Một bên khác, A Minh cũng thừa dịp trên đại sảnh chém giết, tiến vào trong khách sạn.
- Đầu tiên, chuồng ngựa là không thể.
Chuồng ngựa nếu có thể được sắp xếp cho đám lưu phỉ dã nhân thân phận không ra được ánh sáng ở, chứng minh nơi đó không bí mật gì.
- Phòng cho khách ở tầng hai cũng không có khả năng lắm.
Bởi khách điếm này rất nát, lúc xây dựng chắc đã bị ăn bớt nguyên vật liệu.
- Vậy thì hẳn là ở tầng một, nơi nguy hiểm nhất cũng chính là nơi an toàn nhất, đồng thời cũng nên ở vị trí không bắt mắt nhất nhưng lại có tính hoạt động cao nhất trong khách điếm của bọn họ.
A Minh đi vào nhà bếp.
- Nhà bếp hẳn là sẽ có hầm, để chứa một số thứ.
A Minh cúi đầu, nhìn thấy cái khuyên kéo dưới gầm bàn lớn của nhà bếp.
A Minh ngồi xổm xuống, đưa tay, nắm lấy khuyên kéo.
- Nếu như phía dưới có mùi dưa chua hoặc là mùi máu tanh, vậy chứng minh là không phải. Nếu như là mùi vị khác, chứng minh là phải.
A Minh kéo cái nắp hầm lên, một làn hương hoa thơm ngát lan tràn ra.
A Minh không mấy vui vẻ, ngược lại khoé miệng giật giật, lẩm bà lẩm bẩm mắng:
- Đáng chết, một chút mỹ cảm từ hàm lượng kĩ thuật cũng không có.
Một sự tồn tại quý giá như vậy, thế nhưng dùng phương thức qua loa như này để bố trí.
Quả thực là một loại khinh nhờn!
Giống y như một đám nhân sĩ giang hồ vì bản đồ kho báu mà chém giết một mất một còn, cuối cùng tập hợp bản đồ lại, xác định được vị trí của kho báu, vừa nhìn phát hiện ra vậy mà lại ở quốc khố!
A Minh lắc lắc đầu, đi xuống hầm.
Bên trong mùi thơm ngát, hắn ngửi được mùi máu tươi.
Mê người, ngọt ngào.
Sau đó, A Minh nhìn thấy cái chum nước kia, hắn cầm lấy gáo, múc một ít máu ra nếm thử một lần.
- Ừm.
Mùi vị, cũng được đấy.
Lau lau khoé miệng, ánh mắt A Minh tìm kiếm khắp bốn phía, hắn nhìn thấy một chiếc giường, nhưng trên giường, chẳng có gì cả.
Những thứ là lẽ dĩ nhiên, đến lúc hoàn thành bước mấu chốt nhất lại không còn gì nữa.
Điều này làm cho A Minh có chút khó mà chấp nhận được. Hắn có thể chịu đựng khuyết điểm về cái đẹp trên trình tự, nhưng không thể cho phép sự thất bại trên kết quả.
Hắn đi tới bên giường, vươn tay, đặt lên trên giường.
Không có độ ấm, nhưng lại có một chút lạnh lẽo.
Được lợi ở chỗ hiện tại đang là mùa hè, trong hầm có thể khô mát một chút, nhưng lại đâu phải hầm băng.
Người khác sờ cảm nhận nhiệt độ dư lại trong chăn chứng mịn người còn chưa trốn xa, ở chỗ A Minh lại là tương phản.
- Dòng máu tươi mới, cái này không thể sai.
A Minh vừa nói vừa nhìn bốn khắp bốn phía một lần nữa.
Hầm cũng không lớn.
Chậm rãi, A Minh ngẩng đầu lên, nhìn về phía trên trần hầm.
Phía trên, có một gương mặt lão giả, vốn dĩ đang từ từ yên lặng không một tiếng động hướng xuống dưới.
Làm cho lúc A Minh ngẩng đầu lên, mặt của hai bên cách nhau có lẽ cũng chỉ khoảng mười phân.
A Minh hơi nghiêng đầu sang bên trái, lão giả bên trên cũng nghiêng nghiêng.
Hai bên với nhau như là hai con chó săn sau khi chạm mặt, có chút nghi ngờ, đang quan sát đối phương.
A Minh nở nụ cười, lão giả lại bị nụ cười này kích thích, hai chiếc răng nanh từ khoé miệng lão nhô ra.
Nụ cười của A Minh càng thêm xán lạn.
Mọi chuyện so với dự đoán của hắn còn tốt hơn nữa.
Túi máu tươi mới biết bao, khiến cho người ta hướng về tương lai biết bao.
Sức mạnh.
Quá khứ.
Vinh quang.
Dù cho xa xa không thể nào hoàn toàn khôi phục, nhưng có thể giúp cho hắn vào lúc này nắm giữ được một loại tư thái cao cấp siêu việt những Ma Vương khác.
Kỳ thực, tuy rằng các Ma Vương vẫn luôn khổ sở nghiên cứu biện pháp thoát khỏi ràng buộc của chủ thượng, nhưng thoát khỏi cũng chỉ là vì thoát khỏi, tính căn bản của mục đích không phải là vì phản loạn chủ thượng.
Mà là bởi Trịnh Phàm ngồi lên vị trí càng cao, chuyển biến cũng càng lúc càng lớn, từ từ bắt đầu phù hợp với tưởng tượng về Ma Vương trong lòng các Ma Vương.
Huống chi, Trịnh Phàm còn chịu trách nhiệm với danh phận “cha nuôi”.
Có hắn, mọi người mới có thể có một danh nghĩa để tập hợp cùng nhau.
Nói chung, chỉ cần điểm mấu chốt là chủ thượng chết, mọi người cũng sẽ bị nổ chết còn tồn tại, thì các Ma Vương không thể trắng trợn phản loạn, thậm chí là tự do tự tại rời khỏi đoàn đội này.
Không phải sợ chết, sợ chết đối với các Ma Vương mà nói thực sự không phải yếu tố đầu tiên.
Nhưng nếu như ngươi đang ở ngoài làm chuyện gì đó, trong lúc đột ngột bên chỗ chủ thượng lại xảy ra biến cố, ngươi chưa hiểu đầu đuôi ra sao đã nổ chết theo, cái loại cảm giác đó, kết cục đó, các Ma Vương thật khó có thể chấp nhận.
Thế nhưng vấn đề ở chỗ, tên chủ thượng vô dụng kia tuy rằng thiên phú võ học cũng được, nhưng các Ma Vương không hề thấy thoả mãn, lòng tham vô tận, dưới nhu cầu khôi phục sức mạnh, sẽ là ta muốn, ta muốn, ta muốn nữa.
Muốn trách, vậy chỉ có thể trách chủ thượng không phải cấp bậc thiên tài như Điền Vô Kính.
Đương nhiên, nếu chủ thượng là Điền Vô Kính, đối với các Ma Vương mà nói có vẻ cũng không phải chuyện gì quá tốt đẹp.
A Minh ở đây, trong lòng tâm tư rối loạn.
Nhưng khi hắn đối diện với lão giả kia, kinh ngạc trên mặt bắt đầu tiêu tan, ngược lại còn hiện ra ý cười, nói:
- Lại cho ta ở đây... tìm được mỹ vị ngon như vậy... thực sự là phải ca ngợi tổ tiên.
Nụ cười của A Minh bắt đầu trở nên hàm súc, nói:
- Nhận lời ca ngợi của ngươi.