Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1548: KHÔNG NỠ

Tòa hoàng cung này, hắn chờ đợi gần như nửa đời người, Tuổi nhỏ lúc vào cung tịnh thân, sau đó bị điều động vào Vương phủ, về sau hắn lại vào hoang cung hầu hạ Vương Gia Thành hoàng đế.

Hoàng cung, là nhà của Hoàng đế.

Nhưng ngoại trừ Hoàng đế, nó đối đãi với mọi người mà nói, đều là một tòa lồng giam đè nén.

Bởi vì quen thuộc, Quen thuộc càng lâu, ngược lại sẽ sinh ra một cảm giác không muốn xa rời.

Giông như người Man tộc bất luận là ở đâu, đều sẽ tưởng niệm hoang mạc bão cát. Dã nhân Nhân bất luận là ở đâu, trong mơ vẫn là tuyết trắng mênh mông.

Ngụy công công đưa tay, nhẹ nhàng vuốt vuốt mi tâm của mình.

Nơi đây, chỉ có một mình hắn, hắn có thể bỏ xuống hết thảy, tự mình chăm chú suy ngẫm.

Không cần che giấu, mặc dù che giấu đã thành một loại bản năng, nhưng ít ra, ở chỗ này, có thể thoáng một cái hô hấp chậm thêm nửa giây.

Không ai hiểu tình trạng long thể của bệ hạ rõ ràng hơn Ngụy Trung Hà.

Nhưng, Lại không có một người dám đến tìm Ngụy Trung Hà hỏi han tình trạng bệ hạ.

Đứng ở chỗ này, nhìn xem nơi đây sắp xếp nhiều loại tủ, ngụy Trung Hà chợt phát hiện ra, nội tâm ở chỗ này lại an bình như vậy, đối mặt vỡi dĩ vãng lại có thể lấy lại yên lặng cùng an ủi, lúc này cực kì rõ ràng lại từng bước biến mất.

Giống như một vò rượu, đặt dưới ánh nắng chói chang, đặc ở trong mưa tầm tã, rất nhanh, liền sẽ rời rạc đi hương vị của rượu.

Nguồn gốc, nguồn gốc, Vận mệnh, Hắn vốn là một người không có nguồn góc, muốn nhiều nguồn gốc như vậy, thì có lợi ích gì?

Những năm gần đây,

Người không có nguồn gốc như hắn, Trông thấy quá nhiều người có nguồn gốc, ở trước mặt hắn lại làm như không có nguồn gốc.

Ngụy công công cũng không biết được bản thân đến cuối cùng đang suy nghĩ cái gì, Có khả năng, Đây là cảm xúc đau buồn, Đáng tiếc,

Hắn sẽ không làm thơ, Chẳng lẽ lại viết "xem mặt trời ngoài biển xanh một mảnh góc tủ có cảm giác mới lạ"?

- Ha ha...

Ngụy công công bị mình chọc cười.

Hắn vô thức lấy ra một cái bình nhỏ, gắn một chút, tại vị trí đũng quần.

Chỗ của hắn, đã sớm không còn mùi vị như thái giám bình thường rồi.

Nhưng thói quen này, vẫn còn giữ lấy.

Năm đó lúc còn ở nội cung làm tiểu thái giám, mỗi lần trông thấy đại thái giám tô son điểm phấn đối với hạ bộ dưới hông lại còn thêm hương liệu

Hắn luôn cảm thấy, Thật hâm mộ, thật thần kì.

Đáng tiếc, Bệ hạ thường ngày không thích hương liệu, không muốn ngửi thấy mùi hương nồng như vậy.

Nhưng Phụng Tân Thành sản xuất ra "Tinh thần lộ", bệ hạ rất thích.

Kì thật tinh dầu đó là do chính Hầu phủ làm ra.

Yến hoàng rất ít khi dự trữ cống phẩm, bời vì việc này sẽ thường diễn biến thành hao người tốn của.

Nhưng đối với đồ dùng tốt, Yến hoàng sẽ không để ý Ngụy Trung Hà, chính là im ắng đặt mua một chút.

Giống như, tinh thần lộ này.

Phụng Tân Thành Hầu phủ, đối với vật này tự nhiên lại vô cùng coi trọng, được đưa tới rất nhiều, không chỉ là tinh thần lộ, còn có các loại nước hoa khác, ở bên ngoài, đều làm bằn vàng trấn quý hiếm có.

Yến hoàng nằm ở trên giường từng cố ý sai người dâng lên danh mục quà tặng của Hầu phủ, nhìn lướt qua, Thói quen này, khả năng nguồn góc từ năm đó, một người làm nghề giết mổ, dám dâng lên trên cái đầu heo, bản thân còn khoe khoang từ đó lưu lại thói quen này.

Sau khi nhìn danh mục quà tặng, Yến hoàng mở miệng nói:

- Còn lại, ngươi giữ đi, xem như khen ngợi.

Ngụy Trung Hà quỳ tạ ơn, đồng thời nói:

- Nô tài không dám dùng thứ này, sợ ảnh hưởng đến bệ hạ.

Thật lâu, Yến hoàng nói:

- Không sao.

