Trên thực tế, Cơ Thành Tố hiểu rõ, phụ hoàng hiện tại không thể làm ra loại chuyện đó, một là không chịu, hai là... có lẽ cũng không làm được nữa. ͏ ͏ ͏
Phụ hoàng hồi cung lần này, tiếng tăm rất lớn, nhưng chưa hề tiến hành can thiệp gì với chuyện triều đình, điều này mang ý nghĩa là phụ hoàng muốn khiến cho cục diện của Đại Yến vững vàng quá độ. ͏ ͏ ͏
Phụ hoàng đã từng ngựa đạp môn phiệt, tuy nói hiện tại vẫn là chí tôn chân chính của Đại Yến, nhưng đã không còn khí phách hào hùng và tuổi trẻ thời ngựa đạp môn phiệt năm đó. ͏ ͏ ͏
Về phần Trịnh Hầu Gia ngồi bên kia cúi đầu, đang nghiên cứu hoa văn ảo diệu trên mặt bàn, trong lòng cũng cảm thấy có chút kinh ngạc. ͏ ͏ ͏
Thẳng thừng nói ra những lời gạt bỏ Tiểu Thất như vậy thực sự rất không phù hợp với tính cách nhất quán của lão Điền. ͏ ͏ ͏
Trước đó, hắn còn đang uống trà, nói câu tùy ý cơ mà. ͏ ͏ ͏
Kỳ thực, đứng ở góc độ của bản thân Trịnh Hầu gia, Tiểu Thất thượng vị, tình huống tốt đẹp nhất, chính là nhị hoàng tử cùng lục hoàng tử làm phụ chính thân vương đồng thời hỗ trợ xử lý quốc gia. ͏ ͏ ͏
Hai người tất nhiên vẫn sẽ tiếp tục tranh đấu đối lập, không thể thân mật vô gian phụ tá tiểu đệ của mình. ͏ ͏ ͏
Bởi đến mức độ này, câu chuyện đã không còn là của riêng hai huynh đệ bọn họ nữa rồi, phải biết, phía sau mỗi người bọn họ đều có một nhóm thế lực chống lưng. ͏ ͏ ͏
Lại một lần lần nữa tăng cấp độ, đây đã không còn là việc tranh đấu giữa hai phe phái nữa, mà có thể dâng lên đến sự va chạm giữa hai trường lý luận trị quốc. ͏ ͏ ͏
Vô vi mà trị, tiếp tục tập quyền, vốn dĩ tương phản, tự nhiên lại càng thêm không có chỗ trống để dung hợp. ͏ ͏ ͏
Mà một khi trung khu phân rã, không có cách nào phát ra một tiếng nói chung, đối với phiên trấn mà nói, quả thực là những ngày tháng không còn gì thoải mái hơn. ͏ ͏ ͏
Một trung khu ngưng hợp tất nhiên sẽ tước phiên lấy lại quyền lực địa phương, mà trung khu phân rã thì cần phải lôi kéo phiên trấn giúp đỡ mình. ͏ ͏ ͏
Lời nói của Tiểu Thất rõ ràng khiến cho Trịnh Hầu gia cảm khái một hồi, rốt cuộc đều là con trai của Yến Hoàng, quả thực ai nấy đều không thể coi thường. ͏ ͏ ͏
Nhưng cùng lúc, trong lòng lại nghĩ là, a, Tiểu Thất thượng vị, đối với mình mà nói, rất tốt. ͏ ͏ ͏
Nếu người mù cùng Cẩu Mạc Ly biết chuyện này, tất nhiên cũng sẽ hết sức vui vẻ. ͏ ͏ ͏
Nhưng lại bị lão Điền gạt phắt đi rồi. ͏ ͏ ͏
Sau đó, Lý Lương Đình nói tiếp: ͏ ͏ ͏
-͏ Hẳn là thế rồi, quá phóng khoáng chọn một đứa bé lên, chỉ có thể để cho Càn Sở bọn họ chê cười Đại Yến chúng ta hết người, Yến nhân ta không thiếu nhất là người tài, phải không? ͏ ͏ ͏
Khá lắm Trấn Bắc Vương, đây là sau khi Tĩnh Nam Vương cho thấy thái độ rõ ràng, lại chủ động lượm quả bóng cao su lúc trước mình đá đi trở về, đồng thời đập vào mặt thất hoàng tử. ͏ ͏ ͏
