Tạm thời tăng giá là một chuyện vô cùng ghê tởm, nhưng ở chỗ này, còn lại là một loại thái độ, đó chính là ta thu thêm hai thành này, là ta thu tiền trà nước, kế tiếp trong khoảng thời gian này, ta sẽ không tập kích quấy rối ngươi cũng sẽ không tạp áp lực đến ngươi, ngươi cứ an tâm đánh Càn nhân đi.
Liễu Như Khanh đưa tới điểm tâm, không nói chuyện, rất nhan lại đi xuống.
Người mù cầm lấy một khối điểm tâm, cắn một ngụm, nói:
-Cũng thú vị, nguyên bản Càn Sở liên hợp kháng Yến, hiện tại thì...
Trịnh Phàm lắc đầu, nói:
-Thời Tam Quốc, không phải Đông Ngô cũng từng chơi một tay thế sao?
Kỳ thật, ta ngược lại càng lo lắng chính là, Càn Quốc, muốn đánh, ngươi phải đánh nó tàn phế, đánh băng nó, chỉ cần ngươi cắn nó một miếng, nó lại cắn ngươi một miếng, ngược lại chính là gián tiếp rèn luyện nó.
Càn Quốc, rốt cuộc là đất rộng của nhiều, nhân tài, cũng tuyệt đối không phải ít.
-Xác thật sẽ có khả năng này, có điều, chủ thượng thật ra không cần thiết lưỡng lự, không quan tâm hiện tại Đại Yến thế nào, ít nhất, Đông Tấn chỗ chúng ta đay, sẽ theo thời gian sẽ càng ngày càng cường đại. Hiện tại chúng ta cần nhất chính là thời gian.
-Cũng phải, chúng ta dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, hết thảy ngay từ đầu chỉnh lý, ngược lại không có gánh nặng gì.
-Chủ thượng, thuộc hạ trước đi xuống, ngài tiếp tục nghe diễn.
Trịnh Phàm lắc đầu, nói:
-Không được, ta nên đi luyện đao.
-Là thuộc hạ quấy rầy nhã hứng chủ thượng.
-Đúng vậy.
...
Luyện đao xong rồi, đã sắp đến hoàng hôn, Trịnh hầu gia trở lại trong phòng, bắt đầu ngâm nước nóng.
Độ ấm sớm được điều chỉnh qua, vừa vặn tốt.
Nhắm mắt lại, lẳng lặng cảm giác khí huyết chậm rãi di chuyển có vận luật trong cơ thể này, loại cảm giác này thật tuyệt.
Lúc này, cửa phòng đã bị đẩy ra.
Tiếng bước chân chắc chắn.
Kỳ thật, ba nữ nhân hậu trạch, tiếng bước chân các nàng không giống nhau.
Bởi thân thủ duyên cớ, cho nên tiếng bước chân Tứ Nương mang theo một loại uyển chuyển nhẹ nhàng;
Tiếng bước chân Liễu Như Khanh mang theo một chút nhút nhát.
Mà công chúa bởi từ nhỏ sinh ở trong cung, tuy rằng xem mặt đoán ý là cần thiết, nhưng rốt cuộc là công chúa, cho nên khi đi đường, thật ra rất kiên định.
Hùng Lệ Tinh đi đến phía sau Trịnh Phàm, ngồi xổm xuống, bắt đầu giúp Trịnh Phàm chà lưng.
Khuất Bồi Lạc đã trở về, mang theo hai ngàn tù binh Thanh Loan quân trở về, đi chính là địa giới Mông sơn, được Phạm gia dẫn trở về.
Sau khi trở về, hắn thấy cảnh tượng từ đường bị hủy, tộc nhân phạm tội mưu phản bị tàn sát.
Thủ pháp tu từ khoa trương kia, Trịnh hầu gia tạm thời không quản, bởi chính hắn là Ảnh Đế.
Hắn cảm thấy hứng thú, Khuất Bồi Lạc kế tiếp sẽ làm cái gì.
-Tướng công, thiếp thân cho rằng, Khuất Bồi Lạc sẽ không thật sự khởi sự đâu.
-Nga? Vì sao?
Đề tài này, tâm ý tương thông.
-Bởi tính tình của hắn, cùng tướng công ngươi, hoàn toàn không giống nhau, tướng công ngươi thật sự cứng rắn.
-Đó là điều đương nhiên.
-Vậy ngươi nói, hắn sẽ làm như thế nào?
-Thiếp thân cảm thấy, hắn đại khái sẽ quy ẩn, tìm một địa phương không ai biết, sống sót.
-Ngô, cái này không phải do hắn nữa, chờ hắn đến trước tế điện Khuất thị bị hủy, khi tin tức hắn trở về bị Phạm gia phát tán ra. Trong đội ngũ hắn lập tức sẽ có người đến chế phục hắn, nhốt ở chỗ đó, lấy danh nghĩa hắn, lưng dựa Phạm gia, chiêu binh mãi mã, đối nghịch với Hoàng huynh ngươi.
Công chúa lắc đầu, nói:
-Cho dù có Phạm gia giúp đỡ, cũng không thắng nổi một nhánh Cấm quân Hoàng tộc vây quét.
