- Thật sự muốn làm quyết tuyệt như vậy?
Hùng Đình Sơn ngồi trước mặt Nhiếp Chính Vương hỏi.
-Ta không nuốt nổi mối nhục này.
-Nuốt hay không nuốt, ngươi đều phải nuốt, kỳ thật ngươi cũng rõ ràng, từ khi em rể ta đốt Kinh thành, trận này chúng ta đã không thể thắng nổi.
-Nhưng, cũng không nên như vậy.
-Đây là kết quả tốt nhất. Ngũ đệ, ta hy vọng ngươi có thể giúp ta, hai huynh đệ chúng ta cùng nắm tay nhau, trước tiên hoàn toàn quét dọn trong nhà, chờ tra hoa màu mấy mùa, chất đầy kho lúa, nhóm trẻ con bắt đầu chạy náo loan. Chúng ta đây lại lấy mặt mũi về.
-Ngũ đệ, ta hy vọng ngươi có thể giúp ta, ngờ, sẽ thế này, thật sự, ta không ngờ sẽ thế này, ta cho rằng ta có thể giúp ngươi, đem Yến nhân che ở mặt bắc, mà ngươi lại...
Nhiếp Chính Vương xua xua tay nói:
-Cố gắng làm việc đi, chạy nhanh thu hồi Ngô Đồng quận, chủ trì cục diện, chèn ép một nhóm người, lại nâng đỡ một nhóm người lên.
Những Tang nhân kia đã được Đại Sở ta chinh phục mấy trăm năm, nhóm thủ lĩnh bọn họ đã sớm có thể nói tiếng Hạ, nói trắng ra, trừ bỏ diện mạo hơi khác, kỳ thật, bọn họ và Sở nhân ta có chênh lệch gì?
Trẫm, có thể mở cửa triều đình, để bọn họ vào triều làm quan, để cho bọn họ, trở thành người một nhà.
Nghe được lời này, Ngũ hoàng tử cưới Tang nhân làm lão bà, có mấy đứa con mang huyết thống Tang nhân, đột nhiên nắm chặt bàn tay đứng lên, gần như rít gào nói:
- Tứ ca, ngươi làm sao dám làm như vậy!
-Dựa vào cái gì không dám? Ngũ đệ, nguyên bản trẫm tưởng rằng, ngươi so với trẫm, có thể nhìn rộng rãi hơn, thậm chí, ngươi còn sẽ vui nhìn thấy một màn này, không phải sao?
-Cái này... Cái này, không đúng.
-Không có gì không đúng, ngươi có thể nói, hài tử ngươi không phải Sở nhân sao?
Nói tiếng Hạ, viết chữ Hạ, đây là Sở nhân, mấy trăm năm, phía nam Đại Sở ta vẫn luôn làm ầm ĩ, cũng đến thời điểm kết thúc.
Trẫm, không phải Hoàng Đế các quý tộc Đại Sở.
Trẫm phải làm chính là, làm Hoàng Đế của toàn bộ con dân Đại Sở.
Chỉ cần có thể thu nạp nam cương, hoàn toàn gạt bỏ loạn Tang nhân, Đại Sở ta khôi phục quốc lực sẽ càng nhanh chóng, thậm chí sau khi khôi phục, Đại Sở ta so với ngày xưa, còn cường đại hơn.
Nói câu không dễ nghe, thiên hạ này, một phân ở Yến, một phân ở Tấn, một phân ở Càn, ba phần kia ở Sở, đây không tính nam cương Đại Sở ta.
Ngược lại xem Yến nhân hắn lăn lộn thế nào, làm ầm ĩ thế nào.
Bọn hắn muốn đua sao?
Trẫm cũng không sợ!
Hùng Đình Sơn hít sâu một hơi, cắn cắn môi, hỏi ra một vấn đề rất thực tế, nói:
-Tứ ca, ngươi lại muốn để Tang nhân vào triều, lại muốn chèn ép quý tộc, những quý tộc kia sẽ điên, thậm chí, các bá tánh, cũng sẽ điên.
Nói xong, Hùng Đình Sơn chỉ vào bên ngoài.
-Cấm quân, có thể sẽ điên theo hay không?
Ý ngoài lời, chúng ta vốn là quốc gia chiến bại, lại cấp tốc tiến hành những việc trọng đại như vậy, Long ỷ của ngươi, còn có thể vững chắc nữa?
Nghe được vấn đề này, Nhiếp Chính Vương cười cười, nói:
-Kỳ thật, ngươi cũng biết đấy, trẫm, từ trước đến nay vô cùng kính ngưỡng vị Hoàng Đế Yến Quốc kia, cho nên, trẫm tính toán, học tập người tài giỏi.
...
Liên tiếp nhiều ngày, tộc nhân Khuất thị đều không thể nhìn thấy Niên Nghiêu đại tướng quân, chỉ có thể nhìn thấy cờ xí Niên Nghiêu tướng quân tung bay trong gió.
