Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1554: TRỞ VỀ

- Trẫm biết, luyện khí sĩ, luyện kế sách, rồi sẽ có một loại tự mình nắm giữ thiên địa đại đạo, bản thân thành công hiểu rõ thời thế lúc hư vô mờ mịt.

Phảng phất chúng sinh trên thế gian này, đều là người tầm thường, cái vương hầu tướng lĩnh này, cũng đều là vật ngu xuẩn.

Mọi người đều say độc ta tỉnh, đám người tham lam không thấu, chỉ có bản thân sáng mắt thì tâm sáng.

Đây chính là trẫm, tuyệt đối không nhìn trúng những người luyện khí sĩ, tự cao tự đại người, tự cho mình là đúng, thường ngu ngốc không ai bằng.

Trẫm muốn nói với ngươi những thứ này, Không phải châm biến ngươi, cũng không phải hắng giọng ho muốn nói chuyện.

Đại Yến ta, từ trước đến nay luôn tin tưởng tư thế anh hùng, mà không phải những thứ hư ảo thuật lại này, Thiên hạ Đại Yến tám trăm năm, Từng không biết bao nhiêu lần Man tộc gót sắt tới gần dưới chân Yến kinh, Các triều đại Tiên Hoàng của Đại Yến ta, đều là lấy thân chinh mà kháng chiến, nhưng từng có cuộn mình đi cung nội khân cầu đại thần tra hỏi dò xét hạng người cát hung khiếp đảm!

Chính là Tiên Hoàng, ngươi cho rằng Tiên hoàng thật là tập trung tinh thần nhào vào thỉnh cầu thần tiên vấn đạo sao?

Ha ha, Thái gia, Là thái gia, ngươi không phải Thái gia, ngươi cùng với Cơ gia, không có loại tình cảm này, nếu có chỉ duy nhất là, cùng Thái gia có tình cảm cấu kết.

Nhưng cũng đã đến giới hạn của trẫm, Đến Hoàng đế đời sau, Cùng ngươi có nửa điểm tình cảm gì bên trong?

Trẫm biết trong lòng ngươi cũng hoảng, trẫm hiểu rõ, ngươi muốn làm chút gì, cả triều văn võ, còn nhiều người có loại tâm tư này, trẫm một chút, cũng có thể nhìn ra được.

Đây là trẫm cùng Thái gia còn một điểm tình cảm cuối cùng, Trẫm nhắc nhở ngươi, ngày sau, Chỉ nên làm người giấy đi, tay cùng tâm tư, đều chớ kéo ra quá dài.

- Nô tài hiểu rõ, nô tài hiểu rõ.

- Tiên sinh xem bói kia, coi như đào ba thước đất, cũng phải tìm ra cho trẫm, trẫm đời này, không thích nhất chính là có người dám ở dưới mí mắt trẫm, đi giả thần giả quỷ!

- Nô tài tuân lệnh!

- Trẫm mệt mỏi, híp mắt trước một hồi, khó có khi được ra ngoài một chuyến, cũng coi là hít thở không khí, nói đến cũng thật buồn cười, trẫm thân là Hoàng đế, hiện nay ra khỏi cửa, cũng phải cẩn thận từng li từng tí.

Một khi tin tức Yến hoàng ra khỏi hậu viên vào kinh thành truyền đi, Trong khoảnh khắc đó sẽ gây nên thế cục rung chuyển trong triều đình, Là Thái tử giám quốc bất mãn?

Hay là cái hạng triều chính nào bất mãn?

Là muốn hướng đến thần dân của hắn tuyên cáo, Yến hoàng hắn, vẫn là chúa tể Đại Yến như cũ?

Nhưng kỳ thật, Yến hoàng nghĩ, Cũng không phải là những thứ này, Cho nên hắn hoàn toàn cất giấu, hắn hoàn toàn nhét vào, tránh khỏi bên ngoài nhiều người nghĩ ngợi, cũng là tránh khỏi bản thân tâm phiền.

Xe ngựa, Lái vào Lục phủ.

Hết thảy, đều lặng yên không một tiếng động, có lẽ là bởi vì Yến hoàng đã già, ở một cái hậu viên, tâm tư người, khó tránh khỏi sẽ bắt đầu phiêu lãng, một lần nữa nghĩ đến chim khôn biết chọn cây mà đậu, đây là lẽ thường, đây cũng là nhân tính, là một đế vưỡng mỗi ngày một cao tuổi hoặc là nói bệnh nặng, đều không thể không tiếp nhận hiện thực.

Nhưng lấy quyền uy của Yến hoàng, Muốn để ẩn tai mắt người được triệt để, chỉ là trong kinh thành nhỏ đi một lần, vấn đề, vẫn là không lớn.

Người trong Lục phủ cũng không biết có ai tới, Công tử tiểu thư, bọn nô bộc hạ nhân, vẫn trải qua cuộc sống của mình, làm công việc mình làm.

Sau khi Lão gia lục Băng hạ chức, Dựa theo thói quen ngày thường cho tới nay, trước tiên đi đến hậu viện phật đường trông nhà thỉnh an các lão tổ tông.

