Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1692: CHẶT ĐỨC TRĂM NĂM QUỐC VẬN

Tình huống bất thình lình xảy ra, khiến cho tất cả mọi người sửng sốt tại chỗ. ͏ ͏ ͏

Mà trong đám sứ thần lại có không ít người theo bản năng thở một hơi dài nhẹ nhõm. ͏ ͏ ͏

Mặt lộ ra vẻ vui mừng thì bọn họ không dám, chỉ có thể ở trong lòng khoái chá cảm khái một tiếng:

Vị hoàng đế bệ hạ của Đại Yến, người mang đến áp lực và khủng hoảng to lớn cho toàn bộ các quốc gia bốn phía, cuối cùng sắp... không ổn rồi. ͏ ͏ ͏

Đại tế tự quỳ rạp dưới đất, cả người tê liệt cứng đờ, trong lòng thầm nhẩm: ͏ ͏ ͏

“Man Thần phù hộ. ͏ ͏ ͏

Bầu trời của Đại Yến sắp sập rồi!”

... ͏ ͏ ͏

Ngự thư phòng, Yến Hoàng vừa được đỡ vào liền đẩy tay Nguỵ Trung Hà ra. ͏ ͏ ͏

Sau lưng hắn, Trấn Bắc Vương, Tĩnh Nam Vương, Bình Tây Hầu, Đại hoàng tử phân biệt đứng hai bên. ͏ ͏ ͏

Hai vị trước là biết rõ. ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia là đã sớm đoán được. ͏ ͏ ͏

Đại hoàng tử là thật sự lo lắng cho phụ hoàng, nhưng nhìn thấy biểu hiện của phụ hoàng lúc này, hắn cũng hiểu ra rồi. ͏ ͏ ͏

Yến Hoàng giơ tay lên, nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Ngụy Trung Hà, trải ra! ͏ ͏ ͏

-͏ Tuân chỉ! ͏ ͏ ͏

Ngụy Trung Hà tự tay lấy tấm da cuộn treo như rèm trong ngự thư phòng xuống rồi trải ra đất, mọi người lùi lại nhường chỗ cho nó. ͏ ͏ ͏

Đây rõ ràng là địa đồ từ phía Tây Bắc Phong quận của Đại Yến đến hết hoang mạc! ͏ ͏ ͏

Yến Hoàng làm gì có vẻ suy yếu hộc máu như vừa nãy. ͏ ͏ ͏

Hắn nhấc chân lên, từ Bắc Phong quận của Đại Yến đi vào hoang mạc, cuối cùng đạp lên vị trí đánh dấu vương đình Man tộc. ͏ ͏ ͏

-͏ Thiên Chi Hãn? Ha ha, bọn chúng là cái thá gì cơ chứ, vậy mà dám cho rằng bản thân có tư cách để tứ phong Trẫm. ͏ ͏ ͏

-͏ Trẫm là thiên tử, Trẫm là hoàng đế của Đại Yến. Trên đời này Trẫm không hiếm lạ bất kì danh xưng nào. ͏ ͏ ͏

-͏ Hiện tại lão man tử vì lo lót đường cho thằng con nhỏ của lão mà không tiếc khúm núm nịnh bợ Trẫm, xin hòa bình với ngoại giới rồi. ͏ ͏ ͏

-͏ Hắn sắp cử hành lên ngôi cho tiểu man tử ở vương đình. Đến lúc đó, toàn bộ vương đình còn trung thành với hắn và các quý tộc thủ lĩnh bộ lạc Man tộc bị thu phục mấy năm gần đây đều tụ tập ở đó. ͏ ͏ ͏

-͏ Lương Đình, Vô Kính! ͏ ͏ ͏

Trấn Bắc Vương cùng Tĩnh Nam Vương một gối quỳ phục xuống. ͏ ͏ ͏

Yến Hoàng đưa tay, chỉ chỉ xuống chân, nói:

-͏ Thay Trẫm, thay Đại Yến, một lần nữa đánh gãy sống lưng trăm năm của Man tộc chúng! ͏ ͏ ͏

