Yến Hoàng bưng chén rượu lên, nói:
-͏ Từ khi Trẫm đăng cơ tới nay, quân thần đồng tâm mới có được Đại Yến thịnh thế như bây giờ, Trẫm kính chúng ái khanh một chén! ͏ ͏ ͏
Mọi người cùng giơ ly rượu lên. ͏ ͏ ͏
-͏ Tạ bệ hạ! ͏ ͏ ͏
Sau khi Yến Hoàng mở màn, Triệu Cửu Lang là tể phụ đứng dậy, bắt đầu tuyên đọc chiếu thư của bệ hạ. ͏ ͏ ͏
Chiếu thư chẳng có gì đặc sắc, đơn giản là khen ngợi công huân mấy năm nay, than thở mọi người vất vả nhiều, cảm khái tiền bối gây dựng sự nghiệp không dễ dàng vân vân, nhìn chung là vì nói cho mọi người biết, ta mở tiệc để làm gì. ͏ ͏ ͏
Sau khi Triệu Cửu Lang tuyên đọc xong, Thái tử cũng đứng dậy tuyên chiếu. ͏ ͏ ͏
Ừm, ý tứ đại khái chính là dùng phương thức khác, một lần nữa giảng giải lại những lời nói vô vị vừa nãy của tể phụ đại nhân. ͏ ͏ ͏
Mỗi lần một người nói xong, đều dẫn tới mọi người nâng ly. ͏ ͏ ͏
Quần thần tuân thủ hình tượng thần thánh nghiêm túc, đồng thời cùng uống. ͏ ͏ ͏
Sau khi Thái tử nói xong, điều khiến cho Trịnh Hầu gia không ngờ tới chính là Cơ Thành Quyết cũng đứng dậy, bắt đầu nói. ͏ ͏ ͏
Trong tay hắn không có chiếu thư, nhưng khí thế không hề yếu. ͏ ͏ ͏
Ban đầu mọi người còn tưởng rằng đây cũng một phần của quy trình lúc trước, thể hiện rõ hai bên đoạt đích đều giành được cảm giác tồn tại mới công bằng. ͏ ͏ ͏
Nhưng dần dần, mọi người phát hiện ra không đúng, đây rất giống như lục điện hạ đang tự mình diễn thêm vai, bởi lục điện hạ giảng giải rất nhiều về tình hình tài chính của Đại Yến hai năm nay, quốc khố gian nan, đương thời khó nhọc. ͏ ͏ ͏
Có điều, nửa phần sau, Cơ lão Lục lại kéo chủ đề trở về, ý tứ đại khái là thời khắc khó khăn nhất đã qua, tiếp theo... ͏ ͏ ͏
Là một tương lai tươi sáng đầy triển vọng. ͏ ͏ ͏
Nhưng bởi vì nửa đoạn trước có quá nhiều gia vị, còn có một vài số liệu, trong lời nói có ý sâu xa, cho nên, nghe tiếp cảm thấy rất hay ho. ͏ ͏ ͏
Điều này làm cho Trịnh Phàm không khỏi nghĩ đến đời trước lúc mình lên đại học, một số thầy cô thích nhìn PowerPoint đọc, một vài người khác lại viết ra các loại số liệu, hạ bút thành văn, hiệu quả giảng bài đương nhiên không giống nhau. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa các thái giám ở ngoại yến không biết là không có trong kịch bản, cho nên cũng nghe một cách say mê. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia yên lặng gắp một miếng thịt vịt, bỏ vào trong miệng. ͏ ͏ ͏
Tiểu Lục Tử không có ý định diễn, cho nên cũng không cần phải giấu tài nữa. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, đây vốn là nên làm, muốn tổng quyết chiến, bản tôn của Lục gia đảng ngươi không ra mặt hô khẩu hiệu làm màu, ngươi nói xem người phía dưới làm sao dám yên lòng xung phong vì ngươi? ͏ ͏ ͏
