Công chúa và Liễu Như Khanh đi triệu tập hạ nhân phủ đệ chuẩn bị hôn sự, nói chung chỉ náo nhiệt trong nhà, không tính toán phô trương gì.
Uống trà, Trịnh Phàm và Tứ Nương đi đến hậu trạch.
Mặc kệ trước đây là phủ bá tước Tuyết Hải Quan hay lúc này là phủ hầu tước Phụng Tân thành, hậu trạch đều vô cùng quạnh quẽ, đương nhiên, hậu trạch này chỉ “Hậu trạch” trong hậu trạch, là nơi Thiên Thiên ở.
Lúc này Thiên Thiên đang ngồi trên một băng ghế nhỏ, trước mặt có một cái bàn dài, trên mặt có cơm canh ngày hôm nay.
Hắn cầm một cái muỗng, trên cổ đeo khăn.
Một ngụm đồ ăn, một ngụm cơm, ăn thật sự ngon.
Tuyệt đại bộ phận thời điểm, hắn đều một người ăn cơm, ngược lại cha nuôi Trịnh Phàm này ghẻ lạnh hắn, mà bản thân Thiên Thiên càng thích như vậy.
Tỷ như hiện tại, bên cạnh hắn chỉ có Ma Hoàn.
Khi không đánh giặc, Ma Hoàn ở nhà, cơ bản đều sẽ thoát ly Trịnh hầu gia, ở bên người Thiên Thiên.
Nói không chút nào khoa trương, Thiên Thiên được Ma Hoàn trông từ nhỏ.
-Tỷ tỷ. . . Ăn. . .
Bên ngoài, Tứ Nương nhìn về phía Trịnh Phàm, hỏi:
-Chủ thượng, thuộc hạ vẫn luôn tò mò.
-Nói.
-Ma Hoàn, rốt cuộc là nam hay nữ?
-Ngô. . .
Thiên Thiên vẫn luôn gọi Ma Hoàn là tỷ tỷ, có lẽ bởi Ma Hoàn thích cười “Khặc khặc. . . Khặc khặc. . .”.
-Quá nhỏ, nam hay nữ, có gì khác nhau?
Trịnh Phàm trả lời như vậy.
Tứ Nương gật gật đầu, phụ họa nói:
- Đúng vậy.
Cho nên nói, vấn đề này, bản thâ Trịnh Phàm đều không thể trả lời.
Hoặc là, lúc trước khi sáng tạo ra Ma Hoàn, hắn cố tình xem nhẹ đặc thù giới tính, mới phát huy càng tốt.
Cho nên thật đúng là không trách Ma Hoàn thái độ với “Cha” hắn như vậy.
Thiên Thiên thấy cha nuôi tới, rất vui vẻ, đứng dậy, cởi bỏ khăn ăn, lại cầm lấy khăn bên cạnh xoa xoa miệng, lại chạy tới bồn nhỏ rửa tay, lúc này mới cao hứng chạy đến trước mặt cha nuôi.
Đòi ôm một cái.
Trịnh Phàm bế Thiên Thiên lên, hôn một cái lên khuôn mặt hắn.
Trên người tiểu tử này mang theo mùi thơm.
Thời điểm sau buổi chiều, Trịnh Phàm đều chơi cùng Thiên Thiên.
Trong hậu trạch làm một ít loại đồ chơi như bập bênh hay cầu trượt.
Trịnh Phàm ngồi xuống, Ma Hoàn tiếp tục trông coi hài tử, phòng ngừa phát sinh ngoài ý muốn.
Tứ Nương mang một ly nước nguội tới.
Trịnh Phàm tiếp nhận, uống một ngụm, cảm khái nói:
-Về sau hài tử của chúng ta có thể ngoan như vậy thì tốt rồi.
-Chủ thượng muốn nam hài hay nữ hài?
-Ta đều thích.
-Cũng không biết khi nào mới có thể hoài thai được.
-Vài lần thì tốt rồi, cùng lắm thì ta chịu mệt vài lần.
Nương giận Trịnh Phàm liếc mắt một cái, phong tình vạn chủng.
Trịnh hầu gia được tiện nghi còn khoe mẽ, cảm giác có thể nói cực kỳ tốt.
Hắn duỗi tay, vẫy vẫy.
Lúc trước một đầu hắc miêu và một đầu hồ ly ngồi trong một góc sân, lập tức chạy đến.
-Hai đầu yêu thú này, ngược lại có thể làm đồ chơi cho Thiên Thiên.
Chúng ta nó từng mê hoặc qua một tộc trưởng dã nhân, cũng không phải tiểu yêu tinh chưa biết mùi đời.
Nhưng cố tình một năm này, cơ bản đều đi theo bên người Thiên Thiên, cái này không chỉ là “Tình thế bức bách” như vậy.
-Lệ Tinh từng nói với nô gia, linh khí trên người Thiên Thiên vẫn chưa tiêu tán, có thể xưng là linh đồng, cho nên trời sinh thân cận với linh vật, chúng nó vốn thích ở bên người hắn, kỳ thật cái này còn giúp chúng nó tu hành. Ngay cả đầu thanh mãng kia của Lệ Tinh, khi không có việc gì cũng thích bò về phía này.
-Bị hút sao?
Trịnh Phàm hơi lo lắng nói.
-Đây không phải dương khí, cái này vốn bị khuếch tán ra ngoài, so với việc tiêu tán trong thiên địa này, không bằng để chúng nó hút đi.
