Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1568: MAY MẮN

- Đa tạ ý tốt của điện hạ, nhưng ý của a tỷ là, muốn dẫn ta nhanh chóng về Bắc Phong huyện gặp phụ thân.

- Chỉ một chốc cũng không mất nhiều thời gian.

- Xin điện hạ thứ tội, thật ra, trong lòng A Phi cũng chỉ muốn về, bởi vì A Phi luôn luôn nhớ mong lấy cha mẹ của mình, trước mắt rốt cục cũng có cơ hội đoàn tụ, A Phi thật sự là...

Ngay lúc này,

Cơ Thành Quyết lại lần nữa,

Ôm lấy A Phi,

Đồng thời,

Đưa miệng tới bên tai A Phi,

Nhỏ giọng nói:

- Huynh đệ, ta đây là đang muốn tốt cho ngươi, theo ta hồi kinh, đi một lần, từ đó về sau, ngươi thực sự là thế tử Trấn Bắc Hầu phủ, nếu không đi một chuyến này, ngươi vĩnh viễn cũng không làm thế tử thật được;

Coi như ngươi về tới Bắc Phong huyện, về tới Hầu phủ, rất nhiều người cũng sẽ coi ngươi như một cái hình nộm bị xách ra thay thế.

Ta là cố ý tới đón ngươi,

Lấy danh tiếng cho ngươi.

Ánh mắt A Phi lập tức lóe lên.

Bất luận là ma ma hay là lão nho sinh, tầm mắt mà bọn họ có thể mang đến cho hắn, đều không đủ rộng lớn.

Cho nên, dù là lấy thông minh tài trí của hắn, vào lúc này cũng rất khó phân biệt ra được cuối cùng ý của Cơ Thành Tuyết là tốt hay xấu.

Cơ Thành Quyết vỗ vỗ bả vai A Phi,

Tiếp tục nhỏ giọng nói:

- Ta không có chuẩn bị cái lễ vật gì, nhưng bây giờ là ta đang đưa ngươi đại lễ, mặc kệ ngươi tin hay không, ta là không muốn báo đáp gì, điểm này, Bình Tây Hầu hắn rõ ràng nhất.

- Điện hạ, A Phi phải đi hỏi a tỷ trước, với lại, A tỷ cũng có ý, muốn trực tiếp vòng qua kinh thành, về Bắc Phong huyện.

Mặt Cơ Thành Quyết bỗng nhiên lộ ra nụ cười mang ý tứ xấu xa.

Nói:

- Ngươi còn tin nàng ta?

A Phi nhìn hắn nói:

- Người trong nhà, sao có thể không tin?

Lời này hỏi lại, quang minh lẫm liệt.

Cơ Thành Quyết cười cười,

Nói:

- Nữ nhân kia, tóc dài kiến thức ngắn, đừng nghe nàng, ta là nam nhi, sinh ra trong thiên địa này, cũng không thể ngay cả danh tự cùng xuất thân của mình cũng không chứng minh được.

Ta đây cũng không phải là công kích ngươi,

Chính ngươi tự mình xử lý,

Nói trắng ra là,

Ngươi là thế tử, ta là hoàng tử,

Nhưng ngươi mới làm thế tử mấy ngày?

Còn ta đã làm hoàng tử gần nửa đời người.

Nói trắng ra là,

Bản thân nếu như không có một chút can đảm không có chút thủ đoạn cùng liều mạng,

Chỉ dựa vào cái lớp da trên thân này,

Thuộc hạ cũng sẽ không thật tâm làm chuyện gì vì ngươi.

Người ở bên ngoài nhìn vào,

Là lục hoàng tử Đại Yến ta cùng thế tử Trấn Bắc vương phủ, là hỏi han cực kì thân mật.

Nhưng sau đó,

Mọi người bất đắc dĩ cũng thấy một màn này.

Lục hoàng tử quay đầu, lên xe ngựa, ngay sau đó, thế tử cũng đi theo phía sau, Lục hoàng tử còn đưa tay kéo thế tử một cái, sau đó, cả hai người đều bước vào trong xe ngựa.

Trương công công chạy chậm đến tới,

Hướng về phía quận chúa bẩm báo nói:

- Quận chúa điện hạ, chủ tử nhà ta cùng thế tử điện hạ tính tình hợp nhau, mới quen đã thân, mời thế tử điện hạ về vương phủ ở hai ngày, thế tử điện hạ đã đồng ý.

Quận chúa cười cười,

Không có buồn bã, cũng không có nổi giận,

Cũng không toát ra cảm giác lo lắng,

Chỉ là gật đầu,

Nói:

- Thay ta về nói lại một câu.

- Điện hạ cứ nói, nô tài cam đoan đem lời truyền đến nơi.

