Yến Hoàng nở nụ cười, biểu hiện này, giọng điệu này, tư thái này khá lắm, rất được, không hổ là tể phụ hắn liên tiếp đề bạt lên. Mánh lới đám quan viên kia biết chơi, Triệu Cửu Lang hắn thực tế còn chơi giỏi hơn, thậm chí hết mình hơn. ͏ ͏ ͏
Giữa quân và thần không có tranh luận. ͏ ͏ ͏
Bởi hai bên thực sự đã quá hiểu nhau, hiểu nhau đến mức tất cả tranh luận lướt qua trong đầu một lần, gần như có thể tưởng tượng ra phản ứng tức thời của đối phương. ͏ ͏ ͏
Cho nên căn bản cũng không cần thiết phải nói ra miệng, đôi bên đều bớt việc. ͏ ͏ ͏
Nhưng bởi vì quá nhanh, khó tránh khỏi có hơi sơ sài, chẳng qua trên phương diện tâm trạng, tể phụ vẫn khống chế một cách vô cùng tốt. ͏ ͏ ͏
Hắn không bỏ mũ, mà cởi quan phục của mình ra, để lộ cánh tay trần, thậm chí còn đưa tay vỗ vỗ lồng ngực mình. ͏ ͏ ͏
-͏ Bệ hạ, thần không mang quan tài đến. ͏ ͏ ͏
Trong quân Đại Yến thường lưu truyền một câu chuyện liên quan tới Bình Tây Hầu gia trước kia. Có người nói, ngày đó khi Bình Tây Hầu gia đi chinh chiến còn mang cả quan tài theo, chuẩn bị sẵn tâm lý tử chiến. ͏ ͏ ͏
Nhưng trên thực tế, lúc đánh trận hoàn toàn không tiện mang theo quan tài, người chân chính thích động chút lại mang quan tài ra là quan văn. ͏ ͏ ͏
Triệu Cửu Lang nói hắn không mang quan tài đến, ý là hắn chỉ mong bớt việc nên không mang theo, bệ hạ ngài cho đặt một chiếc áo quan bên cạnh thần đi. ͏ ͏ ͏
Yến Hoàng gật đầu. ͏ ͏ ͏
-͏ Bệ hạ, từ khi thần vào Thân Vương phủ làm trướng phòng, đi theo bệ hạ đến Đông Cung làm thuộc quan, cùng bệ hạ vào điện đăng cơ, từ thượng thư đến tể phụ, thần chưa bao giờ làm trái bất kỳ ý muốn nào của bệ hạ. Nhưng lần này, thần không thể không can gián bệ hạ. ͏ ͏ ͏
-͏ Bệ hạ, lúc ngài vẫn còn, đương nhiên không gì là không thể, nhưng xin bệ hạ vì Đại Yến thiên thu muôn đời, định theo quy củ! ͏ ͏ ͏
Việc quốc trụ ngài có thể tuỳ ý, ngài là hoàng đế, ngài là phụ thân của các hoàng tử, ngài là quân chủ có quyền thế nhất Đại Yến gần trăm năm qua. ͏ ͏ ͏
Ngài có thể bừa bãi, nhưng sau khi ngài bừa bãi, ai sẽ thu dọn hỗn loạn? ͏ ͏ ͏
-͏ Ái khanh. ͏ ͏ ͏
-͏ Có thần. ͏ ͏ ͏
-͏ Vậy ngươi nói nên chọn ai đây? ͏ ͏ ͏
-͏ Thân là thần tử đương nhiên tuân thủ nghiêm ngặt thần cương, Thái tử cũng chưa phạm phải sai lầm gì lớn, từ khi giám quốc tới nay luôn cần cù chăm chỉ, thần xin bệ hạ, nếu đã chiếu cáo Thái Miếu, vậy hãy lập Thái tử. ͏ ͏ ͏
-͏ Xin bệ hạ cho Thái Tử thể diện, cho Thái Miếu thể diện, cho giang sơn xã tắc Đại Yến này thể diện! ͏ ͏ ͏
Đây là chuẩn mực chính trị của quan văn. ͏ ͏ ͏
Thái tử đã tính là nửa quân chủ. Trên triều đình có thể cho phép Lục gia đảng tồn tại, nhưng trong những trường hợp chính thức, khi có người hỏi ngươi, cho dù ngươi đứng về phe Lục gia đảng cũng không thể nói phế Thái tử lập Lục gia! ͏ ͏ ͏