-Đúng rồi, Lệ Tinh bên kia hẳn có pháp quyết ngự thú đi?
-Hẳn có, cùng loại với nghi thức nhận chủ, nhưng không có lực ước thúc quá lớn.
-Ân.
Trịnh Phàm nhìn đầu hắc miêu và hồ ly ngoan ngoãn quỳ sát xuống bên kia, nói:
-Cứ như vậy đi, các ngươi cố gắng chăm sóc hắn, bảo hộ hắn, chờ mấy năm nữa, hắn lớn lên một chút, ta làm chủ để các ngươi nhận hắn là chủ.
Yêu thú tu hành, một là yêu cầu linh khí, hai kỳ thật là quý khí.
Cái trước để làm cường đại bản thân, cái sau để cải thiện mệch cách.
Trong tiểu thuyết dân gian, thường thường xuất hiện hồ yêu câu dẫn thư sinh nghèo túng, đây thật là bịa đặt.
Trên thực tế, ngươi không tốt, xuất thân không tố mà nói, yêu tinh cũng lười phản ứng ngươi.
Hắc miêu và hồ ly bắt đầu dập đầu tạ ơn.
Trịnh Phàm vẫy vẫy tay, nói:
-Được rồi, đi đi.
Lúc này, bên ngoài có người hầu tới thông báo, nói Tam gia mang theo người đã trở lại.
-Để đám người Tam Nhi đến đây đi.
-Vâng, Hầu gia.
Rất nhanh, Tiết Tam, Hỗ Bát Muội, Phiền Lực, A Đáp và lão bà kia đã đi vào hậu trạch.
Sau khi bà lão thấy Thiên Thiên, tròng mắt rõ ràng dạo qua một vòng.
Nghe giang hồ đồn đãi, con nối dõi của Tĩnh Nam Vương, được nuôi trong phủ Bình Tây Hầu.
Trước mắt chứng kiến, chứng minh điều này là sự thật.
Tiết Tam ngồi bên cạnh ghế, tiếp nhận nước nguội Tứ Nương đưa cho, sau đó lại đưa cho Hỗ Bát Muội.
Tứ Nương nói với Tiết Tam:
-Cảm giác thế nào?
Tiết Tam lắc đầu, nói:
-Mệt.
Tam gia còn phải vội vàng huấn luyện thám báo thám tử, kết quả hôm nay mất cả một buổi chiều, phải dẫn một lão bà đi dạo phố.
-Chủ thượng cưới công chúa cũng chưa mệt như ta.
-Chủ thượng thật ra muốn mời vị Nhiếp Chính Vương và Thái Hậu kia đến, nhưng người ta có nguyện ý đến hoặc dám đến sao?
Tứ Nương nói tiếp:
-Dù sao chỉ có mỗi hôm nay, ngày mãi đã tính là người trong phủ rồi.
Tiết Tam nghe vậy, gật gật đầu.
Dù sao khách khí, cũng cực hạn đến ngày hôm nay.
-Tính toán khi nào muốn hài tử?
Tứ Nương hỏi.
Tiết Tam vui vẻ nói:
-Từ trước tới giờ, vốn không tránh thai.
Tứ Nương trầm mặc.
Tiết Tam lại nói:
-Không phải vợ người mù kia cũng mấy năm rồi, vẫn chưa có tin tức gì sao? Chúng ta. . .
Nói tới đây, Tiết Tam nhìn thoáng qua bóng dáng chủ thượng đang nói chuyện với bà ngoại kia.
Hắn đè thấp âm thanh, tiếp tục nói:
-Trước kia ta thích tìm một ít yêu thú lợi hại hoặc thần thú tới, tiếp hành tạp giao, muốn nhìn thử xem có thể tạo ra chủng loại mới gì không?
Cho nên, ta đây cũng đã chuẩn bị một ít tâm lý, căn cốt cường đại huyết mạch cường đại, muốn sản sinh ra hậu đại càng khó khăn hơn rất nhiều.
Đây là số trời, đây là mệnh lý.
Nếu Tỳ Hưu, Hỏa Phượng sinh sản như động vật bình thường, giống như heo, vậy thế giới này, đã sớm loạn rồi.
Trình độ sinh mệnh càng cao, chứng minh ngươi càng tự do, đối ứng, những mặt áp chế khác, cũng sẽ càng lợi hại.
Cái này tự nhiên tạo nên cơ sở khiến ngươi khó sinh sản.
Tứ Nương nhấp nhấp môi.
-Có điều, Tứ Nương ngươi có thể yên tâm, kỳ thật, ngươi chọn chủ thượng là đúng, chủ thượng dù sao cũng là cùng chúng ta đến, có lẽ trên đời này, cũng chỉ có chủ thượng mới có thể cùng ngươi sinh ra hài tử.
-Ngươi đây, đang an ủi ta?
-Chẳng lẽ không phải sao?
Tiết Tam lại vỗ vỗ ngực, nói tiếp:
-Ta đây đang cố gắng an ủi ngươi.
-A.
-Nói câu thật lòng, ta đây có sinh con nối dõi hay không, kỳ thật không sao cả, ta kỳ thật đã nhìn thấu, nhưng ta hi vọng ngươi có thể sinh hài tử.
Tứ Nương nghe được lời này, nói:
-Lời này, ngươi dám nói với chủ thượng như vậy?
-Ngạch. . . Ý ta là, nếu hài tử của ngươi và chủ thượng sinh ra, chúng ta khẳng định chiều hắn lên trời.
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long