh cô nương để nô tỳ tới dò hỏi ngài, lần này ngài mang đến ba rương đồ ăn vặt, cái này nên phân thế nào?

Đồ ăn vặt này không cần chế tác cầu kỳ, nguyên bản Tứ Nương vốn làm ra để chủ thượng nếm thử, sau đó dứt khoát ném cho cửa hàng điểm tâm Tuyết Hải Quan kinh doanh, doanh số của nó vẫn luôn cao.

Nếu mang ít mà nói, Nguyệt Hinh sẽ không phái người bảo Khách Thị cố ý đến hỏi trượng phu, nhưng đúng bởi mang nhiều, cộng thêm để đêm sau tặng lễ sẽ không tốt.

Kẹo đường đỏ, kẹo kiều mạch, kẹo quả nhân. . .

Mỗi một loại chiếm nửa non rương.

-Nga.

Bộ dáng người mù bừng tỉnh, nói với Khách Thị:

-Thiên Thiên thích đồ ăn vặt này, những cái này đều chuẩn bị cho hắn. Làm phiền ngươi mang thứ này đến phòng Thiên Thiên đi.

-Toàn. . . Toàn bộ?

Khách Thị sửng sốt một chút, nói.

Đây tận mấy cái rương, một đứa trẻ, làm sao ăn cho hết?

- Đúng vậy, không ăn hết toàn bộ, ít nhất có thể nhìn thoải mái, không phải sao?

-Phải. . . Nô tỳ hiểu rồi, nô tỳ sẽ đi an bài.

-Ân.

Đợi sau khi Khách Thị xoay người rời đi, người mù đứng tại chỗ.

Hắn từ trong túi móc ra một quả quýt, sau khi lột vỏ, nhét vào trong miệng.

Hắn một bên nhai nuốt một bên lẩm bẩm:

-Trời sắp tối rồi, ngươi có tới hay không?

Đúng lúc này, Tiêu Nhất Ba vội vã chạy tiến vào.

Người mù tiếp tục ăn quả quýt, hỏi:

-Chuyện gì hoang mang rối loạn như vậy.

Tiêu Nhất Ba lập tức nói với người mù:

-Bắc tiên sinh, nhanh chóng báo cho Hầu gia, vương giá đã ra khỏi thành, đi về phía tây.

Người mù bỗng nhiên cảm thấy quả quýt trong miệng không còn ngọt như vậy nữa.

-Được rồi, ta sẽ thông báo cho chủ thượng, ngươi đuổi theo Khách Thị, nói cho nàng biết, phân hết đồ ăn vặt kia cho các nhà đi.

. . .

Phía tây Phụng Tân thành, có một nhánh binh mã đang tiến lên, tốc độ tiến lên cũng không nhanh lắm, bởi trong đội ngũ có một chiếc xe ngựa.

Từ mặt đông, cũng chính là mặt sau, Bình Tây Hầu cưỡi Tì Hưu lãnh ít thân vệ gia đuổi theo.

-Tham kiến Hầu gia!

-Tham kiến Hầu gia!

Trịnh Phàm tiến quân thần tốc, không ai ngăn trở, cho dù là thân vệ bên người Tĩnh Nam Vương, khi Bình Tây Hầu tiến vào, cũng ngoan ngoãn tránh đường ra.

Bình Tây Hầu xoay người xuống dưới, lên xe ngựa.

Vén rèm lên, Trịnh Phàm cúi người đi vào.

Điền Vô Kính ngồi ở bên trong, dưới chân, đặt một chồng sổ con.

Thấy Trịnh Phàm đi đến, Tĩnh Nam Vương không kinh ngạc chút nào, chỉ duỗi tay chỉ chỉ bếp lò bên cạnh, nói:

-Pha trà.

Trên bếp lò có sẵn nồi nước, trên đó cũng có lá trá, Trịnh Phàm gật gật đầu, pha hai ly trà.

Xe ngựa vẫn đang tiếp tục tiến lên, vẫn chưa dừng lại.

Điền Vô Kính tiếp chén trà, đặt ở trong tay:

-Đông Tấn, kỳ thật là một địa phương rất tốt.

Người tầm thường chiếm, chính là tự chịu diệt vong.

Nhưng mà, vẫn miếng đất kia, mãnh hổ đứng có thể phát huy hổ uy bừa bãi.

Trịnh Phàm gật gật đầu.

Điền Vô Kính nhìn Trịnh Phàm, nói:

-Bình Tây Hầu ngươi, chính là một đầu mãnh hổ.

Trịnh Phàm cười lắc đầu.

-Từ rất sớm, ta đã nhìn ra, sinh ra làm người, kỳ thật, trước mặt mỗi người đều có một tấm lưới sắt, nó là một loại ước thúc. Mà ngươi. . .

-Ta không có lồng sắt?

Trịnh Phàm hỏi.

-Không, ngươi có.

-Vậy. . .

-Nhưng chìa khóa lồng sắt kia, lại ở trên chính tay ngươi, lồng sắt của người khác là đồ thật, mà ngươi, chỉ để nó làm đồ trang trí. Ngươi tùy thời đều chuẩn bị, chuẩn bị thời cơ thích hợp. . . Bước ra khỏi lồng sắt kia.

Trịnh Phàm nhún vai, nói:

-Nhưng Vương gia ngài, lại đứng trước cửa lồng sắt của ta.

Điền Vô Kính gật đầu.