Chỉ bất quá lần này, Lục Băng là một mực quỳ sát bên ngoài nhà chính hướng đến chỗ lối đi nhỏ bên tong, cúi đầu.

Mà ở bên trong nhà chính trên chiếc giường, Yến hoàng đang nằm ở nơi đó, ngủ say.

Phụng Tân phu nhân cao tuổi, không có lấy phật châu, mà là cầm một thanh quạt hương bồ trên tay, nghiêng đầu dựa vào bên giường, một chút một chút hướng về Yến hoàng nhẹ nhàng quạt.

Trời giá rét, Cây quạt này không phải là vì xua muỗi giải nhiệt, Chỉ là muốn để mùi hương thơm ngát trên cây quạt kia, có chút tản ra, tất cả đều phảng phất, cũng đều trở về năm đó.

Năm đó, Cũng là như vậy, Hoàng đế còn chưa trở thành Hoàng đế, nằm ở trên giường nhỏ, gối đầu lên chân của mình, mình cũng vẫn như cũ là quạt như thế này.

Lục Băng ngồi ở bên cạnh trên băng ghế nhỏ, dựa vào vách tường, đánh lấy giấc ngủ ngon.

Lý Lương Đình tinh nghịch, ngồi không yên, ở bên ngoài luyện võ.

Chậm rãi, Yến hoàng mở mắt ra, Đã qua một năm, đây là khó có được một trận ngủ ngon.

Phụng Tân phu nhân ôn nhu nói:

- Bệ hạ, người mệt mỏi, ngủ tiếp một hồi đi.

Yến hoàng lắc đầu, nói:

- A mẫu, trẫm còn phải ở lại chống đỡ một chút thời gian, chờ chịu đựng được, trẫm liền có thể ngủ lại thật ngon.

- Rất tốt, người, dù sao phải nghỉ ngơi một chút, bệ hạ cũng mệt mỏi rồi.

Có ít người, nói loại lời nói này, là có tâm ý riêng, là tự chịu diệt vong.

Nhưng người nói lời này có bao nhiêu, lại là một tấm chân tình.

Toàn bộ, Tâm ý đế vương.

- Thật sự mệt mỏi, là Lương Đình cùng Vô Kính, bọn nó đều không chịu lên đường đến kinh thành, chính là muốn để trẫm, lại nhiều chịu đựng một hồi, trẫm hiểu bọn nó, cũng là trẫm, nên xin lỗi bọn nó.

Trẫm lại dày vò thêm một hồi, lại chống đỡ thêm một hồi, Đợi đến lúc bọn nó tới, Lúc gặp mặt trẫm, Khí thế hai người bọn nó, cũng nên tán đi hơn phân nửa.

Đến lúc đó, Sẽ có thể thật dễ nói chuyện hơn.

- Giữa huynh đệ, có thù oán gì qua hết một đêm, cũng không có lời nào là không thể nói ra. Bệ hạ là làm ca ca, cúi đầu, nhận sai, hai đệ đệ kia, vì sao phải tiếp tục nghiêm mặt để làm khóc ca ca?

Bệ hạ từng nói qua, các ngươi không chỉ là làm huynh đệ cả đời, chính là sau này đến khi xuống dưới, thời gian, còn dài lắm.

- Ha ha.

Yến hoàng cười, nói:

- Đúng vậy, thời gian ở Đại Yến, cũng còn dài mà.

Ánh mắt Yến hoàng, dần dần rơi vào cái thanh quạt hương bồ kia.

- A mẫu.

- Ừm.

- Để truyền nghiệp người ở chỗ này, nuôi nấng một hồi.

- Được.

- Để a mẫu người, bị liên lụy rồi.

- Bệ hạ mang đến cháu trai, làm sao có thể mệt, lại nói, truyền nghiệp đứa nhỏ này, ta cũng rất thích, nhìn qua, so với khi bệ hạ còn bé, rất giống.

- Thành Quyết khi còn bé, cũng rất giống như trẫm.

lục Băng quỳ ở cổng, trong lòng, đã khơi lên sóng cả.

- Nãi ca ca.

- Bệ hạ, có thần

Lục Băng lập tức đứng dậy, tiến vào nội đường, quỳ mọp xuống ở bên giường.

- Trẫm nghỉ đủ rồi, đưa trẫm về hậu viên đi.

- Vâng, bệ hạ.

Lục Băng đỡ lấy Yến hoàng đứng dậy, nháy mắt đã rời khỏi giường, lông mày Yến hoàng bỗng nhiên nhíu chặt, nơi ngực, bỗng nhiên bắt đầu khó chịu, cảm giác ập đến như thiêu như đốt.

Nhưng Yến hoàng chỉ là dừng lại một lát, liền cắn răng, cưỡng ép chống qua, sau khi xuống giường, trên trán, đã lâm ly mồ hôi lạnh.

- Bệ hạ...

- A mẫu, trẫm trở về.

- Cung tiễn bệ hạ.

...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!