Đây là ngỗ nghịch, ngỗ nghịch quân chủ. ͏ ͏ ͏
-͏ Thái tử chưa từng phạm sai lầm? ͏ ͏ ͏
Yến Hoàng lắc đầu: ͏ ͏ ͏
-͏ Nếu không có trẫm nâng đỡ, Thái tử bây giờ chỉ sợ là đã sớm ngồi không vững Đông Cung này. ͏ ͏ ͏
Không có hoàng đế hắn thiên vị, Lục gia đảng đã đè bẹp Thái tử đảng từ lâu rồi. ͏ ͏ ͏
-͏ Bệ hạ, Thái tử là Thái tử do ngài lập ra, ngài không nâng đỡ Thái tử thì ai nâng đỡ? ͏ ͏ ͏
-͏ Trẫm vẫn chưa phế Thái tử. ͏ ͏ ͏
-͏ Nhưng hôm nay, triều chính trên dưới... Bấy lâu nay lòng người vốn đã hoang mang, bệ hạ, thần khẩn cầu ngài, sớm tính toán, sớm định càn khôn! ͏ ͏ ͏
Nghĩa bóng, tuy ta thực sự ủng hộ Thái tử, nhưng ngài cũng có thể đổi Thái tử, chỉ là xin ngài mau lên! ͏ ͏ ͏
-͏ Trẫm còn chưa có chết mà. ͏ ͏ ͏
-͏ Bệ hạ thế nhưng có biết tại sao hôm nay thần không diễn kịch diễn tròn vai, không mang quan tài vào cung? Do bổng lộc của thần chẳng mua nổi một cỗ quan tài tốt ư? Hay do trong tay thần không có gia đinh, không khiêng nổi quan tài? ͏ ͏ ͏
Nghĩa bóng, là bởi bệ hạ ngài sắp tới lúc rồi, cho nên thần không dám mang quan tài đến phạm vào kiêng kị của ngài. ͏ ͏ ͏
Yến Hoàng nhìn về phía Nguỵ Trung Hà đứng ở bên cạnh, nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Nhìn xem, đây chính là thần tử cánh tay đắc lực của trẫm, không hổ là tể phụ của trẫm. ͏ ͏ ͏
-͏ Bệ hạ, khi thần ở thân vương phủ, ngài là chủ nhân. Khi thần ở Đông Cung, ngài là chủ nhân. Hiện tại, ngài là bệ hạ của Đại Yến, thần là tể phụ của Đại Yến. Thần chỉ vì lo cho Đại Yến thiên thu muôn đời! ͏ ͏ ͏
Nói xong, trán Triệu Cửu Lang dập lên sàn gạch xanh trong ngự thư phòng. ͏ ͏ ͏
Yến Hoàng nhắm chặt mắt lại. ͏ ͏ ͏
Triệu Cửu Lang cũng không nhúc nhích. ͏ ͏ ͏
Một lúc lâu sau, Yến Hoàng mở miệng nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Trẫm đói rồi. ͏ ͏ ͏
Ngụy Trung Hà lập tức đi ra ngoài, hô: ͏ ͏ ͏
-͏ Truyền thiện! ͏ ͏ ͏
Ngự thiện rất nhanh được đưa vào. ͏ ͏ ͏
Hệt như lúc trước, có hai phần. ͏ ͏ ͏
Ngụy Trung Hà đi tới bên người Triệu Cửu Lang, nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Tể phụ đại nhân, dùng cơm trước đi. ͏ ͏ ͏
Triệu Cửu Lang ngẩng đầu lên, trên trán hắn xuất hiện vệt tím xanh rõ ràng. ͏ ͏ ͏
Không nhăn nhó, không khác thường, hắn đứng dậy, hành lễ với Yến Hoàng: ͏ ͏ ͏
-͏ Thần tạ chủ long ân. ͏ ͏ ͏
Sau đó hắn ngồi xuống một bên. ͏ ͏ ͏
Cơm canh rất đơn giản. ͏ ͏ ͏
Tốc độ dùng bữa của Triệu Cửu Lang vô cùng nhanh, hắn đã sớm dưỡng thành thói quen vừa làm việc vừa ăn cơm. ͏ ͏ ͏
Chỗ Yến Hoàng chỉ dùng một chút đã dừng lại rồi. ͏ ͏ ͏
Triệu Cửu Lang ăn xong, nhìn về phía Yến Hoàng bên kia ngự án. ͏ ͏ ͏