- Bảo Cơ lão lục cho a đệ ta ăn ít thịt, dạ dày hắn mộc mạc đã quen, sẽ không thích ứng.

- Nô tài đã hiểu, điện hạ còn lời nào khác không?

Quận chúa lắc đầu, xoay người lên thân tỳ thú, lại dồn tâm trí nhìn thoáng qua chỗ xe ngựa của hai người kia,

Nhìn Trương công công còn cung kính đứng ở đó mở miệng nói:

- Lại nói với Cơ lão lục, ta sẽ không bởi vì hắn làm như vậy, mà cảm thấy bản thân nợ hắn một ân tình.

- Không dám, không dám.

- Vốn nên nợ.

Quận chúa nói:

- Nhưng vốn lại không nợ, tùy hắn đi.

Ngay từ đầu Trương công công còn tưởng rằng quận chúa kiêu ngạo,

Đây cũng là phù hợp với tính tình quận chúa;

Nhưng câu nói thứ hai, rõ ràng còn có ý riêng, Trương công công cũng không thể làm rõ, có điều cũng không quan trọng, nên đem lời nói từ đầu tới cuối truyền lại cho chủ tử mới đúng.

Đợi đến sau khi Trương công công trở về xe ngựa,

Quận chúa mới cưỡi tỳ thú đi đến bên cạnh Lý Lương Thân,

Nói:

- Ngươi sao không ngăn hắn?

Chỉ ngăn cản riêng ta, không ngăn hắn?

Lý Lương thân rất bình tĩnh nói:

- Hắn không điên.

Quận chúa ngẩng đầu, thanh âm, không giảm sút nhiều, càng giống là đang cười nhạo, nói:

- Về sau, ta cũng sẽ không điên nữa.

Bởi vì,

Không có tư cách điên này rồi.

Lúc tên đệ đệ này chưa trở về, số mệnh nàng, là bị phụ thân đưa vào thành Yến Kinh, chờ đợi làm thông gia cùng Cơ gia, của hồi môn, là Trấn Bắc quân.

Sau khi đệ đệ này trở về, số mệnh nàng, lại lần nữa phát sinh biến hóa;

Theo trình độ nhất định mà nói,

Tự do của nàng, cũng đã trở nên không còn quan trọng.

Lý Lương Thân nhìn về quận chúa,

Nói:

- Ngươi vẫn là ngươi.

- Ca, ngươi an ủi người khác, cũng không khác gì kiếm của ngươi, quá thẳng.

Lý Lương Thân lắc đầu,

- Ngươi vẫn là muội muội của ta như trước.

Quận chúa không trả lời.

Lý Lương Thân lại nói:

- Hiện tại xem ra, không có gả cho lão nhị Cơ gia, không tính thua thiệt, thay vì đi nâng đỡ trượng phu, còn không bằng nâng đỡ đệ đệ ruột thịt này của mình.

Kinh nghiệm của hắn quá ít, hiện tại hắn, cũng còn cần A tỷ ngươi đây.

Không phải ngươi nói ngươi không thích tòa thành Yến Kinh này sao,

Hiện tại,

Ngươi có thể trở về Bắc Phong huyện, về Hầu phủ, về hoang mạc.

Quanh đi quẩn lại đã mấy năm,

Bây giờ có thể về nhà mình.

Quận chúa mím môi, chậm rãi nói:

- Vậy mấy năm này của ta đây, rốt cuộc xem như cái gì?

Quận chúa đưa tay, sờ lên hông tỳ thú, chế giễu nói:

- Kiếm danh tiếng khắc chồng, vận rủi?

- Ngươi quan tâm sao?

Lý Lương Thân hỏi.

Quận chúa lắc đầu.

Nàng cũng sẽ không bởi vì chuyện này mà chịu đả kích, nàng chỉ là có chút, không đáng.

- Muội muội, trước hết là ngươi đã may mắn.

Lý Lương Thân phất tay, ra hiệu đội ngũ đi theo xe ngựa Vương phủ, tiếp tục nói:

- Nhìn xem hai vị ngồi trong xe ngựa kia đi.

Lão lục Cơ gia, những năm này bị ép buộc thành bộ dáng gì, ngươi cũng không phải không biết;

Là ở lão nhị ở trong Đông Cung, hắn trải qua cái gì, ngươi cũng không phải không nhìn thấy;

Điền Vô Kính đến bây giờ, đều không thể quang minh chính đại nhìn con ruột của mình một chút;

Nhà ta,

Thật ra cũng giống vậy,

Chỉ có điều,

Đau khổ, đều bị thế tử điện hạ gánh chịu lấy.

Muội muội,

Ngươi nói,

Ngươi có phải đã may mắn nhất hay không?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!