Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1545: HỢP LÝ

Vị kia, dám lợi dụng Vương phủ, dám tính toán như vậy, mà lại, còn tính toán đến trên đầu vị Hầu gia này, ý hắn như thế nào?

Một, người ta có lòng tin, sự tình có thể làm được như giọt nước không lọt.

Hai, nếu như sự tình lọt, hắn cũng vẫn có thể có lòng tin bảo đảm bản thân bình yên vô sự.

Tính cách vị Hầu gia này, là có thù tất báo, điểm này, Tôn Hữu Đạo trong lòng hiểu rõ.

Thực tế, trên đời này, thánh nhân, còn có được mấy người, mấy người kia, vẫn chỉ là số ảo, tuyệt đối đại bộ phận người, nếu có cơ hội có thể trả thù, cái gọi là mười năm không muộn, cũng chỉ là cái tấm màn che mà thôi, chẳng phải đều cắn rứt không thể báo thù trong đêm.

Nhưng nếu như nhất định phải nhẫn, lúc này đâu phải không còn cách nào trả thù.

Có loại bí mật, không nói, có thể sống, nói, sẽ chết.

Bởi vì nói, sẽ chỉ dẫn ra càng nhiều bí mật, đương nhiên bí mật lớn lúc này không thể công khai giải quyết, nhất định phải giữ kín miệng, không có người nào có thể giữ bí mất hơn người chết.

Cũng vì thế, Dưới tình thế cấp bách, Tôn Hữu Đạo đến danh dự của Vương Thái hậu đều gọi ra, Thậm chí, Điều này dù có phá hư mối quan hệ trước đây gắn bó vô cùng tốt của Tôn gia cùng Hầu phủ, cũng bất chấp.

Như câu nói, biết con chi bằng biết cha, trái lại, là như thế.

Tôn Anh đối với phụ thân mình cũng sẽ làm như vậy, kỳ thật đã sớm đoán được.

Nhưng Tôn Lương, vẫn là tới chậm một chút.

Nguyên nhân tới chậm là, một người vợ lẽ của hắn, hôm nay sinh con.

Cho nên, hôm nay Tôn Lương hôm nay không xử lí công vụ, liền ở trong nhà chờ đợi, đợi đến khi hài tử sinh ra, hắn mới đi tìm phụ thân xin chính thức ban tên, mới biết được cha mình lại bị Bình Tây Hầu gia phái người gọi lên vương phủ.

Chỉ có thể nói, người ở đó không đủ, xảy ra chuyện như vậy cần trên người họ là điều hợp tình hợp lí đi.

Lập tức nghĩ tới đại ca đã căn dặn Tôn Lương trước đó, sau khi biết chuyện này, trong lòng cả kinh, lúc này, niềm vui trong nhà đã có thêm một sinh mệnh mới trực tiếp bị tách ra đến không còn một mảnh, bởi vì rất có thể người nhà sẽ chỉnh tề lại.

Tôn Lương cưỡi ngựa, chạy tới vương phủ.

Nhưng bên ngoài Vương phủ thân vệ lại ngăn cản hắn, hắn hét to muốn vào, nhưng không vào được.

Cũng may lúc này Cẩu Mạc Ly mang quân vào thành, phải dẫn Lỗ Minh Đức vào Vương phủ, một là trả lại lệnh bài, hai là chờ đợi phân phó bước kế tiếp.

Lúc này gặp Tôn Lương bị ngăn ở bên ngoài, quan phục cũng không có mặc, tóc tai rối bời, cuối cùng Cẩu Mạc Ly phải mang theo hắn vào chung.

Ba người mới vừa đi tới của phòng nghị sự, Đã nghe được Tôn Hữu Đạo kia hét lớn một tiếng.

Tôn Lương lúc này dọa đến tay chân phát lạnh, lập tức nhào về phía phòng nghị sự.

Cẩu Mạc Ly thì đưa tay ngăn cản Lỗ Minh Đức, ra hiệu Lỗ Minh Đức trước tiên ở bên ngoài chờ đợi.

Lỗ Minh Đức nghe cũng hiểu được một số chuyện, nghe được những thứ không nên nghe, ngược lại thấy chuyện chẳng lành, cho nên lui lại cửa sân bên kia.

Mà đằng kia, Sau khi Tôn lương xông tới, liền lập tức quỳ rạp trên đất, nhìn Bình Tây Hầu gia dập đầu, nói:

- Hầu gia, Hầu gia, phụ thân ta tuổi đã già, trí tuệ không còn minh mẫn, sợ đã nói ra những lời không thíc hợp, cầu xin Hầu gia thứ tội, Hầu gia thứ tội.

Ngược lại lúc này Tôn Hữu Đạo không thèm để ý tới những lời nói cùng hành động của con trai mình, trên thực tế, sau khi kêu ra câu nói kia, cả người hắn chỉ cảm thấy khí huyết trì trệ, lồng ngực khó chịu, cả người trực tiếp té xỉu trên mặt đất.