Trận kịch thêm này đối với thành viên hạch tâm Lục gia đảng thực sự mà nói chính là kèn lệnh khai chiến. ͏ ͏ ͏
-͏ Chư vị, uống vì phụ hoàng, uống vì Đại Yến, uống, vì thịnh thế! ͏ ͏ ͏
Vốn dĩ sau câu nói này, hẳn là các thần tử nội yến cùng nhau hô uống rồi khuếch tán đến ngoại yến. ͏ ͏ ͏
Nhưng bấy giờ Trịnh Hầu gia lại đoạt trước một bước, bưng chén rượu lên, hô:
-͏ Uống, vì điện hạ! ͏ ͏ ͏
Sau đó, đại hoàng tử bất chợt tỉnh ra, cầm lấy chén rượu:
-͏ Uống, vì điện hạ! ͏ ͏ ͏
Một hàng các huân quý ngồi bên phải cũng bưng chén rượu lên theo bản năng, tuy rằng cảm thấy có gì đó sai sai nhưng chỉ biết phía trên đã hô, bọn họ không thể không hô bèn đồng thanh:
-͏ Uống, vì điện hạ! ͏ ͏ ͏
Các vị quan văn đối diện rõ ràng là tâm tư trơn tru hơn nhiều, mặc dù có người cũng cầm ly rượu lên, nhưng tiếng hô chân chính rất ít. ͏ ͏ ͏
Song các đại thần ngoại yến chỉ nghe thấy tiếng hô trong nội yến, dù sao nội yến đã xao động như vậy, mình ngoài đây hô khẳng định không sai được. ͏ ͏ ͏
Vì thế, rất nhanh ngoại yến đã truyền đến âm thanh như núi đổ:
-͏ Uống, vì điện hạ! ͏ ͏ ͏
Hoàn toàn vùi lấp danh tiếng của Thái tử trước đó. ͏ ͏ ͏
Cơ lão Lục uống cạn rượu trong chén, nhìn Trịnh Phàm và lão Đại một cái rồi ngồi trở về vị trí của mình. ͏ ͏ ͏
Thái tử vẫn bất động như núi, sắc mặt bình thường. ͏ ͏ ͏
Yến Hoàng cũng chỉ duy trì biểu cảm mỉm cười. ͏ ͏ ͏
Các đại lão quan văn đã ngửi thấy rõ ràng mùi vị, nhưng biết làm sao chưa trải qua tình huống ở tiệm vịt quay, nguồn tin có chút vô căn cứ. ͏ ͏ ͏
Cộng thêm đây là Đại Yến, không phải Đại Càn. ͏ ͏ ͏
Hai vị vương gia ở đối diện ngồi xuống, tương đương với che cho mọi người một cái nóc nhà. ͏ ͏ ͏
Đế vương tầm thường như quan gia Càn Quốc thích dùng Ngân Giáp Vệ áp chế tập đoàn quan văn, hoàng đế bệ hạ của Đại Yến thì tuyệt tình hơn cũng trực tiếp hơn, hai vị vương gia trong tay nắm giữ đại quân quyền năm đó từng san bằng môn phiệt, hiện tại ai không nghe lời, cùng lắm thì lặp lại một lần nữa là được. ͏ ͏ ͏
Sau đó, Tấn vương Ngu Từ Minh lên điện trước nhất, tặng lễ kèm theo chúc tụng. ͏ ͏ ͏
Hắn bây giờ chỉ có mỗi cái tác dụng đó thôi. ͏ ͏ ͏
Chẳng qua phần cuối lời chúc, đầu tiên hắn chúc bệ hạ vạn thọ vô cương, sau đó chúc Thái tử, cuối cùng lại chúc Lục điện hạ. ͏ ͏ ͏
Trong lòng Trịnh Phàm có chút buồn cười, khả năng động thái của hắn trước đó đã cho Ngu Từ Minh một lời nhắc nhở. ͏ ͏ ͏
Có lẽ Ngu Từ Minh cho rằng, lựa chọn của Trịnh Phàm hắn đương nhiên là đúng đắn, cho nên hắn cũng muốn lên thuyền. ͏ ͏ ͏
Nhưng hắn lại không suy nghĩ xem, Trịnh Phàm có thể thua, Tấn vương phủ của hắn còn có thể thua nữa ư? ͏ ͏ ͏
Dù sao cũng đừng tìm dân cơ bạc để thảo luận chuyện thua hay không thua, chẳng có ý nghĩa gì. ͏ ͏ ͏