Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1472: TUẦN AN SỨ

Tầm Đạo tiên sinh không mặc một thân bạch y, mà mặc một bộ quan phục màu đỏ, Hậu sơn là Hậu sơn, quan trường là quan trường, ở đâu tuân thủ quy củ nơi đó.

Chẳng qua, chẳng sợ mặc quan phục trên người, hắn vẫn mang một loại phiêu dật xuất trần trên người.

Có thể mặc quan phục biến ra hơi thở không dính khói lửa phàm tục, từ phạm trù “Mặt người dạ thú” trổ hết tài năng, thật không dễ.

Bên ngoài, Cấm quân đã chuẩn bị ổn thoả, người cầm đầu là một vị tướng họ Vương mới nhập chức, hắn có nhiệm vụ hộ tống tuần an sứ đi tây nam, sau khi tới nơi, toàn bộ nghe Tầm Đạo tiên sinh điều khiển.

Trong cung vừa mới truyền đến ý chỉ, nói là quan gia sẽ rời cung tự mình đưa tiễn, có thể nói cho đủ lễ ngộ.

Cái này kỳ thật vốn là một loại tăng giá, đợi sau khi Lý Tầm Đạo đến tây nam, quan viên văn võ tây nam, trong lòng bản thân cũng sẽ ước lượng rốt cuộc nên an bài vị tuần an sứ này thế nào.

Thời gian đã gần đến, Vương tướng quân chuẩn bị đi thông bẩm một tiếng.

Khi đi được nửa đường, lại nghe phía sau truyền đến tiếng bước chân, quay đầu nhìn lại, người tới eo đeo kiếm, thân hình có chút thon gầy, ánh mắt, lại giống như hàn băng.

Năm đó, từng có bạch y nam tử đi thuyền nhập Thượng Kinh, quan gia thân nghênh, toàn thành oanh động.

-Gặp qua...

Vương tướng quân chuẩn bị hành lễ, bởi trước mắt người này mang chức quan võ sư của Thái Tử.

Bách Lý Kiếm lại trực tiếp xua xua tay, thân hình xẹt qua bên cạnh người Vương tướng quân, đi vào phòng.

Vương tướng quân do dự một chút, vẫn quyết định lại đợi chút mới đi thông bẩm.

...

-Trong thành có rất nhiều người, ngươi thật sự không kiêng dè chút nào.

Lý Tầm Đạo nhìn đứng Bách Lý Kiếm ở phòng trong cười nói.

-Nghe nói ngươi đi Nam Hải, ta còn tưởng rằng ngươi không về được.

-Sao có thể a, Bách Lý gia ta vẫn luôn coi trọng chữ tín.

-Đã sớm trở lại đi?

-Đúng vậy, đã sớm đã trở lại, có điều ta vốn tính toán đêm 30 tới cửa phó ước.

Lý Tầm Đạo nghe vậy, cười cười, nói:

-Thật là thẳng thắn thành khẩn.

-Chờ lát nữa quan gia sẽ ra khỏi cửa tiễn ngươi.

-Ta biết.

-Kiếm khách bọn họ ta, nói trắng ra là, từ giang hồ nhập miếu đường, sau khi dạo qua một vòng, ai đều rõ ràng, ta chung quy vẫn là ở giang hồ.

Ngươi từ Hậu sơn vào triều đình, muốn đi ra ngoài, khó khăn, cơ bản không ra được.

Năm đó sau khi Vô Diện tướng công bình định tây nam nhập kinh, bá tánh cũng hoan hô chào đón như vậy.

Cuối cùng?

Lý Tầm Đạo chậm rãi nói:

-Các bá tánh muốn nhìn, là thần tiên, thần tiên sở dĩ là thần tiên, là bởi các bá tánh không nhìn đến, sau khi bọn hắn nhìn thấy rồi, sau khi bọn hắn không ngừng nghe được những chuyện thần tiên làm, thần tiên, không phải thần tiên nữa.

Lần này náo nhiệt, tiếp theo, không sao cả.

Hơn nữa, tu luyện ở Hậu sơn, cái gọi là luyện khí, đơn giản là tu luyện bản thân, cùng trời tranh một hơi, dù cho đối mặt ngàn vạn người, ta cũng dũng cảm bước tới.

-Lời này nghe thấy, có chút chói tai.

Bách Lý Kiếm duỗi tay sờ sờ vành tai.

Hắn và muội muội hắn đã từng cách rất gần Bình Tây Hầu khi ấy vẫn là phòng giữ kia.

Chẳng qua trên đường xảy ra biến cố, kỵ binh Yến quân lao ra,

Hắn và muội muội không lựa chọn xuất kiếm, xoay người tức khắc trở về thành.

Chuyện này, có thể nói biến thành vết nhơ không cách nào xóa.

Đặc biệt sau khi chiến tích Kiếm Thánh Tấn địa ở Tuyết Hải Quan trảm ngàn kỵ lấy thủ cấp tướng lãnh dã nhân.

Càng khiến vết nhơ của huynh muội Bách Lý muội kia càng thêm bắt mắt.

Tiếp theo, theo Trịnh Phàm không ngừng thăng chức, từ phòng giữ đến tướng quân lại đến Tổng binh, từ một trong tứ đại tướng lãnh trẻ tuổi xuất sắc nhất đương thời lại đến một biểu tượng mà ba người kia không cách nào đứng song song.

