Kỳ thật, trừ phi đụng phải loại cao thủ Tam phẩm kia, những cao thủ còn lại, dưới tiền đề bên cạnh người có số lượng thân vệ nhất định, không cần quá lo lắng.
Mà Tam phẩm cao thủ chân chính, lại không phải cải trắng ven đường, nơi nào dễ gặp như vậy.
-A Đáp, tránh ra.
Hòa thượng buông xe đẩy tay ra, đứng một bên.
-A Đáp quỳ xuống.
Hòa thượng quỳ sát xuống.
Ngay sau đó, bà lão ngồi trên xe đẩy tay kia, cười nói:
-Nếu ta đoán không sai, quý nhân chính là Bình Tây Hầu gia Yến Quốc danh chấn thiên hạ đi, lão thân thật sự phúc phận ba đời, lại có thể gặp được Hầu gia ngài tại nơi hoang vu vắng vẻ này.
-Nàng nói dối, lúc trước hòa thượng này tiếp cận, cố ý che đậy khí tức, bọn họ cố ý tới gần. Nguyên nhân trước đó đánh vang tiếng chuông, chính là bọn họ rõ ràng khoảng cách gần không giấu được chúng ta, sợ chưa kịp nói chuyện, đã bị chúng ta tới giết.
“. . .” Bà lão.
Trần Đại Hiệp không hổ là nam nhân cương trực thẳng thắn.
Trong thế giới của Trần Đại Hiệp, không cần lời lời hư vinh khách sáo này, chẳng sợ trong lòng lẫn nhau đều rõ ràng.
Bà lão kia rất nhanh quên hết xấu hổ, mở miệng nói:
-Xin Hầu gia tha thứ lão nhân chân cẳng không tiện, không cách nào hành lễ.
-Tìm Bản Hầu, có chuyện gì?
-Lão thân tới tìm một người.
-Người nào?
-Một nữ nhân, một nữ nhân có cái hông rất lớn, lão thân là bà ngoại nàng.
Ta đã tìm rất nhiều ngày.
Nghe nói, nàng may mắn được Hầu gia ngài thu vào trong phòng.
“. . .” Trịnh Phàm.
. . .
Phụng Tân thành.
Bình Tây Hầu phủ.
Ngoài sảnh, Tiết Tam đã trở lại, địa phương hắn huấn luyện thám báo và thám tử, ở một thôn trang bên ngoài Phụng Tân thành.
Cho nên khi Trịnh hầu gia mang theo bà ngoại và hòa thượng kia về, đồng thời phái người truyền tin cho Tiết Tam.
Thậm chí, Tiết Tam còn so với đoàn người Trịnh hầu gia sớm trở về chờ hơn.
Lần này trở về, không chỉ một mình Tiết Tam, còn có Phiền Lực, A Minh, kể cả Tứ Nương bận rộn và người mù, cũng tạm thời ném công việc xuống trở lại.
Chỉ có Lương Trình, huấn luyện binh mã bên ngoài, vẫn chưa về.
Nguyên nhân Ma Vương nóng lòng như vậy trở về, nguyên nhân thứ yếu chính là, “Bà ngoại” trong lời Hỗ Bát Muội nói, đã xuất hiện, phải biết rằng, trong tiên đoán của Hỗ Bát Muội, mở đầu bằng hai sự vật xuất hiện.
Một cái là tấm bia đá, một cái là bà ngoại.
Nguyên nhân chủ yếu là. . .
Hắc hắc hắc.
Tam Nhi muốn gặp gia trưởng.
Nào nhiệt thế này, không xem hơi phí.
Bất luận Ma Vương nào đang bận công việc, đều không nỡ bỏ qua lần này.
Lúc này, Trịnh Phàm chủ thượng này ngồi vị trí chủ tọa.
Tiết Tam, Hỗ Bát Muội, bà ngoại cũng ở bên trong.
-Không phải nữ nhân của Tam Nhi, ở cô thôn kia sao?
A Minh hỏi.
Tứ Nương đáp:
-Ngươi nói cô thôn là cô thôn? Theo tính tình của hắn trước kia, nếu thật sự coi trọng cô nương nhà người ta, hắn sẽ giết chết cả nhà người ta, lại đánh cô nương nhà người ta thành mất trí, cái này là một chuyện hết sức bình thường. Sau khi mang về, lại sợ sợ chủ thượng trách cứ, khiến cho chủ thượng phản cảm, lại nghĩ ra một câu chuyện xưa cũ kỹ.
Người mù lắc đầu, nói:
-Một nữ nhân mà thôi, trước kia có lẽ sẽ tùy tâm sở dục, hiện tại, không đến mức, vạn nhất thật bị chủ thượng biết được, cả đời hắn đứng nghĩ thăng cấp, không có lời.
Lúc này, đang có ba người đứng phía sau Phiền Lực, mở miệng nói:
-Kích cỡ.
Trong lúc nhất thời, ba Ma Vương khác, đều nhíu mày.
