Bấy giờ, Yến Hoàng ngồi trong thùng nước tắm lần thứ hai mở mắt ra, hắn quay về phía Điền Vô Kính cùng Lý Lương Đình, mở miệng nói:
-͏ Ép... ra đi... ͏ ͏ ͏
-͏ Huynh trưởng! ͏ ͏ ͏
Yến Hoàng dùng đan dược không phải vì chứng đạo trường sinh. Trên thực tế, hắn chưa bao giờ tin vào những thứ đó. ͏ ͏ ͏
Kể từ khi hắn bắt đầu dùng loại đan dược kia, ngày này đã được dự báo trước. ͏ ͏ ͏
-͏ Tiếp... chỉ... ͏ ͏ ͏
Yến Hoàng kiên trì. ͏ ͏ ͏
Lý Lương Đình ngẩng đầu lên, viền mắt đã ửng hồng. ͏ ͏ ͏
Điền Vô Kính lùi về sau ba bước, quỳ phục xuống:
-͏ Thần tiếp chỉ. ͏ ͏ ͏
Ngay sau đó, Điền Vô Kính đứng dậy, hai tay để ở trước người, khói trắng bắt đầu bốc lên từ lòng bàn tay Điền Vô Kính, đây là khí huyết dâng trào. ͏ ͏ ͏
Đột nhiên, tấm đồ đằng Tỳ Hưu trên vách tường ngự thư phòng đúng lúc này hơi chấn động. ͏ ͏ ͏
Từ nơi sâu thẳm phía dưới hoàng cung Đại Yến, dường như truyền đến một tiếng gầm nhẹ. ͏ ͏ ͏
-͏ Kế... tục... ͏ ͏ ͏
Điền Vô Kính không để ý tới điều gì khác, mà nhúng hai tay của mình xuống mặt nước bồn tắm. ͏ ͏ ͏
Khí huyết của một Võ Phu tam phẩm đỉnh phong thuần chất đến mức nào, chưa ai từng tiến hành tính toán cụ thể. ͏ ͏ ͏
Nhưng giúp một người ép độc thuốc bên trong thân thể ra thật sự không khó. ͏ ͏ ͏
Nhiệt độ trong thùng nước tắm bắt đầu tăng cao. ͏ ͏ ͏
Trên mặt của Yến Hoàng cũng từ từ lộ ra vẻ đau đớn. ͏ ͏ ͏
Nước trong thùng vốn trong suốt, bắt đầu nổi lên từng tầng từng tầng màu đen nhờn nhợt. ͏ ͏ ͏
Lý Lương Đình khoanh tay, đứng ở bên cạnh nhìn:
Điền Vô Kính tiếp tục truyền khí huyết của mình vào trong đó. ͏ ͏ ͏
Màu đen dưới thùng nước tắm càng ngày càng đậm, cũng càng ngày càng sâu dày. ͏ ͏ ͏
Sau đó, giữa màu đen toả ra hào quang ánh bạc. ͏ ͏ ͏
Không có mùi hôi thối gì, nhưng riêng kiểu chậm rãi biến đổi màu sắc này thôi đã đủ khiến cho người ta cảm thấy khó chịu. ͏ ͏ ͏
Tương phản, lốm đốm màu nâu trên thân thể Yến Hoàng bắt đầu từ từ rút đi, vài chỗ chỉ còn một điểm đen. ͏ ͏ ͏
Đại khái sau khoảng thời gian một nén hương, nước tắm trong thùng đã hoàn toàn bị hai màu bạc đen chiếm giữ. ͏ ͏ ͏
Yến Hoàng ngồi ở bên trong chậm rãi ngẩng đầu lên. ͏ ͏ ͏
Mặt mũi hắn hiện ra vẻ hồng hào khỏe mạnh. ͏ ͏ ͏
Đây là... hồi quang phản chiếu bắt đầu. ͏ ͏ ͏
Một khi đã bắt đầu thì nhất định sẽ phải nghênh đón kết thúc. ͏ ͏ ͏
-͏ Rất lâu rồi Trẫm chưa được dễ chịu như thế này. ͏ ͏ ͏
Yến Hoàng nói, khoé miệng thậm chí còn mang theo một chút ý cười. ͏ ͏ ͏
Hắn rút hai tay lên gác trên thành bồn tắm, cúi xuống nhìn làn nước đen bạc, lắc lắc đầu, cảm khái nói:
