Trịnh Phàm nghe được lời này, như cảm thấy bản thân nghe lầm, hỏi lại:
-Gì?
-Không giống như khách sáo, ý chính là để chủ thượng ngài đi nơi đó chủ trì cục diện, khả năng Dĩnh Đô đã phát sinh chuyện gì đó, không đơn giản chỉ là Ngũ hoàng tử được gọi vào cung kia.
Bởi Trịnh Phàm là quân công hầu, không phải tôn thất huân quý gì.
Nếu là tôn thất huân quý, tỷ như lần trước Hầu gia tuyên chỉ phong hầu cho hắn kia, dù sao chỉ là một Linh vật, nơi nào có thực quyền.
Nhưng loại người giống Trịnh Phàm này, nhất cử nhất động đều mang đến ảnh hưởng chính trị cực lớn.
Giống mấy năm trước Lý Lương Đình nhập Yến, đó là kiểu chấn động gì?
Hơn nữa, sau khi Tĩnh Nam Hầu tự diệt toàn tộc, hắn đã từng về kinh thành sao?
Tuy nói lực ảnh hưởng của Trịnh Phàm đều kém hơn hai vị kia, nhưng đã tới trình độ này, chẳng sợ chưa từng có minh chỉ, nói ngươi không dễ dàng được rời đất phong, nhưng trong lòng ngươi hẳn có một phần ăn ý trên phương diện chính trị.
Đổi góc độ mà nói, Trịnh Phàm hắn có thể không cần thiết coi trọng quy củ.
Nhưng nhóm hệ thống quan liêu Thành Quốc trước đây và Yến Quốc hiện tại, sao có thể không rõ ràng cái này?
Nhưng chính bởi vậy, còn để Thành thân vương phát công hàm thỉnh cầu bản thân ra mặt đi Dĩnh Đô chủ trì cục diện.
Điều này mang ý nghĩa, chuyện này còn nghiêm trọng hơn dự kiến nhiều.
Trịnh Phàm vẫy vẫy tay, một tỳ nữ bên người mang tới một khăn lông nóng, Trịnh Phàm xoa xoa miệng, nói:
-Kỳ thật ta có thể từ chối, bởi không có thánh chỉ, sau khi ta phong hầu không được tùy ý đi lại, hơn nữa đi lại không cố kỵ như vậy, tất nhiên sẽ khiến người trên kia nghi kỵ.
Tuy lão Điền đứng phía trước chắn sóng, nhưng đại lão triều đình, hoặc Yến Hoàng, muốn gạt bỏ một chút thế lực của chúng ta, chén ép chúng ta một chút, chúng ta cũng tạm thời không có biện pháp chống cự.
Hiện giờ phương châm Bình Tây Hầu phủ, rất đơn giản, vất vả cần cù làm ruộng, vùi đầu phát dục.
Nói trắng ra, trước khi Yến Hoàng băng hà, tốt nhất không nên nhảy nhót, chờ sau khi Yến Hoàng băng hà, một thế hệ hùng chủ qua đời, chú định sẽ hình thành một loại lung lay quyền lực trung ương tập quyền, đến lúc đó bọn hắn có thể thoải mái hơn rất nhiều rồi.
Đạo lý này, lão Điền không dạy, nhưng Trịnh Phàm hiểu, người mù Tứ Nương bọn họ cũng hiểu.
Rốt cuộc hiện tại phong hầu, ảnh hưởng chính trị bất đồng, sau lưng ngươi lại làm ăn ngầm với đám người Sở nhân, cái này vấn đề không lớn, nhưng nếu bên ngoài xử lý không tốt, phía trên cho ngươi thêm mấy cái xiềng xích, cắt giảm thế lực của ngươi hoặc chơi một tay, ngươi cũng chỉ có thể bị động chịu đi.
-Vậy ý chủ thượng là, từ chối? Chờ thánh chỉ?
Trịnh Phàm lắc đầu, nói:
-Địa bàn hiện tại của chúng ta là Đông Tấn, nhưng kỳ thật phạm vi thế lực của chúng ta, nếu không tính cánh đồng tuyết và Thượng Cốc quận tính vào mà nói, kỳ thật căn bản xa xa không đến toàn bộ Đông Tấn, ít nhất Ngọc Bàn thành kia vẫn không nằm trong lòng bàn tay chúng ta, Vọng Giang một đường kia cũng cách phạm vi chúng ta cũng rất xa.
Nếu hiện tại Dĩnh Đô bên kia mời chúng ta đi, kỳ thật cũng là một cách tăng cường sức ảnh hưởng của Bình Tây Hầu phủ đối với Đông Tấn, thậm chí là đối với toàn bộ Tam Tấn này.
Lần trước ta dẫn binh nhập Dĩnh Đô, đó chính là mượn nhờ uy vọng của lão Điền, lần này ta đi, chính là đánh cờ hiệu Bình Tây Hầu phủ, cái này có thể truyền cho bên ngoài một tin tức, đó chính là không chỉ là Đông Tấn, đến Dĩnh Đô bên kia, ta đây cũng có tiếng nói.
Nói nhiều rồi, thế lực của chúng ta cũng có thể trộn lẫn vào, trừ bỏ Tôn gia ở ngoài, chúng ta còn có thể tiếp tục nâng đỡ lên một đám thế lực mới khác.