Trịnh Phàm cười nói:
-Không cần thiết chính diện phản kháng, Khuất thị kinh doanh đất phong này đã mấy trăm nay, tích góp nhân mạch không dễ dàng mất như vậy, đánh du kích, chỉ cần lá cờ kia vẫn còn đứng nói đó, vẫn luôn có thể khiến ca ca ngươi thêm ngột ngạt.
Dù sao, an bài đối với Khuất Bồi Lạc, vốn là một ván cờ một tay, cũng không chờ mong rốt cuộc có thể kết ra trái cây gì, Trịnh hầu gia cũng không để ý lắm.
Hơn nữa, đặt Khuất Bồi Lạc bên người, hắn không dị ứng, bản thân Trịnh hầu gia cũng dị ứng.
Còn giết lại tiếc.
Rốt cuộc người ta đối với Trịnh hầu gia thật không thể chê, tốt đến mức không thể tốt hơn.
Cho nên, chỉ có thể tìm cớ thả hắn đi, để hắn phát huy nhiệt lượng đang dư thừa.
-Tướng công, ta nghe nói, ta Đại Sở cùng Càn Quốc khai chiến.
-Đúng vậy, có điều yên tâm, nể mặt mũi ngươi, ta đây sẽ không can thiệp nhiều, để ca ca ngươi an tâm đánh giặc là được.
-Tuy biết tướng công gạt ta, nhưng nghe được lời này, ta cảm thấy rất cao hứng.
-Ha ha.
Lúc này, công chúa rút quần áo đi, chậm rãi đi vào bên trong bể nước nóng.
Da thịt nàng rất trắng, ở trong bể nướng nóng, bày ra một loại phấn hồng.
-Tỷ tỷ nói, ta có thể.
Trịnh Phàm nhắm mắt lại.
Công chúa cắn cắn môi đỏ.
Trong cảnh sương mù mênh mông, bỗng nhiên chỉnh âm thanh nói:
- Tiểu Trịnh tử, còn không mau hầu hạ bổn cung đi ngủ!
Trịnh hầu gia mở mắt ra, có chút kinh ngạc.
Mà Hùng Lệ Tinh vừa nói ra lời này, đã khẩn trương đến mức không cách nào hô hấp.
Nàng sợ Trịnh Phàm, rất sợ rất sợ, nhưng nghe tỷ tỷ nói, cùng với bản thân nàng nhìn đến, tựa hồ Trịnh Phàm rất thích cái này.
Sau đó, nàng phát hiện Trịnh Phàm rất bình tĩnh.
Áp lực thế tục khổng lồ, cùng với nỗ sợ hãi cắm rễ đáy lòng đối với Trịnh Phàm, cộng thêm hối hận được ăn cả ngã về không, để công chúa tính cách luôn luôn cường đại, lúc này cơ hồ sắp khóc ra nước mắt.
Nàng thông minh lâu như vậy, lại dưới thời điểm quan trọng như vậy, cởi.
-Do bản thân ta.
Công chúa nhỏ giọng nói tiếp:
- tướng công, ta sai rồi.
-Không, ngươi không sai, là ngươi chính xác vượt mức quy định, ta còn không...
Trịnh hầu gia đứng lên, một tay bế công chúa lên, một cái tát chụp vào nước.
Bang!
-Tiểu Trịnh tử, xem vi phu khiển trách ngươi thế nào!
-Ta sai rồi, tướng công, ta sai rồi, tướng công.
-Ai sai rồi?
-Ta, ta sai rồi.
-Ai sai rồi?
-Ta, ta sai rồi ta sai rồi.
-Ngươi là ai?
- Ta, bổn cung, là bổn cung sai rồi.
-Không, ngươi không sai.
Công chúa rốt cuộc lĩnh ngộ.
Nàng bị ôm về phía giường, sắc mặt nàng bỗng nhiên ngưng lại, mang theo âm thanh uy nghiêm:
-Làm càn, Tiểu Trịnh tử, tin bổn cung trị tội ngươi hay không, tru ngươi... Ngô ngô ngô.
Sau đó, tất nhiên là...
...
Một bên trên tường Phụng Tân thành.
Một thân ảnh nhỏ nhắn xinh xắn ngồi trên vai một thân ảnh tháp sắt khổng lồ.
Dưới ánh trăng, Phiền Lực và Kiếm Tỳ đang tản bước.
-To con.
-Ân.
-Ta đang trưởng thành.
-Ân.
- Nhưng ta vẫn thích ngồi lên vai ngươi.
-Ân.
-Sư phụ nói, nửa năm nữa, ta có thể luyện kiếm.
-Ân.
-Chờ luyện xong, ta đây sẽ báo thù cho sư phụ.
-Ân.
-Ngươi sẽ ngăn cản ta sao?
-Ân.
-Tốt thôi.
Kiếm Tì có chút ưu thương, nàng ngẩng đầu nhìn ánh trăng bầu trời, nàng cũng không biết bản thân rốt cuộc đang nhớ cái gì.
-To con.
-Ân.
-Ta muốn ánh trăng trên bầu trời này.
-Ngáo.
“...” Kiếm Tì.
Kiếm Tì từ trên vai Phiền Lực nhảy xuống.
-------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long