Sau đó lại nói:

- Trẫm cũng không ngửi ra mùi gì mà, Ngụy Trung Hà nhớ lại một màn kia, khóe mi, đã xuất hiện nước mắt.

Là người, đều dựa vào người.

Hắn là một khối lục bình, năm đó khi tiến vào Vương phủ, hắn đã biết, đời này hắn phải dựa vào, trên người vị chủ nhân này.

Chỉ cần chủ tử thật tốt, Ngụy Trung Hà hắn, cũng sẽ thật tốt.

Có lẽ, Ngụy Trung Hà hắn đê ý, cũng không phải là một tòa hoàng cung, một tòa hoàng cung, từng thứ đồ vật, có thể đáng giá gì!

Ngụy Trung Hà đưa lai lên, một lần nữa kéo màn về như cũ.

Hắn không có suy nghĩ đem những thứ này di chuyển đi xử lý, một điểm càng cực đoan, đi thiêu hủy.

Hắn muốn giữ lại, lưu giữ căn phòng này cho chủ nhân về sau, để hắn nhìn xem, phẩm hạnh của bản thân.

Sự tình thế gian, có bao nhiêu hỗn loạn, có bao nhiêu ân oán tình cừu, nhìn như phức tạp, Thật ra cũng đơn giản, xấp xỉ chỉ còn lại một câu nói:

Đến cuối cùng có tính là nam nhân không?

Không biết thế nào.

Ngụy công công bước ra khỏi phòng, bỗng nhiên lại nghĩ đến năm đó nửa đêm hoảng hốt vào cung báo tin Bình Tây Hầu gia.

A...

Phong hầu, thật, không thể làm nhân tài.

Ngụy công công lúc này tay cầm hoa lan, Đi vào bên trong màn mưa, ngâm nga nói:

- Đáng tiếc, đáng tiếc.

...

Một bình rượu ấm, một đĩa đậu tầm, một mân rau muối cất vào hầm, cộng thêm một nồi chỉ đề vào hai lát gừng một đoạn hành lá nóng hổi trắng xóa, đủ để dựng ra một khung cảnh đẹp trong một ngày nghèo túng.

Trong nồi nóng, không phải thịt dê, mà là đậu hũ non, đậu hũ non thật sự gấp không dễ, muốn gấp được, càng cần hơn sự may mắn.

Sau khi nước trong nồi đã nóng, nguyên liệu gấp vào trong đĩa, cuối cùng đưa vào trong miệng, mùi hương thơm ngát ấm nóng, không cần nhai quá kĩ, đã có thể theo yết hầu trượt vào trong bụng, xua tan cái lạnh của thân thể.

Triệu Hữu Lang kêu gọi mấy vị thần khác cùng vào ăn một chỗ.

Cái thần Đại Yến cùng Xu Mật Viện Càn quốc cũng gọi là nhóm tướng công khác biệt, Minh triều cùng Trịnh Hầu gia một chỗ quen biết lại càng khác biệt, tại Đại Yến này, các thần thật ra đều là thư ký, thư ký Hoàng đế, đồng thời còn có thư ký Tể phụ, không chỉ là quan hàm không cao, cũng chưa nói tới thanh quý, cho nên ngoại trừ Triệu Cửu Lang, gương mặt tuổi trẻ chiếm đa số.

Lúc này, một người nhỏ nhất bê lấy một xấp sổ sách tiến đến, đem nó đặt một bên trên bàn.

Nhìn thấy các đại nhân đang cùng nhau ăn đậu hũ, hắn đã đông lạnh từ bên ngoài tiến vào không kìm được hít mũi một cái

Triệu Cửu Lang đưa lên một đôi đũa, chỉ vể chỗ sạch sẽ bên cạnh đã xếp một cái bát.

- Đa tạ đại nhân.

Người trẻ tuổi không khách khí, cầm đũa cầm bát lên, chen lấn tiến đến, hiển nhiên không phải lần đầu tiên gia nhập nhóm.

Đậu hũ non tươi mới, ngự thiện phòng cách một canh giờ sẽ đưa đến một lần, uống rượu ấm cùng nhắm thức ăn khác, cũng sẽ thấy tình tình tăng thêm

Kì thật cái nồi nấu này, hoặc không có thứ gì, nếu có, sẽ phải nấu thật lâu.

Trong thời điểm mùa Đông này, ai muốn ăn hai khối liền tự mình gấp xuống ăn, thần tử sếp thành vòng tròn, vẫn lưu truyền các người bọn họ mỗi ngày mở tiệc đậu hũ.

Triệu Cửu Lang đứng dậy, đi đến bên cạnh bàn, bắt đầu đọc qua số sổ sách mới đưa tới.

Trước kia, lúc bệ hạ trong cung, là Ti Lễ Giám nắm quyền lực phê ấn đỏ, cũng chính là đại biểu ý kiến của bệ hạ, đối với thần tử khác thương lượng ra kết quả khẳng định tiến hành, không bàn lại.

Bệ hạ rất ít khi giữ lại tâm ý bên trong, ý nghĩ của hắn, suy nghĩ lười để thần tử đoán mò, hắn cũng sẽ không vì vậy mà đắc ý, cũng sẽ không gấp gáp mang sự tình vào sổ sách, cùng các thần chữ chơi trò quyền lực.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!