- Huyết tẩy vương phủ!
Triệu Văn Hóa sắc mặt lúc xanh lúc trắng, hắn nửa đời đi theo Tư Đồ, chứng kiến thời điểm Thành quốc huy hoàng nhất.
Vốn dĩ hắn còn tưởng trước đó vài ngày hộ vệ Vương phủ bị bắt đi xử quyết, đã là cái tát trời giáng rồi, ai ngờ hôm nay gặp một màn này, mới thật sự đem mặt mũi cuối cùng của Vương phủ ném vào bên trong hố phân!
Ngay cả khẩu hiệu huyết tẩy vương phủ cũng được hét lên, Kia là Vương phủ, Kia Tư Đồ gia, Tương lai còn tính cái gì?
Nói đến thực nực cười,
Vương phủ sở dĩ có rất nhiều thế lực ở sau lưng, còn có không ít người theo hầu, phần lớn nguyên nhân là do chỗ người Yến coi trọng vương phủ, người Yến muốn dùng Thành Thân Vương phủ tới trấn an Dĩnh Đô, trấn an người Tấn.
Bởi vì được Yến quốc coi trọng, cho nên Vương phủ mới có thể ngày càng tỏ vẻ đáng giá.
Mà một khi người Yến giơ đuốc cầm gậy chủ động đi giẫm đạp tôn nghiêm Vương phủ, nhóm thế lực sau lưng Vương phủ , phỏng chừng không phải cùng chung kẻ địch, mà là sẽ cảm thấy tòa vương phủ này cũng chỉ có thế, sau đó tan rã.
- Chư vị, lúc trước xác thật có một tên thích khách tiến vào Vương phủ, nhưng đã bị binh sĩ đánh lui, hiện tại hắn đã không còn ở vương phủ.
Triệu Văn Hóa chỉ có thể mở miệng giải thích.
- Ha ha ha, ngươi tưởng bọn ta là những đứa trẻ ba tuổi sao?
- Lừa thần gạt quỷ đâu!
Lúc này, bọn tôi tớ gia đinh trong Vương phủ cũng đều chạy ra ngoài, bọn họ trong tay cũng cầm đao thương, kỳ thật, bọn họ thân thủ cũng không tồi, nhưng vào lúc này, khí thế hiển nhiên bị sa sút.
Đây là di chứng của việc Vương phủ ngồi xem hộ vệ bị mang đi giết chết, có thể bán mạng cho ngươi, nhưng ngươi động bất động liền bán đồng đội, thì ai còn nguyện ý vì ngươi bán mạng?
Một khi lòng người đã li tán, đội ngũ cũng khó mà vững vàng.
Cơ mặt Triệu Văn Hóa co giật, đương nhiên hắn biết lời giải thích trước đây của mình có khả năng gây ra ảnh hưởng không tốt, trong mắt binh lính ở đây gần như đã gằng lên tia phẫn nộ, căn bản chính là giấu đầu lòi đuôi.
Nhưng Triệu Văn Hóa rốt cuộc đối với sự tình này có kinh nghiệm, thích khách mới vừa đi, Tuần thành ty giáp sĩ liền kéo tới cửa Vương phủ rống giận, còn nâng theo tên Đô úy kia.
Nếu Triệu Văn Hóa còn chưa nhìn ra kết cục bây giờ, thì năm đó nhận lấy một đao dưới đáy quần cũng không ra gì!
Nhưng vấn đề là, hắn biết bản thân bị người khác tính kế, chính mình còn cùng thích khách kia giao thủ, muốn nói thẳng “Chưa thấy qua thích khách” “Giả dối hư ảo”, Đây chắc chắn sự đối thỏa đáng nhất, nhưng người đứng phía sau thiết kế trận cục có thể không nghĩ tới sao?
Một khi hắn lên tiếng phủ nhận, rất có thể lập tức sẽ có chứng cứ xuất hiện vả vào mặt, đến lúc đó thật là bùn vàng đũng quần!
- Các huynh đệ, vào báo thù cho đại tẩu!
- Dừng tay!
Đúng lúc này, Hứa Văn Tổ cưỡi ngựa xuất hiện, hắn không có mặc quan bào, mà là một kiện áo trong màu trắng, hiện ra bộ dáng vừa bước xuống giường thì nghe được tin tức chạy tới.
- Làm gì vậy, còn ra thể thống gì, thể thống gì!
Hứa Văn Tổ nổi giận mắng mỏ.
Lúc này, người dẫn đầu giáo úy lập tức đã đi tới, quỳ xuống trước ngựa:
- Thái Thú đại nhân, thỉnh ngài biết, Đô úy gia bọn ta hôm nay gặp thích khách, chị dâu vì bảo vệ Đô úy bọn ta bị thích khách đâm chết, may mắn thay một đám huynh đệ kịp thời đuổi tới, thích khách kinh sợ thối lui, sau đó đuổi theo thích khách một đường đến cửa Vương phủ.
Bọn ta là trơ mắt nhìn thích khách vượt tường viện vào vương phủ!
