Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1681: TA VÌ TỐT CHO CON

Hắn có thể cho phép trong người con trai mình có một nửa huyết thống Man tộc, dẫu sao đây là xã hội phụ hệ, một Yến nhân cưới nữ nhân Man tộc, sinh ra con cái mặc dù tướng mạo màu da có chút không giống, nhưng vẫn sẽ được tán thành là Yến nhân. ͏ ͏ ͏

Ngược lại, đứa bé do nam tử Man tộc cùng một nữ tử Yến quốc sinh ra sẽ không được thế tục nhận định là Yến nhân, mà sẽ bị coi là man tử. ͏ ͏ ͏

May sao khách khứa của hắn không có ai là người ngoài, may sao hiện đang là gia yến, nếu như là dạ yến trong cung tối nay, mấy hoàng tôn thay nhau biểu diễn tiết mục làm hoàng gia gia hài lòng, sau đó Cơ Truyền Thực ngay trước mặt Yến Hoàng hát một bài dân ca Man tộc... ͏ ͏ ͏

Hay lắm, Trịnh Hầu gia cũng không thể nào tưởng tượng nổi nếu thực tế diễn ra như vậy sẽ là tình cảnh gì. ͏ ͏ ͏

Có lẽ, Cơ Vô Cương phẫn nộ đến vậy, một phần bao gồm nguyên nhân này. ͏ ͏ ͏

-͏ Phu quân, không liên quan đến con trai, thiếp thân chưa bao giờ dạy hắn Man ngữ, đứa nhỏ cũng không biết Man ngữ. Bài hát này là do thiếp thân ngâm nga lúc ở một mình bị con nghe thấy, thiếp thân cũng không biết chuyện, thực sự không biết, con nó chẳng hiểu gì đâu, thật sự, con nó cái gì cũng không hiểu. ͏ ͏ ͏

Nghe được lời giải thích này, sắc mặt Cơ Vô Cương mới hơi hơi hòa hoãn lại. ͏ ͏ ͏

Hắn kéo đứa nhỏ ra từ trong lòng mẫu thân, bế nó lên, nhìn thẳng vào con trai mình. ͏ ͏ ͏

Cơ Truyền Thực không dám khóc, chỉ biết đối diện cùng cha. ͏ ͏ ͏

-͏ Nhớ kỹ, ngươi họ Cơ, ngươi là con cháu Cơ gia, tổ tiên của ngươi đời đời kiếp kiếp huyết chiến sa trường với man tử, Cơ gia mới có được sự nghiệp như ngày nay, mới có được Đại Yến quốc hiện giờ. Ngươi không phải man tử, ngươi là con trai của Cơ Vô Cương ta, biết chưa! ͏ ͏ ͏

-͏ Biết... biết ạ... con là Yến nhân... khi lớn lên... cũng phải đi... giết man tử... ͏ ͏ ͏

Công chúa ngồi bệt trên mặt đất cắn môi, cứng rắn kiềm chế nước mắt của mình. Thậm chí còn lau lau khoé mắt, hít vào một hơi, nở nụ cười. ͏ ͏ ͏

Nàng phải cười, lời này nàng cũng phải nhận. ͏ ͏ ͏

Đây là vì phu quân của mình, cũng là vì con trai của mình. ͏ ͏ ͏

Nàng biết Đại Yến là một quốc gia như thế nào, cũng rõ ràng sự kiêu ngạo của Yến nhân đối với huyết thống, nàng càng rõ ràng, nếu con trai của mình cho rằng bản thân là Man tộc mà không phải Yến nhân, thì sau này nó tuyệt đối sẽ không có đường sống, không có một mảy may nào! ͏ ͏ ͏

-͏ Được rồi được rồi, trẻ con thôi mà, trẻ con thôi mà. ͏ ͏ ͏

Xem thấy đã đủ, Trịnh Hầu gia thân là khách nhân đành phải đứng dậy đi qua giảng hòa. ͏ ͏ ͏

Bình thường chủ nhà đều sẽ nể mặt khách nhân, không tiếp tục giáo huấn con nữa, đây cũng là một trong những tiết mục chiêu đãi khách khứa kinh điển của gia đình có con nhỏ. ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia bế lấy Cơ Truyền Thực từ trong tay Cơ Vô Cương, cười nói:

-͏ Qua đây, nhớ kỹ lời cha con nói, không phải cha con khắt khe với con, cha con chỉ muốn tốt cho con thôi. Ôi, Truyền Thực nặng quá, đợi sau này lớn lên rồi theo bản hầu cưỡi Tỳ Hưu đi đánh trận nhé? ͏ ͏ ͏