Không thể phủ nhận, Phiền Lực nói rất có đạo lý, kích cỡ, là cái vấn đề lớn, tìm được một kích cỡ thích hợp, Tam Nhi bởi vậy bí quá hoá liều, cũng không phải chuyện không thể.
-Ngươi không đi vào xem?
A Minh nhìn về phía người mù.
Người mù lắc đầu, nói:
-Trước tiên diễn một ít chuyện nhà, chính sự, có rất nhiều thời gian, người đã vào phủ hầu tước, muốn khi nào đi ra ngoài, đã không phải do nàng.
-Cũng phải.
A Minh gật gật đầu.
Tứ Nương nói với người mù:
-Người mù phát sóng trực tiếp, để chúng ta nghe được bên trong có cái gì.
Nói xong, Tứ Nương từ trong túi móc ra một ít hạt hướng dương, phân cho A Minh và người mù.
Phiền Lực duỗi tay muốn lấy, bị Tứ Nương tát một cái.
Lúc này, vị hòa thượng gọi là A Đáp vẫn luôn đứng nơi đó không nhúc nhích, đứng dậy, đi đến bên ngoài đình.
Hắn từ trong áo cà sa, lấy ra hai cái bánh nướng lớn, lấy ra một cái, để về phía Phiền Lực.
Phiền Lực cũng đứng lên, đi qua, duỗi tay, tiếp nhận bánh nướng.
Hai tên to con như tháp thiết, không hề có tiếng động, thế nhưng lại hình thành một loại ăn ý.
Thậm chí là. . . Hữu nghị.
Ngay sau đó, Phiền Lực và hòa thượng đều ngồi xổm ngoài đình, bắt đầu gặm bánh nướng.
A Minh cắn hạt hướng dương, trêu chọc nói:
-Thế nào cảm giác có chút quái quái.
Tứ Nương nói:
-Có một lần ta gặp qua Lương Trình cầm xô máu tưới lên người ngươi, ta không hề cảm giác gì.
A Minh thở dài nói:
-Chủ mẫu, ngài thế nào lại nói chuyện âm dương quái khí như vậy?
-Ngươi trước.
Người mù mở miệng nói:
-Ha ha, ngươi cũng xứng với Bát Muội nhà ta?
Tứ Nương cùng A Minh lập tức không cãi nhau, chuyên tâm nghe tấu hài.
. . .
-Ha ha, ngươi cũng xứng với Bát Muội nhà ta?
Bà ngoại mở miệng, chính là câu hình thức tiêu chuẩn của gia trưởng nhà gái.
Trịnh hầu gia ngồi ở thủ tọa, đảm đương chức vị gia trưởng nhà trai.
Lúc này hắn đang bưng trà, chậm rãi thổi thổi.
Đi hết quy trình này, đến phần chuyện tiên đoán kia, vẫn phải nhờ ngươi hỏi đấy.
Hỗ Bát Muội đứng bên người bà ngoại, nàng nhận ra bà ngoại, cho nên đứng bên cạnh người che miệng cười trộm, như thấy việc Tiết Tam bị trưởng bối răn dạy là chuyện thật sự vui vẻ.
-Nàng là bà ngoại ruột của ngươi?
Tiết Tam hỏi.
-So với ruột thịt còn thân hơn.
-Vậy không phải thân, tiền hỏi lễ này, ngài có thu không?
Bà ngoại cầm tách trà, mắng:
-Thế nào, ân sinh không bằng ân dưỡng, ngươi biết lượng cơm ăn của nàng lớn thế nào không, những thức ăn đó đều do ta lấy cho nàng, bao nhiêu tiền!
-Cha mẹ ruột nàng đâu?
-Vô nghĩa, không chết làm sao đến phiên ta tới nuôi nàng?
Tiết Tam nhún vai, sau đó lại quơ quơ chân, nói:
-Ngài có thể chính mắt nhìn thấy, hai chúng ta chính là một đôi.
Hỗ Bát Muội duỗi tay đẩy bà ngoại một cái, thẹn thùng nói:
- Đúng vậy đấy.
“. . .” Bà ngoại.
-Ngài nhìn một cái, ngài xem xem, ván đã đóng thuyền, gạo nấu thành cơm, ta kỳ thật có thể sớm một chút, người, là người của ta, ngươi muốn mang đi, cũng không có khả năng. Hơn nữa, ở chỗ này, nàng tất nhiên chỉ biết hưởng phúc.
Phủ hầu tước Đại Yến ai!
-Hưởng phúc?
Bà ngoại không nghe lời này còn đỡ, vừa nghe lời này, lập tức giận sôi máu, lập tức mắng:
-Không nói ta thiếu chút nữa đã quên, ngươi nói ngươi là chồng của Hỗ Bát Muội, nhưng ngươi đối đãi thế nào với nàng. Nguyên nhân lần trước ta cảm ứng được phương hướng của nàng, tìm tới nơi này, chính là bởi nàng thiếu chút nữa bị các ngươi giết chết!
Là các ngươi!
Các ngươi mạnh mẽ thúc giục thiên phú, giúp các ngươi bói toán tiên đoán!
-------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long