Mà lúc này, Cẩu Mạc Ly cũng vừa tiến đến, hắn đi đến bên cạnh Tôn Hữu Đạo kiểm tra một hồi, ngẩng đầu, nhìn Trịnh Hầu gia ngồi đối diện ở nơi đó lắc đầu, biểu thị người chưa chết.

Ngay sau đó, hắn lại từ trong túi lấy ra một viên đan mà người mù đã làm, đưa vào trong miệng Tôn Hữu Đạo.

Sau đó, Hắn tiến đến bên cạnh Tôn Lương, vỗ vỗ bả vai Tôn Lương, nói:

- Được rồi, đi chăm sóc cha ngươi.

Tôn Lương quay đầu nhìn lại, lúc này mới phát hiện cha mình đã bất tỉnh, Tôn Lương liền bò qua, xem xét cha tình hình cha mình, thấy phụ thân còn có hô hấp còn có mạch đập, lúc này mới thở một hơi dài nhẹ nhõm, vậy mà lại khóc lên.

Trịnh Hầu gia khẽ nhíu mày, Cẩu Mạc Ly tiến lên trước, quát khẽ nói:

- Khóc cái gì khóc, còn không dìu Tôn Thái phó xuống dưới nghỉ ngơi!

Tôn Lương lau nước mắt, gật đầu, sau đó lại nhìn về phía Trịnh Hầu gia ngồi ở chỗ đó, dùng sức gật đầu, ôm lấy cha mình, liền đi xuống.

Trong phòng nghị sự, rốt cục lại yên tĩnh trở lại.

Khúc nhạc dạo ngắn kết thúc, Tiếp đến, nên đi vào chủ đề.

Nhưng trước hết, Trịnh Phàm vẫn là phân phó Cẩu Mạc Ly, nói:

- Đi an bài binh mã bố phòng một chút.

- Vâng, chủ thượng.

Cẩu Mạc Ly dù là công phu mèo ba chân, nhưng không ai sẽ cho rằng Dã Nhân Vương ngày xưa, hắn sẽ không đánh trận, sẽ không bài binh bố trận.

Trên thực tế, năm đó khoảng cách từ Dĩnh Đô cách bờ sông không xa, Cẩu Mạc Ly bại dưới tay Tĩnh Nam Vương, cũng là bởi vì Trịnh Hầu gia thành công ngàn dặm đánh Tuyết Hải Quan, Tĩnh Nam Vương lấy Trấn bắc quân, tĩnh nam quân tinh nhuệ dựa vào binh khí thiết kỵ tiến hành quyết chiến.

Dã Nhân Vương lúc này, kỳ thật bất luận là trên chiến lược hay là trên phương diện chiến thuật, đều bị khóa chết.

Lệnh bài, không có trả lại trở về, Cẩu Mạc Ly đi ra phòng nghị sự, phân phó Hà Xuân Lại đi vào hầu hạ, còn hắn thì mang theo lỗ Minh Đức đi bố trí phòng ngự Dĩnh Đô.

Hà Xuân Lại sau khi đi vào, Liền đứng ở trong góc nhỏ, cúi nửa đầu, không nhúc nhích.

Mà Trịnh Hầu gia, thì thân thể hơi nghiêng về phía trước, nhìn xem Vương Thái hậu đang ngồi dưới đất, Ý tứ rất đơn giản, nói tiếp.

Vương Thái hậu lại có chút luống cuống, bà tin tưởng Tôn Hữu Đạo, mặc dù Tôn Hữu Đạo ở Dĩnh Đô đều phụ thuộc vào Đại Yến, lúc này chán nản lui xuống, nhưng bà không ngốc, bà biết rõ ràng đến thời khắc mấu chốt cuối cùng, ai mới có thể chân chính đối xử tốt với người nhà mình.

Nhưng đối mặt với ánh mắt của Trịnh Hầu gia, bà lại rất khó cưỡng cầu.

Ngày xưa từng là hoàng hậu một nước, Lúc này lại bị bức bách đến tình trạng như thế này.

Đứng ở trong góc nhỏ, Hà Xuân Lại ở trong lòng không có bất kỳ dao động gì, dù cho hắn là người Tấn.

Kỳ thật, cũng giống như Kiếm Thánh, hắn cũng đang nhìn, cũng đang suy tư, nghĩ đến thân là một người Tấn, tại lúc nước mất nhà tan lúc, đến cùng nên làm như thế nào.

Hắn khả năng không có cảm ngộ khắc sâu cùng thấu triệt như Kiếm Thánh, nhưng chí ít hắn đã nhìn thấy, người Tấn quyền quý đã từng cao cao tại thượng, Giống như gia đình trước mắt này, nhìn xem bộ dáng hiện tại của bọn hắn, ngươi sẽ cảm thấy, Đất Tấn bị Yến Nhân thống trị, Thật là hợp tình lý.

- Đến đây.

- Có thuộc hạ!

Hà Xuân Lại tới lập tức hồi đáp, bởi vì cả phòng nghị sự, hắn là một tay sai duy nhất.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!