Bé con được dỗ dành rất nhanh, nghe thấy cưỡi Tỳ Hưu, hai mắt Cơ Truyền Thực sáng cả lên. ͏ ͏ ͏

Lúc này, Cơ Truyền Nghiệp cũng chạy tới, ôm đùi Trịnh Phàm nói:

-͏ Trịnh thúc thúc, Truyền Nghiệp cũng muốn cưỡi Tỳ Hưu, cũng muốn cùng ngài đi đánh giặc. ͏ ͏ ͏

-͏ Được được được, cùng đi, đến lúc đó bắt cha con bỏ tiền bỏ lương, chúng ta đánh hết sức! ͏ ͏ ͏

Bên này, Cơ Vô Cương đỡ thê tử của mình dậy, hắn biết rõ mấy lời mình vừa nói nặng nề đến mức nào. ͏ ͏ ͏

Công chúa hiểu ý của Cơ Vô Cương, không đợi nam nhân lên tiếng nói lời mềm, nàng đã nói trước: ͏ ͏ ͏

-͏ Phu quân, do thiếp thân không đủ cẩn thận, do thiếp thân sai, sau này thiếp thân sẽ không tái phạm. ͏ ͏ ͏

-͏ Ừm. ͏ ͏ ͏

-͏ Có điều, thiếp thân cảm thấy, sau này chỉ cần không đánh trận, đệ đệ nhận bệ hạ làm trưởng bối, hẳn là sẽ ổn hơn một chút. ͏ ͏ ͏

Cơ Vô Cương nghe vậy, gật đầu. ͏ ͏ ͏

-͏ Mấy ngày trước đây Đại tế tự vào kinh muốn đến cầu kiến ta, cuối cùng ta không gặp. ͏ ͏ ͏

-͏ Đại tế tự? ͏ ͏ ͏

Cơ Vô Cương khẽ cau mày, hắn không biết chuyện này. ͏ ͏ ͏

-͏ Vâng, có người nói là đệ đệ muốn tôn kính bệ hạ làm Thiên Chi Hãn của hoang mạc, phụ hoàng gửi thư thảo luận cho ta, sau này Man tộc hoang mạc sẽ lấy nô tì chi lễ phục Đại Yến, vương đình sắp trở thành nước phụ thuộc của Đại Yến, sẽ mãi mãi không còn chiến tranh nữa. ͏ ͏ ͏

-͏ Ừm. ͏ ͏ ͏

Cơ Vô Cương gật đầu, nhưng ánh mắt có chút bình tĩnh đến quá đáng. ͏ ͏ ͏

Mà lời này cũng bị Trịnh Hầu Gia đang chơi đùa với hai đứa trẻ nghe thấy. ͏ ͏ ͏

Thiên Chi Hãn sao? ͏ ͏ ͏

Ôi! ͏ ͏ ͏

Trịnh Phàm nhìn công chúa Man tộc trong vòng tay Cơ Vô Cương, lại nhìn tiểu Truyền Thực trước mặt, lòng không khỏi có chút thổn thức. ͏ ͏ ͏

Người chân chính biết được Đại Yến tiếp theo sẽ làm gì không nhiều, mà Trịnh Phàm chính là một trong số không nhiều người đó. ͏ ͏ ͏

Lúc này, Cơ Truyền Thực nhìn Trịnh Hầu gia, rụt rè nói:

-͏ Hầu gia thúc thúc, ngài dạy Truyền Thực hát đi, Truyền Thực không biết hát. ͏ ͏ ͏

Cơ Truyền Nghiệp lúc này cũng ồn ào nói: ͏ ͏ ͏

-͏ A, con cũng muốn học, con cũng muốn học. ͏ ͏ ͏

-͏ Chớ hồ đồ. ͏ ͏ ͏

Hà Tư Tư thấy thế lập tức chạy tới định dắt đứa nhỏ đi. ͏ ͏ ͏

Vừa nãy nàng nói Trịnh Phàm là người trong nhà, nhưng người ta quan hệ bình đẳng với phu quân của nàng, mà... thực tế hơn một chút, hiện tại địa vị của người ta thật sự còn cao hơn so với phu quân nàng. ͏ ͏ ͏

-͏ Không sao, cái này thì có gì đâu. Được, ta dạy cho các con hát, ta một câu các con một câu, học theo nào. ͏ ͏ ͏

-͏ Vâng. ͏ ͏ ͏

-͏ Vâng ạ. ͏ ͏ ͏

-͏ Trên bầu trời xanh thẫm đầy sao, chỉ có chiếc thuyền trắng nhỏ... ͏ ͏ ͏

-͏ Trên bầu trời xanh thẫm đầy sao, chỉ có chiếc thuyền trắng nhỏ... ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!