Kiếm Thánh mang một vẻ nghi hoặc nhìn về bên phía Trịnh Phàm, hỏi:
- Đây cũng là sắp xếp của ngươi?
- A?
Trịnh Hầu gia khẽ vuốt cằm hơi hơi gật đầu:
- Ừ.
Cái này luôn luôn đột nhiên không hiểu từ đâu xuất hiện mà phối hợp với hắn, Trịnh Hầu gia đều đã quen thuộc, Thậm chí có loại cảm giác, Phảng phất chính bản thân ở trên chiến trường luôn luôn xui xẻo tích góp nhân phẩm, tất cả đều dùng vào những lúc này.
- Chủ thượng thần cơ diệu toán, thuộc hạ bội phục!
Cẩu Mạc Ly lập tức khen ngợi,
Không có cách nào, Hai người kia đều là đầu gỗ, hắn không khen, chủ thượng sẽ tẻ nhạt.
Trịnh Hầu gia đè tay xuống, Tạo ra hình cái quạt, Trên mặt ba phần mây trôi nước chảy, ba phần trí tuệ vững vàng, ba phần lơ đễnh, cộng thêm một phần nụ cười thản nhiên:
- Chút chuyện nhỏ, chuyện nhỏ.
Hứa Văn tổ đã từ trên lưng ngựa bước xuống, Con ngựa này vậy mà lại nằm xuống, miệng mở rộng, càng không ngừng hô hấp lấy khí, hiển nhiên đem mình biến thành một con Husky.
Trong thời bình, thú cưỡi của Hứa Văn Tổ là con thú dũng mãnh, nếu là bất đắc dĩ lấy ngựa thay thế, cũng là chiến mã vạm vỡ được tuyển trong quân đội, mà con ngựa này, được tuỳ tiện lôi ra từ trong chuồng ngựa phía sau phủ Thái Thú, ban đầu nó khá bình tĩnh, bây giờ nó lập tức không thể chịu đựng được gánh nặng khủng khiếp chưa từng trải qua của kiếp ngựa.
Thi thể thích khách bị phát hiện, Ở trong giếng của Vương phủ, ngươi có thể liên tưởng đến cái gì?
Người bình thường phản ứng đầu tiên, tất nhiên là giết người diệt khẩu.
Quan trọng nhất chính là, Triệu công công lúc nãy vừa mới nói, hắn sau khi đụng phải thích khách, đã đánh hắn bỏ chạy.
Là, Thích khách bị đánh bỏ chạy, lại lén lút trở về Vương phủ, sau đó nhảy vào miệng giếng, tự sát.
Chẳng lẽ lại là bởi vì thích khách cảm thấy miệng giếng của Vương phủ này là một khối bảo vật phong thuỷ tuyệt vời, chết ở chỗ này có thể phù hộ con cháu của mình phú quý dài lâu?
Hứa Văn Tổ hít sâu một hơi, lại chậm rãi thở ra, Hắn đương nhiên biết rõ chân tướng sự tình là cái gì, nhưng vẫn cảm thấy Trịnh lão đệ nhà hăn an bài chuyện này quá liền mạnh đến khó tin.
Trong Vương phủ, không nói những cái khác, chính là lão thái giám này, xem ra cũng không phải là nhân vật dễ đối phó, sư tử đá không có đầu ở ngoài cổng đã nói lên tất cả.
Nhưng hết lần này tới lần khác Trịnh lão đệ nhà hắn một bên có thể gậy ông đập lưng ông, còn vừa có thể phái người ném thi thể giếng, hơn nữa còn làm được một cách lặng lẽ không một tiếng động, gia chủ cũng không thể phát giác.
Chậc chậc, Hứa Văn Tổ đưa tay lau những giọt mồ hôi trên trán, Trong lòng cũng bình thường trở lại, Dù sao Trịnh lão đệ trong quân đội rất nhiều năm, dưới trướng hắn người tài, kẻ lạ khẳng định không ít, còn nghe nói vị Kiếm Thánh kia còn ở cạnh hắn làm bằng hữu thân thiết.
Trịnh lão đệ đánh trận lợi hại như vậy, có thể đem bố cục làm thành kín đáo như vậy, cũng hợp tình hợp lý.
Chính là...
Hứa Văn Tổ có chút đau đầu, vốn nghĩ đập phá một chút, lại làm mất mặt vương phủ một chút sau đó thì thu binh, hắn căn bản không có ý định xâm nhập sự tình hay làm lớn chuyện, bởi vì trước đó Yến hoàng đã có ý chỉ xuống, chỉ có thể lột bỏ mặt mũi của Vương phủ, không thể phế
bỏ Vương phủ.
Thật chết tiệt, Sau khi an bài kín đáo như vậy, Bây giờ làm thế nào kết thúc?
Bởi vì, Căn bản không nghĩ đến việc đào sâu hơn?
Quan trọng nhất chính là, Rõ ràng dưới chứng cứ vô cùng xác thực, nếu không đưa ra lời giải thích, không chỉ là những tên Tuần thành ty giáp sĩ này không đồng ý, thậm chí hắn còn sẽ mang danh thiên vị người Tấn!
Sau khi nhậm chức, là dự định quét sạch người tấn quyền quý quan lại ở Dĩnh Đô, chẳng lẽ tự mình cự tuyệt với doanh trận người Yến?
Vậy thì còn chơi cái rắm!
- Đại nhân, thi thể thích khách đã được trục vớt.