Địa vị của Trấn Bắc Vương không thể làm thứ cỏ đầu tường này, cho nên cách giải thích duy nhất chính là trước đó hắn đang cố ý chờ Tĩnh Nam Vương lên tiếng, sau đó mới thuận thế đánh trợ công. ͏ ͏ ͏
Là hai vị vương gia đồng thời gạt bỏ khả năng thượng vị của Tiểu Thất. ͏ ͏ ͏
Vậy thì rất thú vị đây. ͏ ͏ ͏
Nói trắng ra, có ba người bọn họ ngồi ở chỗ này, việc ai là quốc trụ đã chẳng còn liên quan gì đến các hoàng tử nữa. Điều này cũng là điểm bất đắc dĩ nhất của Tiểu Lục Tử ngày trước. Thế lực của hắn, kỳ thực so với Thái tử còn mạnh hơn nhiều, bố cục cũng càng kín đáo thâm sâu. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng cố tình ở trước mặt mấy vị này, hắn hiểu rõ thế lực của mình bố cục của mình coi như thực sự phát động cũng chẳng làm nên trò trống gì. ͏ ͏ ͏
Giống như Sở Quốc Nhiếp Chính Vương khổ tâm kinh doanh, vẫn như cũ không chịu nổi Tĩnh Nam Vương ngàn dặm chạy đến trực tiếp đốt Dĩnh Đô của hắn. ͏ ͏ ͏
Yến Hoàng hỏi, các ngươi vừa ý ai làm quốc trụ. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nam Vương cùng Trấn Bắc Vương ban đầu đều tùy ý, sau đó, phủ định Tiểu Thất. ͏ ͏ ͏
Tương đương với một nước cờ, để cho ngươi hạ cờ, ngươi đi được nửa bước, điều này không hợp với quy củ, sau đó, chỉ có thể thu dọn bàn cờ một lần nữa đánh lại. ͏ ͏ ͏
Yến Hoàng không phẫn nộ, nói một cách chính xác, vị đế vương này đang trong thời điểm cường đại nhất, đồng thời cũng là suy yếu nhất. ͏ ͏ ͏
Hắn đang cần tam giác sắt này tồn tại hơn bất kì lúc nào trong quá khứ, bởi hắn đã không chịu nổi dằn vặt nữa rồi. ͏ ͏ ͏
-͏ Đã như vậy thì mọi việc như cũ đi. ͏ ͏ ͏
Yến Hoàng chỉ nói một câu đó. ͏ ͏ ͏
Thái tử tiếp tục duy trì bình tĩnh, giám quốc lâu như vậy rồi, những cái khác không có, công phu hoà khí này ngược lại đạt đến cảnh giới nhập hóa. ͏ ͏ ͏
Mọi việc như cũ, Thái tử như cũ chính là Thái tử, nếu đã để hắn làm Thái tử, sau đó tất nhiên hắn sẽ đăng cơ. ͏ ͏ ͏
Nhưng kết hợp với màn trình diễn vừa mới xảy ra trong tiệm vịt qua hôm nay, xác suất lớn hơn là một tầng ý tứ khác. ͏ ͏ ͏
Trước tiên gác lại, hai người các ngươi tiếp tục đoạt đích. ͏ ͏ ͏
Nói chung, việc định ra quốc trụ không hề rõ ràng dứt khoát như một nhát dao thái rau gọt dưa trong tưởng tượng. ͏ ͏ ͏
Mặc dù lựa chọn một người có thể rất tùy tiện, nhưng đây rốt cuộc không phải một sự việc có thể làm tùy tiện. ͏ ͏ ͏
-͏ Ngày mai Vô Cương hẳn là về đến rồi, trong cung thiết yến. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nam Vương cùng Trấn Bắc Vương đồng loạt rời bàn: ͏ ͏ ͏
-͏ Thần tuân chỉ. ͏ ͏ ͏
-͏ Thần tuân chỉ. ͏ ͏ ͏
-͏ Thành Tố, đỡ trẫm hồi cung. ͏ ͏ ͏
-͏ Vâng, phụ hoàng. ͏ ͏ ͏