Đại nhân, Các huynh đệ đổ máu đều là vì Đại Yến, kể cả sau khi vào đội Tuần thành ty, các huynh đệ cũng là luyện tập ba ngày một lần, chưa bao giờ chậm trễ, Đô úy cũng thường nói với bọn ta, tuyệt đối không thể hoang phế công phu, tiêu ma tâm huyết, sau này nếu là bệ hạ có chiếu chỉ, huynh đệ Tuần thành ty bọn ta còn phải mặc áo giáp leo lên lưng ngựa, tiếp tục vì Đại Yến chém giết!
Ở thành nội Dĩnh Đô này, Bọn ta ngày thường ngày phá án bắt người, nói thật, cũng đắc tội với không ít người, Đô úy bọn ta cũng là Đô uý có tiếng.
Đô úy nói với bọn ta rằng, bọn ta là người Yến, người Yến phải chiến đấu hết bản thân, thay mặt bệ hạ, thay mặt triều đình, đem ranh giới này bảo vệ thật tốt!
Nói tới đây, Đô úy đã là khóc không thành tiếng, Một nam tử, thế nhưng không kiềm nổi nước mắt.
Đô úy là vì cấp đại nhân ngài ban sai, mới đắc tội Vương phủ, nhận sự trả thù Vương phủ , đại nhân, ngài phải làm chủ cho đô úy bọn ta!
...
- Người này tài ăn nói không tồi.
Trần Đại Hiệp nói.
Trịnh phàm liếc mắt nhìn Trần Đại Hiệp một cái, nói:
-Đúng vậy, ngươi cũng nên học tập.
Trần Đại Hiệp lắc đầu.
Ánh mắt Kiếm Thánh vẫn như cũ dừng ở trên người Nhiễm Dân.
- Ta không thích người này.
- Ta có thể hiểu được.
Trịnh phàm nói:
- Nhưng ta, cũng không phải rất thích.
- Ngươi thích dùng loại người này.
- Đó là trước kia, lựa chọn chỗ trống chưa có gì, ai không hi vọng dưới trướng mình đều là người khiêm tốn tài đức vẹn toàn?
- Ha ha, chính là để dưới trướng ta đều là Trần Đại Hiệp, ban đêm ta đi ngủ cũng sẽ cười tỉnh, mừng rỡ.
Trần Đại Hiệp khẽ nhíu mày, hỏi:
- Đây là khen ta?
- Là đối đáp.
- Tại sao còn thêm chữ "Chính là"?
- Là nhấn mạnh.
Kiếm Thánh mở miệng nói:
- Ta cho rằng ngươi sẽ bởi vì việc này, coi trọng hắn, sau đó nhận lấy hắn.
- Hắn là người của Hứa Văn Tổ, làm sao ta lại cùng hắn tranh đoạt?
Trịnh Phàm cố ý xem sét sắc mặt của Kiếm Thánh, Tiếp tục nói:
- Mỗi người mỗi đường, đều là tự mình chọn, hắn tưởng đua một phen, vậy xem tạo hóa về sau của hắn đi, lại nói, Hứa mập mạp cũng không phải đèn đã cạn dầu, trong lòng của hắn hiểu rõ.
- Đây là một cái đầu tràn đầy dã tâm chó săn.
Kiếm Thánh nói.
- Ai đang kêu ta à.
Lúc này, Đầu bậc thang, vừa lúc Cẩu Mạc Ly bưng một đĩa bánh ngọt đi tới.
Trịnh Phàm đưa tay, cầm một khối bánh ngọt, để vào bên trong miệng, nói:
- Chỗ bản hầu đã có một con sói vương, loại chó săn này, ta nhìn thấy còn chướng mắt.
Lập tức Cẩu Mạc Ly lộ ra một nụ cười.
Hắn rất giỏi nắm bắt bất luận chi tiết nhỏ bé nhất
Đầu tiên, Sói vương, rất giống chó, nhưng lại không phải chó.
Từ trong lời này, có thể thấy được, biểu hiện trận này của chính mình, đã từng bước đạt được sự tán thành của Bình Tây Hầu, chính mình hiện tại, cũng dần dần học hỏi từ những nhóm tiên sinh đó, đem “Chủ thượng” trộn lẫn với “Hầu gia” dùng xưng hô ngẫu nhiên.
Chủ thượng đối với xiềng xích của mình, càng ngày càng lỏng, chính mình về sau, càng ngày càng có cơ hội có thể một mình đảm đương một phía.
Kiếm Thánh nhìn Cẩu Mạc Ly, rồi lại nhìn Trịnh Phàm, nói:
- Cẩu Mạc Ly không giống hắn, cẩu Mạc Ly có thể lừa dối tộc nhân của mình chịu chết, có thể để cho người thân tín mình vì mình mà đoạn hậu, nhưng hắn sẽ không vì một cái gọi là cơ hội, mà giết chết nữ nhân của mình.
Cẩu Mạc Ly đem dĩa bánh ngọt đưa đến cho Trần Đại Hiệp, người đang rất đói còn bị thương, Giơ tay lên, nói:
- Ta muốn giết cũng giết không được, Lý Lương Thân cùng Thất Thúc kia, sẽ đem sọ não của ta đấm nát.