Lúc trước không hạ quyết tâm giết hắn, khiến độ lỗ vốn của lần đó đang không ngừng phóng đại lên.

Hiện giờ, vị kia đã phong hầu.

Quân công hầu Yến nhân.

-Liên Hoa đàm Hậu sơn có ít nước bùn, cần mượn kiếm ngươi đi tẩy một chút.

Lý Tầm Đạo nói.

-Được.

Bách Lý Kiếm đáp ứng.

Lý Tầm Đạo xoay người, đi đến trước mặt Bách Lý Kiếm, nhìn Bách Lý Kiếm, rất nghiêm túc nói:

-Mỗi người đều có sự lựa chọn riêng, ngươi có thể nghe, mỗi người đều có số mệnh của mỗi người.

-Ta có thể theo ngươi, chờ ta đi rửa sạch sẽ Liên Hoa đàm Hậu sơn, sẽ lên đường đi tây nam tìm ngươi.

-Ta không phải vị Bình Tây Hầu Yến Quốc kia, không có tư cách để tồn tại như Kiếm Thánh hộ thân làm bạn.

-Dù sao cũng phải làm chút chuyện, nếu không, cảm giác có loại bị hạ xuống nhiều lắm.

Bách Lý Kiếm nói.

-Xem ra, chuyến đi Nam Hải này, thu hoạch được không ít?

-Không thu hoạch được gì.

-Buông, hai tay trống trơn, kỳ thật cũng là một loại thu hoạch.

-Những lời này hẳn nên nói với nhóm Thổ Ty tây nam kia, bọn họ đại khái sẽ nói đầu ngươi có vấn đề.

Nói tới đây, Bách Lý Kiếm đánh cái ngáp, nói:

-Sau khi gặp qua một ít phong cảnh chân chính, ta phát hiện, những thứ trước đây bản thân sở hữu, xác thật không đáng nhắc tới, cũng không thu hoạch được gì.

-Ha ha.

Lý Tầm Đạo đẩy cửa ra.

-Ta phải đi.

-Thuận buồm xuôi gió.

-Trăm dặm.

-Ân?

-Nếu cho ngươi thêm một cơ hội, năm đó ở ngoại ô Thượng Kinh, ngươi sẽ ra nhất kiếm đối với họ Trịnh kia sao?

Chẳng sợ kế tiếp sẽ phải đối mặt với Thiết kỵ Yến Quốc vây công.

Bách Lý Kiếm nhún vai, nói:

-Sống sót, không tốt sao?

Lý Tầm Đạo lại hỏi:

-Người sống một đời, trăm năm, đã là thọ, cho nên, ngươi nói, người tồn tại, là vì cái gì?

-Ngươi nói đi?

Khóe miệng Lý Tầm Đạo nở một nụ cười, trả lời nói:

-Người tồn tại, chỉ vì tìm cho bản thân một cách chết thích hợp.

Bách Lý Kiếm liếm liếm môi, nói:

-Còn tưởng rằng, Luyện Khí sĩ các ngươi phải nói chính là, cầu một cái chứng đạo trường sinh.

Lý Tầm Đạo vẫy vẫy ống tay áo, tiêu sái đi ra ngoài, vừa đi vừa nói:

-Trước khi sư phụ đi Thượng Kinh, từng nói với ta, sống lâu cũng không thú vị gì.

...

Nhạc lễ vang lên.

Các bá tánh đều vui vẻ đưa tiễn.

Bàn thờ bốc lên khởi từng trận sương trắng mang theo hơi thở túc mục.

Hôm nay thành Thượng Kinh, không giống như tiễn đưa một quan to sắp đi sứ biên thùy, càng giống như đưa tiễn một vị thần.

Các bá tánh thành kính mà hoan hô, thành kính mà lễ bái.

Bọn họ cũng không rõ, hành động hiện tại của bọn họ kỳ thật chính là thọc dao nhỏ cho đối tượng hiện tại bọn họ đang lễ bái trong tương lai.

Quan gia dẫn một đám văn võ tự mình đến đưa tiễn, lễ ngộ mười phần.

Sau một quy trình long trọng.

Cuối cùng, Lý Tầm Đạo và ba ngàn Cấm quân tùy tùng từ tây môn đi ra Thượng Kinh.

Không ít bá tánh vẫn như cũ đi ra khỏi thành, muốn nhìn thần tiên thêm vài lần.

Đủ loại quan lại, tựa hồ kết thúc mệt mỏi của ngày hôm nay, có người đang cười lành, có người đang lắc đầu, có người đang hoảng hốt, tựa hồ, cảm khái số mệnh tựa hồ gặp được sự luân hồi nào đó.

Cũng có quan ngự sử vào đêm qua đã viết sổ con chuẩn bị ngự cáo trạng, Đại Càn đường đường là nơi văn hoa tụ hội, có thể nào vì “Hư vô mờ mịt” mê hoặc, Đại Càn ta tự nhiên “Văn thần không yêu tài võ nhân không tiếc chết”, quân thần một lòng, sao có thể sùng bái quỷ thần?

Cũng may, Ngân Giáp vệ đã được bố trí trước, không chờ bọn họ lên tiếng, đã xử lý êm đẹp rồi.

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!