Sau khi Trấn Bắc Vương và Tĩnh Nam Vương quỳ xuống, Trịnh Phàm cùng Đại hoàng tử cũng lập tức quỳ theo. ͏ ͏ ͏

Sống lưng vẫn luôn thẳng tắp của hắn khom lại. ͏ ͏ ͏

Dù Trịnh Phàm không phải dân bản địa của thế giới này, không có cách nào cảm động lây tám trăm năm huyết hải thâm thù với Man tộc đã khắc sâu trong xương cốt Yến nhân, nhưng đến thời khắc này vẫn khó tránh khỏi cảm xúc dâng trào. ͏ ͏ ͏

Đây là một ước mơ, ước mơ ấy bắt nguồn từ rất nhiều năm trước. ͏ ͏ ͏

Bắt đầu từ hai đứa trẻ tranh nhau cái đùi gà. ͏ ͏ ͏

Một đứa nói, mai sau lớn lên, nó sẽ làm cho bản đồ Đại Yến lãnh thổ bao la, không nhìn thấy điểm cuối. ͏ ͏ ͏

Một đứa gãi gãi đầu, lau cái miệng dính mỡ vừa mới gặm đùi gà, cong môi cười nói:

-͏ Ta giúp ngươi đánh. ͏ ͏ ͏

Sau đó, lại gặp được một huynh đệ nhỏ tuổi hơn, cũng có ước mơ như vậy. ͏ ͏ ͏

Mơ mộng không khó. ͏ ͏ ͏

Con người đều có thể mơ mộng, ban đêm có thể, ban ngày có thể, lúc nhàn rỗi có thể, lúc làm việc cũng có thể. ͏ ͏ ͏

Nhưng đủ khả năng bước từng bước vững vàng, mười năm như một ngày không nhụt chí, chậm rãi biến ước mơ khi còn nhỏ trở thành sự thật, phải nói là ít đến không thể ít hơn. ͏ ͏ ͏

Hoàng đế nôn ra máu trên yến hội hẳn là giả. ͏ ͏ ͏

Nhưng thân thể của hoàng đế thực sự đã đến nước dầu hết đèn tắt. ͏ ͏ ͏

Trên đường Nguỵ Trung Hà đỡ hoàng đế về ngự thư phòng, Trịnh Phàm đi theo phía sau trông thấy hoàng đế nhận một viên dược hoàn màu đỏ từ trong tay Ngụy Trung Hà, bỏ vào miệng. ͏ ͏ ͏

Hiện tại hoàng đế rất phấn chấn, vẻ phấn chấn không hề tự nhiên. ͏ ͏ ͏

Lúc này Trịnh Phàm đang quỳ cách hoàng đế rất gần, thấy rõ lốm đốm màu nâu mơ hồ trên cổ tay dưới ống tay áo long bào, đôi môi đỏ lên quá mức, viền mắt cũng thâm bất thường. Trước khi dự đại yến hội hẳn là hoàng đế đã chỉnh trang qua. Hiện tại hồng hào phai đi, sắc mặt trắng đến có chút doạ người. ͏ ͏ ͏

Tất cả mọi điểm đều đang chỉ ra, rốt cuộc hoàng đế cứng rắn chịu đựng đến ngày hôm nay bằng cách nào. ͏ ͏ ͏

Nhưng ngươi không thể không bị khí thế toát ra trên người hoàng đế lúc này thần phục. ͏ ͏ ͏

Đây là một vị đế vương nhân gian chân chính. ͏ ͏ ͏

Trước kia, Thiên Cổ Nhất Đế rốt cuộc là tình cảnh gì, trong lòng Trịnh Phàm kỳ thực chỉ có một ấn tượng đại khái mơ hồ, nhờ vị hoàng đế này, khiến nó từ từ trở nên rõ ràng lên. ͏ ͏ ͏

Một số chuyện có thể tạm thời gác lại không quan tâm nữa, một vài vấn đề có thể tạm thời buông xuống không suy nghĩ nữa. ͏ ͏ ͏

Chỉ là nhìn hắn, lại nhìn Đại Yến do hắn cai trị, cũng đủ để chứng minh sự vĩ đại của hắn. ͏ ͏ ͏

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!