Trách cứ đến từ Thánh chỉ, đều xa xa so loại hoàn toàn trầm mặc này, càng làm cho người ta cảm thấy thư thái.
Rốt cuộc, một ngày sáng sớm, nhánh quân đội Cấm quân này chia làm rất nhiều nhánh, chính thức nhập vào nơi tim gan đất phong Khuất thị.
Đất phong Khuất thị rất lớn, dân cư, kỳ thật cũng không ít, nhưng họ Khuất, rốt cuộc chỉ là số ít.
Cấm quân Hoàng tộc tiến vào, tuy rằng khiến cho nội tâm tộc nhân Khuất thị hoảng loạn, nhưng bá tánh địa phương, lại vô cùng đạm bạc.
Một nhánh Cấm quân trực tiếp chạy đến ngoài thành bổn tộc Khuất thị.
Một thái giám cầm Thánh chỉ đi lên, đi đến trước toàn quân.
Trên đầu tường có một ít tộc nhân Khuất thị và một ít tư binh ngó lên nhìn.
Thái giám bắt đầu tuyên chỉ:
-Phụng thiên thừa vận Hoàng Đế, chiếu rằng: Khuất thị, được nhận quốc ân, lại không tận trung báo quốc, trước trận đi theo địch, tiếp tay cho giặc, tự tuyệt với tổ tiên, tự tuyệt với từ đường.
Đây là một đạo Thánh chỉ rất ngắn ngọn.
Khi lớn tiếng đọc đến đây, thái giảm kia ngẩng đầu, nhìn về phía đầu người rập rạp phía trên đầu tường thành kia.
Khóe miệng hắn lộ ra một vệt cười lạnh băng, đọc tiếp:
-Tội này, đáng tru!
...
Mân An thành, tọa lạc tại Mân sơn, đây là một khu vực chiến lược, từ sớm trước đây, nơi này đã là địa giới của Tề Quốc.
Tề Quốc là nơi tim gan của Chư Hạ, cũng chính là một quốc gia sau khi vương triều Đại Hạ sụp đổ, thành lập cát cứ lên.
Nguyên bản Tề Quốc không tính toán động chạm gì đến chiến sự bên kia, bởi cảm giác đối thủ bên kia cái nào cũng mạnh hơn bọn hắn, cho nên dứt khoát tiến hành khai thác về phía đông, khi dễ Tang nhân bên kia, đồng thời cướp đoạt lãnh thổ và dân cư, mở rộng địa bàn.
Mà khi đó, Sở nhân kỳ thật cũng đang không ngừng mà như tằm ăn dâu, ngầm lấn chiếm địa bàn của Tang nhân, tóm lại, khi đó, Tang nhân là kẻ yếu, nơi nơi đều bị ức hiếp.
Cuối cùng, hai bên lại chạm trán, Sở Quốc và Tề Quốc còn từng bùng nổ chiến tranh, chẳng qua chủ lực Tề Quốc đặt phía tây phòng ngừa quốc gia khác, mà nhánh quân đội Sở Quốc bên này, cũng không phải là Cấm quân Hoàng tộc, mà là đội ngũ tư binh quý tộc một nhà phái ra.
Cho nên quy mô chiến tranh va chạm kỳ thật không lớn, thông thường chính là hôm nay ngươi rút quân trại ta, ngày mai ta lại chiếm một cái đồn của ngươi, coi như chém giết, cũng chỉ là quy mô mấy ngàn người xông lên chém giết.
Dù sao, hai bên đều tạm thời đều đang bận mở rộng lãnh thổ, không có tinh lực thực tế khống chế khu vực kia, cho nên, đơn giản chỉ muốn khoe vũ lực bản thân trước mặt Tang nhân, để người Tang nhân thần phục bản thân mà không phải thần phục đối phương.
Rồi sau đó, cùng với việc Sở nhân tiến hành khai thác biên giới tây nam càng ngày càng lớn, nhân lực và lực lượng quân sự càng ngày càng nhiều, nhưng tình huống Sở Quốc chính thức tấn công Tề Quốc vẫn chưa xuất hiện.
Bởi, khi đó Càn Quốc ra đời.
Đúng vậy, bởi Càn Quốc khi vừa mới ra đời, kỳ thật là võ đức dư thừa, dưới Thái Tổ Hoàng Đế Càn Quốc suất lĩnh, bọn họ đã tiêu diệt rất nhiều quốc gia cát cứ, hoàn thành thống nhất bên trong, Tề Quốc tự nhiên biến thành đối tượng tấn công của Càn Quốc.
Cho nên, khi đó Sở Quốc kỳ thật lại biến thành một phương chi viện cho Tề Quốc chống cự Càn Quốc.
Nhưng ngay lúc đó quân đội và tướng lãnh Càn Quốc, đều rất có thể đánh, Tề Quốc cuối cùng vẫn bị tiêu diệt, vì thế, Sở nhân và Càn nhân đều khai chiến vài lần ngoài biên cảnh.
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long