Cơ Thành Lãng dừng bước. ͏ ͏ ͏
Lúc này, dường như cữu cữu cảm giác được hắn đến, nghiêng đầu sang, nhìn về phía hắn. ͏ ͏ ͏
Cữu cữu cười với hắn. ͏ ͏ ͏
Nhưng hắn chợt cảm thấy sợ hãi không gì sánh được. ͏ ͏ ͏
Bởi mặt trước giáp trụ cữu cữu mặc máu me đầm đìa. ͏ ͏ ͏
Máu đó có lẽ là hắt lên hết lớp này đến lớp khác, đã bám chặt ở bên trên. ͏ ͏ ͏
Rõ ràng lúc trước không hề phát hiện, nhưng sau khi nhìn thấy hình ảnh đó, hắn mơ hồ ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc. ͏ ͏ ͏
Cơ Thành Lãng ngồi sụp xuống mặt đất, bắt đầu nôn khan. ͏ ͏ ͏
-͏ Ngươi nói nàng phải sống tiếp thế nào đây, ngươi làm vậy nàng còn tiếp tục sống được sao, các ngươi làm vậy nàng còn tiếp tục sống được sao! ͏ ͏ ͏
-͏ Ngươi và hắn, tại sao lại độc ác như vậy, tại sao lại độc ác như vậy, tại sao, tại sao! ͏ ͏ ͏
Cơ Thành Lãng không biết vì đâu mẫu thân lại kích động như thế, hắn ngồi trên mặt đất, xuyên qua cửa cung, nhìn thấy mẫu thân ở bên trong, cũng đang ngồi bệt trên mặt đất gào khóc, cung nữ hoạn quan xung quanh muốn đỡ nàng dậy nhưng đều bị nàng đẩy ra. ͏ ͏ ͏
Lúc này, cữu cữu lên tiếng. ͏ ͏ ͏
-͏ Vô Kính phụng chỉ làm việc. ͏ ͏ ͏
-͏ Tàn sát mẫu tộc của hoàng tử, Vô Kính, từ cổ chí kim, người làm việc này có bao giờ được chết tử tế? ͏ ͏ ͏
Cữu cữu không trả lời, chỉ là gật đầu với mẫu hậu một cái, sau đó, xoay người. ͏ ͏ ͏
Mẫu hậu hét to:
-͏ Đệ đệ, ngươi đừng trở thành người giống như hắn, ngươi không được trở thành người giống như hắn... ͏ ͏ ͏
Cữu cữu không quay lại, cũng không đáp lời. ͏ ͏ ͏
Lúc đi tới bên cạnh hắn, cữu cữu cúi đầu nhìn. ͏ ͏ ͏
Cữu cữu vươn tay ra, muốn kéo hắn dậy. ͏ ͏ ͏
Nhưng Cơ Thành Lãng khi ấy đã sợ hãi đến mức vội vàng rụt người lại. ͏ ͏ ͏
Cữu cữu thu tay về, đi ra khỏi cung. ͏ ͏ ͏
Sau đó, Cơ Thành Lãng biết được một chuyện,
Đêm qua, cữu cữu lĩnh ba ngàn kị sĩ Tĩnh Nam quân, giết cả nhà họ Mẫn. ͏ ͏ ͏
Mẫn gia trên dưới, chó gà không tha. ͏ ͏ ͏
Phụng là phụng ý chỉ của phụ hoàng. ͏ ͏ ͏
Máu dính trên thân trước giáp trụ của cữu cữu là máu của người trong mẫu tộc Lục đệ, hết lớp này đến lớp khác bắn lên. ͏ ͏ ͏
Tại sao sau lưng không có, bởi cữu cữu cầm đao, vẫn luôn giết về phía trước. ͏ ͏ ͏
-͏ A a, a a a... ͏ ͏ ͏
Cơ Thành Lãng bò dậy, trong đầu hắn trống rỗng, chỉ nghĩ muốn đi tìm Lục đệ của mình. ͏ ͏ ͏
Hắn tìm ra Lục đệ đang cuộn mình trong một góc tẩm cung. ͏ ͏ ͏
Ôm đầu gối, ở nơi đó nức nở. ͏ ͏ ͏
Khi hắn chạy tới, Lục đệ ngẩng đầu lên nhìn hắn, nước mắt đầm đìa. ͏ ͏ ͏