Chúng ta nơi này là đấu với tứ phía, bắc ra cánh đồng tuyết, nam hạ Sở Quốc, chỉ cần binh mã lương thảo đầy đủ, vấn đề sẽ không lớn lắm, nhưng cố tình vấn đề lớn nhất là, lộ tuyến phía tây của chúng ta lại nghẽn nhất.
Không nói sau này có tạo phản hay không, nói chung, ta chủ yếu muốn thông suốt.
Đổi góc độ mà nói, lần này nếu ta cự tuyệt không đi, thanh thản ổn định mà chờ ý chỉ, tương đương với biểu lộ thái độ của Hầu phủ chúng ta với bên ngoài.
Đó chính là, ta chỉ lo cho ba tòa thành này của ta, cũng chỉ chăm sóc tần này địa bàn của ta.
Đây kỳ thật hạn chế bản thân, xác thật nói, hạn chế phát triển cùng với lực ảnh hưởng khuếch trương tương lai.
-Cho nên, chủ thượng vẫn định đi?
-Nói chung tổng thể, được nhiều hơn mất, vậy đi thôi.
Dừng một chút, Trịnh Phàm lại nói:
-Lão Điền không phải vẫn đang còn đấy sao, trời, vẫn còn chưa sụp xuống.
...
-Phu nhân, tối hôm qua công chúa thị tẩm.
Tỳ nữ ngồi đối diện Liễu Như Khanh đang ngồi trang điểm bên kia, nhỏ giọng bẩm báo nói.
-Ân?
Liễu Như Khanh hơi hơi kinh ngạc, ngay sau đó, duỗi tay nhẹ nhàng nhéo nhéo khuôn mặt tỳ nữ.
-Tiểu tỳ ngươi thế nào lại đến chỗ ta nói chuyện này, hay là động xuân tâm, coi trọng vị thân vệ nào trong phủ đệ này?
Liễu Như Khanh được Phạm gia đưa đến Tuyết Hải Quan khi, kỳ thật cũng mang theo rất nhiều tỳ nữ, nhưng không được mang vào phủ.
Lúc trước phủ bá tước, hiện tại Bình Tây Hầu phủ, tuy rằng nữ nhân hậu trạch không nhiều lắm, hơn nữa tương đối mà nói rất quạnh quẽ, nhưng cái này cũng ý nghĩa tuyệt đối sạch sẽ.
Nhóm Ma Vương không muốn nơi ở của bọn hắn bị trộn lẫn hạt cát, tự nhiên sẽ cực kỳ khắc khe trên phương diện tuyển chọn người.
Cho nên, hiện tại Liễu Như Khanh dùng nha hoàn này, kỳ thật là một cô nương thời trẻ ở Hổ Đầu thành kia.
Có điều, nếu nàng đã là nô tỳ của Liễu Như Khanh, nàng tự nhiên sẽ vì Liễu Như Khanh suy xét, nàng cũng rõ ràng, nhà mình phu nhân nhập phủ đến bây giờ, Hầu gia vẫn chưa làm gì, đến nàng cũng sốt ruột.
Xuất thân từ Yến Quốc, xuất thân từ Bắc Phong quận, nàng cũng không cảm thấy quả phụ tính có khiếm khuyết gì.
Yến nhân vốn thoải mái, không giống Càn Quốc Sở Quốc coi trọng lễ giáo như vậy.
Hơn nữa, phu nhân nhà mình còn đẹp như vậy!
Nàng cũng biết, nữ nhân ở hậu trạch tốt nhất nên có con nối dõi, đây mới là vốn liếng của bản thân, nhưng Hầu gia lại không tới ngủ, vậy làm thế nào có thể mang thai hài tử?
Cho nên, nàng cũng nhìn chằm chằm vào công chúa bên kia, hơn nữa cũng chơi khá tốt với mấy nha hoàn của công chúa, cố ý đi dò hỏi một ít tin tức;
Trùng hợp, nha hoàn công chúa bên kia cũng chung ý tưởng với nàng, cho nên hai bên thường xuyên dò hỏi nhau.
-Phu nhân, công chúa được lâm hạnh, vị tiếp theo, không phải nên là ngài sao?
-Tiểu đề tử mau câm miệng, buổi sáng rồi, không sợ gió thổi lòe đầu lưỡi của ngươi sao?
-Nô tỳ chỉ muốn nhắc nhở phu nhân ngài chuẩn bị sẵn sàng, nói không chừng, đêm nay Hầu gia tới.
Nói xong, nha hoàn làm cái mặt quỷ, lập tức chạy đi ra ngoài.
Liễu Như Khanh tiếp tục ngồi trước bàn trang điểm, có chút ngây người.
Trước khi vào phủ, nàng kỳ thật có chút tò mò với cuộc sống nơi này, cũng từng có rất nhiều phỏng đoán, kỳ thật, cuộc sống cực kỳ nhẹ nhàng, không chỉ trên sinh hoạt, mà còn trên tinh thần.
Nàng không biết cảm giác thích một người là thế nào, xác thực mà nói, “Thích” tuy rằng chỉ có một chữ, nhưng bên trong, lại bao quát muôn vàn.
Nàng kỳ thật muốn hầu hạ hắn, làm hắn vui vẻ, làm hắn vui thích, thậm chí, nàng nguyện ý vì hắn sinh một hài tử.
Nam tử như hắn, hẳn nên có rất nhiều hài tử mới đúng.
--------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long