-Nhưng ta biết, Vương gia ngài vì giúp ta che dấu, sau đó như hiện tại, Vương gia, ngài lại dịch thân mình ra.

-Hiện tại ngươi cần thời gian, ngươi, còn quá yếu, không có Tĩnh Nam quân chống đỡ Đông Tấn, chỉ dựa vào bản thân ngươi, không chịu nổi.

Sở Quốc không dám bắc thượng, không phải bởi ngươi.

Dã nhân trên cánh đồng tuyết không dám nam hạ, cũng không phải bởi ngươi.

Tấn nhân không dám phản loạn, thật ra có một nửa nguyên nhân do ngươi, rốt cuộc Bình Tây Hầu ngươi năng chinh thiện chiến, nổi tiếng.

Nhưng. . .

Điền Vô Kính dừng một chút, tiếp tục nói:

-Địch nhân ngươi, nguyên nhân vẫn bị ngươi ức hiếp, sợ hãi, thật ra không phải bởi Bình Tây Hầu gia ngươi, mà chính là mặt Hắc Long cờ xí kia, khi ngươi làm được thế, khi để Trịnh tự kỳ còn đáng sợ hơn cả Hắc Long kỳ. Ngươi có thể thoải mái ra khỏi lồng sắt.

-Kỳ thật, ta không ngại Vương gia ngài vẫn luôn đứng ngoài lồng sắt của ta.

-Hiện tại ngươi nghĩ vậy, về sau lại không nghĩ như vậy. Phong cảnh đẹp đến đâu, nhìn nhiều sẽ sinh ghét, huống chi, lại là người chắn đường?

-Vương gia vẫn luôn dẫn đường cho ta.

-Nhưng ta đi, chính là một con đường không có đường lui.

Trong xe ngựa, chính là sự trầm mặc.

Thật lâu sau, Điền Vô Kính uống ngụm trà, nói:

-Trà, có thể uống rồi.

Trịnh Phàm cúi đầu uống trà.

-Kỳ thật, cái ta có thể dạy ngươi, không nhiều lắm.

-Nguyên bản nếu Vương gia không đi, ta còn muốn, muốn nhờ ngài dạy ta luyện võ.

Rốt cuộc đều đi con đường Võ phu.

Trong Võ giả đương thời, ngươi có thể sánh vai với Điền Vô Kính, có lẽ không phải không có, nhưng tuyệt đối là phương mao lân giác.

-Lục phẩm Võ phu, kỳ thật đã đủ dùng.

-Ta còn muốn theo đuổi một chút trên con đường võ đạo, ta cũng cảm thấy, ta đây vẫn còn không gian tiến bộ.

-Nhắm mắt theo đuôi mà luyện, xác thật sẽ tương đối chậm, nhưng kỳ thật thiên phú của ngươi, thật sự không kém.

-Không thể so với Vương gia ngài.

Điền Vô Kính gật gật đầu, nói:

-Ân.

“. . .” Trịnh Phàm.

-Có thể, chờ đợi một ít cơ hội.

Điền Vô Kính nói tiếp:

-Kỳ ngộ, không phải dục tốc bất đạt, mà là một loại cơ hội.

Trịnh Phàm rất muốn nói, hắn thật ra thường xuyên thấy Kiếm Thánh bất động gặp được “Cơ hội”.

Mà bản thân hắn, chỉ đứng đó, cung cấp cơ hội.

-Hai chân không dính bùn, sao có thể vững bước?

-Phải, Vương gia giáo huấn đúng rồi.

-Không phải giáo huấn, mà trước kia ngươi tiếc mạng, hiện tại, mạng ngươi càng ngày càng quý. Đại Yến quân công hầu, sẽ có rất nhiều người, muốn mạng ngươi. Trịnh Phàm, ta vẫn luôn cảm thấy, ngươi cũng không phải võ si. Ngươi nhìn Lý Lương Đình xem, không phải êm đẹp ngồi chỗ đó mà vẫn khiến vạn người kính sợ sao?

-Ta. . .

Cái lý do này, Trịnh Phàm không cách nòa nói thẳng ra.

-Ta tham, Vương gia.

-Ngươi thoạt nhìn rất tham, nhưng kỳ thật có rất nhiều đồ vật, ngươi lại không hề để ý. Có đôi khi, ta cũng cảm thấy rất hứng thú, sau lớp da này của ngươi cất giấu một người thế nào? Ngươi có thể nhìn thấu thế gian, thật ra không được mấy người, ngươi rõ ràng còn trẻ, tựa hồ có loại cảm giác nhìn xuyên xa.

Nói tới đây, Điền Vô Kính buông chén trà trong tay xuống.

-Khá tốt.

-Vương gia, ngài đây về Yến Kinh sao?

-Đến Lịch Thiên thành, nhớ nàng.

Trịnh Phàm nhấp nhấp môi, bộ dáng nóng lòng muốn thử.

-Không cần hỏi, ta cũng sẽ không nói.

Điền Vô Kính nhìn Trịnh Phàm, nói tiếp:

-Người dám làm, sẽ không sợ ngươi xốc cái bàn, thậm chí sẽ ước gì ngươi sẽ xốc lên cái bàn. Thế gian này, trắng đen thoạt nhìn rõ ràng.

Nhưng rõ ràng, tuyệt đại đa số đều là xám.

Ai có thể so với người khác nói bản thân sạch sẽ hơn.

Hơn nữa, trên đời ai cũng có tư cách, trừ ta ra, tất cả đều có tư cách đánh đại kỳ báo thù cho người nhà.

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!