Hắn chưa từng gặp Lục đệ có dáng vẻ như bây giờ, hình như chỉ có lúc còn rất nhỏ, Lục đệ ngã chổng vó, mới khóc lóc như vậy gọi hắn hắn:
-͏ Nhị ca, ngã đau quá... ͏ ͏ ͏
Sau đó, Lục đệ thể hiện ra thông tuệ quá mức người thường, học cái gì cũng nhanh, nhìn cái gì cũng hiểu. ͏ ͏ ͏
Nhưng vào lúc này, Lục đệ lần thứ hai vừa khóc vừa gọi hắn:
-͏ Nhị ca... mẫu phi của ta... mẫu phi của ta... mất rồi... ͏ ͏ ͏
Mẫn phi, sau khi biết chuyện xảy ra đêm qua đã tự vẫn. ͏ ͏ ͏
Người phụ nữ ấy đi rồi. ͏ ͏ ͏
Cơ Thành Lãng không ghét người phụ nữ ấy, hắn biết mẫu hậu mình cũng không ghét nàng, nói một cách chính xác, trước đây là Vương phủ, sau đó là Thái tử phủ, hiện nay là hậu cung, rất ít người không thích Mẫn phi. ͏ ͏ ͏
Sau khi phụ hoàng đăng cơ thì vô cùng tiết kiệm. ͏ ͏ ͏
Mẫn phi bèn lấy tiền nhà mình ra làm chi phí mua sắm đồ ăn đồ dùng cho các hoàng tử. ͏ ͏ ͏
Lục đệ có, mấy huynh đệ khác, tất nhiên đều có. ͏ ͏ ͏
Mẫu hậu từng khuyên nàng rằng đừng phô trương như vậy. ͏ ͏ ͏
Nàng lại cười nói:
“Tỷ tỷ, ta đã gả vào Cơ gia, thân là nữ nhân Cơ gia, lấy chút bạc từ trong nhà mẹ đẻ giúp đỡ huynh đệ Cơ gia mình, đây là thiên kinh địa nghĩa không phải sao? ͏ ͏ ͏
Bệ hạ muốn cần kiệm, tiết kiệm là tiết kiệm bạc trong quốc khố, làm sổ sách cho ngoại thần xem, ngoại thần nhìn thấy đầu ra của nội khố ít đi, ý tứ cũng là hiểu được, coi như người trong nhà chúng ta thật sự ăn trấu nuốt cám, các ngoại thần sẽ tin sao? Dân chúng sẽ tin sao? ͏ ͏ ͏
Cho nên chẳng bằng chúng ta tiếp tục ăn ngon uống tốt.”
Nàng rất hào sảng, cũng rất biết cách làm người, nàng chưa bao giờ khiến người khác cảm thấy căm ghét đám nhà giàu có tiền, trái lại làm cho người ta ấm áp như được tắm mình trong gió xuân. ͏ ͏ ͏
Mỗi lần nhận trang sức đeo hông, quạt xếp, trâm cài tóc từ trong tay nàng, Cơ Thành Lãng đều sẽ ngại ngùng mà vui vẻ ngẩng đầu đáp một tiếng: Cảm ơn di nương. ͏ ͏ ͏
Cho dù phụ hoàng đã đăng cơ, mọi người vào hoàng cung ở, các hoàng tử cũng không chịu đổi xưng hô này với nàng. ͏ ͏ ͏
Nàng là sinh mẫu của Lục đệ, là dì của tất cả các hoàng tử. ͏ ͏ ͏
Bây giờ, nàng đi rồi. ͏ ͏ ͏
Cơ Thành Lãng quỳ xuống, ôm lấy Lục đệ. ͏ ͏ ͏
-͏ Nhị ca... mẫu phi mất rồi... mất rồi... ͏ ͏ ͏
Lục đệ còn đang khóc, mà tay Cơ Thành Lãng thì đang run rẩy. ͏ ͏ ͏
Hắn rất sợ hãi, sợ hãi do lời nguyền rủa của mình đêm hôm qua mới dẫn đến hậu quả xấu ngày hôm nay. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