Hứa Văn Tổ có chút nhức đầu, nhưng lại không thể biểu hiện ra ngoài, hắn không vội vã vào xem thi thể thích khách, mà là quay người nhìn người mặc y phục phi ngư thân vệ vẫy tay.
Tên thân vệ kia tiến lên:
- Ngươi, mời Trịnh Hầu Gia đến, nói là...
- Đại nhân, Hầu gia nhà ta nói, muốn mời ngài ấy, thay vì trực tiếp mời binh mã ngoài thành vào thành đi.
- Ngươi...
Đầu Hứa Văn Tổ lớn hơn, chỉ có thể gọi tới một tên tùy tùng khác, để hắn đem chuyện nơi đây, nói cho Bình Tây Hầu, về phần muốn tới hay không, để tự hắn quyết định.
Sau đó, Hứa Văn Tổ đi vào vương phủ.
Thi thể thích khách, bị đặt ở trong sân.
Vương phủ tuy nói là kế tục hoàng cung nước Đại Thành ngày xưa.
Nhưng một nước Đại Thành kiến quốc tương đối ngắn, trước kia phân Tấn quốc thành ba phần, sở dĩ giữ lại hoàng cung nước Đại Thành này, kỳ thật là để có thứ có thể kiềm chế lẫn nhau, cho nên, chẳng hạn như hoàng cung này, cũng không xây dựng rầm rộ, chí ít trên danh nghĩa, sẽ không vi phạm qui định.
Cho nên, cái hoàng cung này, vốn nhỏ hơn so với ý nghĩa thông thường.
Giao quốc hiệu, sau khi Kiến Vương phủ, trước đây các khu vực bộ làm việc từ trong Vương phủ ra ngoài, trở thành các ti nha môn, cái này cũng khiến cho khu vực Vương phủ càng bị lột xác, đồng thời kèm theo một số điều cấm kị, đại điện các nơi không được lại cúng tế và còn một số quy chế khác nữa, hiện nay Thành Thân Vương phủ, kì thực là một bộ phận hậu viện của Tư Đồ gia hoàng cung ngày xưa.
Nhưng tẩm điện, phòng ở của các nô tài, cùng ngự hoa viên, diện tích vẫn là lớn hơn so với gia đình phú quý bình thường, nhưng lớn cũng có giới hạn.
Thi thể thích khách ướt sũng, có thể rõ ràng nhìn ra, đã chết cách đây không lâu, thời gian ngâm trong nước cũng không tính, dù người hiểu biết còn chưa tới, nhưng người có kinh nghiệm chiến trường, vẫn có thể suy đoán ra.
Quan trọng nhất chính là, Hứa Văn Tổ đứng đứng bên cạnh thu thể thích khách, ra hiệu cho hai giáp sĩ tiến lên hất tóc trên mặt thích khách ra phía sau, cả người Hứa Văn Tổ ngây ngẩn.
Thích khách này, Sao nhìn quen mắt như thế?
Hứa Văn Tổ không có bản lĩnh nhìn qua là nhớ kĩ, nhưng người béo thận trọng như hắn, hắn gần như có thể kết luận, người này, hẳn là có biết.
Lúc này, một người Tuần thành ty bên cạnh giáo uý mở miệng nói:
- Đại nhân, đây là chuyển vận phó sứ Dĩnh Đô, Tiền Thư Huân, Tiền đại nhân.
Sau khi thân phận thích khách được kêu lên, Sắc mặt Hứa Văn Tổ bỗng nhiên trầm xuống, Đứng bên cạnh, khuôn mặt Tư Đồ Vũ cũng biến đổi lớn, Triệu công công thì nhẹ nhàng cắn răng, hắn cũng không nghĩ tới, vận số năm nay không may mắn, loại tình trạng này cũng có thể tới, lúc này, trong đầu hắn đã bắt đầu suy nghĩ cách làm tròn chuyện này như thế nào.
Hay là, đem chính bản thân ném ra bên ngoài, chống đỡ tất cả, bảo toàn Vương gia?
Chuyện này, Kỳ thật vốn là tự hắn làm.
Tiền Thư Huân?
Hứa Văn Tổ lúc này mới hiểu ra, trách không được lại có ấn tượng với người này, trước đó lúc kiểm toán, Đổi vận tư nha môn cùng Tôn Lương đầu não bên trong hắn đều đã gặp qua, cũng hỏi ý qua.
Trịnh lão đệ rốt cuộc đang làm cái gì, Con đường núi mười tám khúc quanh, Cái này kế tiếp còn làm sao mà diễn?
Hứa Văn Tổ giơ tay lên, hạ lệnh:
- Truyền mệnh lệnh bản quan, một, lệnh Tuần thành ty vây quanh vương phủ, không được để bất cứ ai ra vào. Hai, các nha môn, đều phái người tới.
Ba, truyền lệnh cho bốn doanh trại lớn ở ngoại thành, ra lệnh cho bọn họ không có bản quan hoặc là Bình Tây Hầu gia ra lệnh, quân tốt không được ra khỏi quân doanh một bước. Bốn...
Nói đến "bốn"
Hứa Văn Tổ nhìn về phía Tư Đồ Vũ đang đứng ở nơi đó với khuôn mặt âm tình bất định:
- Vương gia, hiện tại ngài không chỉ phải cho Tuần thành ty một lời giải thích, còn phải cho bản quan, một lời giải thích!
...