-͏ Từ cổ chí kim có không biết bao nhiêu quân vương khát vọng theo đuổi sự trường sinh, vì đó mà dùng đan dược, nghĩ thấy thật là một đám ngu ngốc, lại đi chơi đùa với thứ đồ này. ͏ ͏ ͏
Xem ra tinh thần của Yến Hoàng đúng là đã khôi phục, còn rảnh rỗi khoan khoái đi coi thường những bạn đồng hành của mình trong lịch sử kia. ͏ ͏ ͏
Điền Vô Kính rút hai tay từ trong thùng nước tắm ra. ͏ ͏ ͏
Lý Lương Đình thì chống tay lên thành bồn, cẩn thận quan sát Yến Hoàng. ͏ ͏ ͏
-͏ Đại huynh, khí sắc không tệ, ngươi nói coi, nếu ngươi cứ như vậy khỏi hẳn, không cần cái hồi quang phản chiếu rác rưởi gì kia thì thật là tốt biết bao, ha ha. ͏ ͏ ͏
Đau lòng không nhất định phải dùng bi thương để diễn tả. ͏ ͏ ͏
Trên thực tế, chuyện sống chết đối với ba người bọn họ mà nói, hẳn nên coi nhẹ từ lâu rồi. ͏ ͏ ͏
-͏ Có mười ngày, thế là đủ. ͏ ͏ ͏
Yến Hoàng vặn vặn cái cổ, nói:
-͏ Lương Đình, giúp ca ca chà lưng đi. ͏ ͏ ͏
-͏ Thôi mà, đại huynh, ngươi không nhìn xem nước này bẩn đến mức nào, tuy ta không phải cành vàng lá ngọc gì, nhưng tốt xấu hiện tại cũng là một vương gia, hồi bé ăn uống có thô thiển chút, nhưng người ngoài nhìn vào cũng thấy ta ngậm thìa vàng. Chuyện bẩn thỉu như này đừng kêu ta. ͏ ͏ ͏
Điền Vô Kính vươn ngón tay, một luồng khí màu lam xoay tròn quanh đầu ngón tay hắn rồi thuận theo vào thùng nước tắm, sau đó hắn lại chỉ về đám cây cối trong phòng sưởi. ͏ ͏ ͏
Giây lát, vật chất màu đen bạc trên mặt nước bị tách ra, hoá thành một luồng hơi nước, phun về phía đám cây cối kia. ͏ ͏ ͏
Những gốc cây được nuôi dưỡng trong phòng sưởi bốn mùa xanh tươi, chớp mắt hiện ra vẻ úa tàn. ͏ ͏ ͏
Nhưng nước trong thùng nước tắm quả thật lại trở nên trong veo, mắt thường có thể nhìn ra khác biệt. ͏ ͏ ͏
Lý Lương Đình tức giận đưa tay chỉ Điền Vô Kính, mắng:
-͏ Tiểu Kính Tử, xem ra đúng là lúc còn bé chưa đánh ngươi nên thân! ͏ ͏ ͏
Cũng chỉ dám bới chuyện khi còn bé lên. ͏ ͏ ͏
Chớ nói sau khi hắn bị thương khí huyết đã sớm suy yếu, coi như chưa từng bị thương, một đường tu luyện tới hôm nay, Lý Lương Đình cũng không cho rằng mình có thể là đối thủ của Điền Vô Kính. ͏ ͏ ͏
Lời lẽ hung ác thì hung ác, nhưng Lý Lương Đình vẫn thuận tay rút một chiếc khăn lông từ trên giá bên cạnh xuống, đi tới phía sau Yến Hoàng, bắt đầu giúp hắn chà lưng. ͏ ͏ ͏
Yến Hoàng nhắm mắt lại, dường như đang hưởng thụ. ͏ ͏ ͏
Từng có lúc, chỉ cần hai cái đùi gà là đã lừa được tiểu Hầu gia Trấn Bắc Hầu Phủ khi ấy còn ngốc nghếch ngô nghê giúp hắn kỳ lưng. ͏ ͏ ͏
Chẳng qua, Yến Hoàng bỗng nhiên mở miệng nói:
-͏ Lương Đình này. ͏ ͏ ͏
-͏ Hả? ͏ ͏ ͏
-͏ Vừa nãy ngươi cởi long bào thông thạo lắm. ͏ ͏ ͏
-͏ Ha ha ha. ͏ ͏ ͏
Lý Lương Đình cười to:
-͏ Ở nhà có mà, lúc trước gia gia đã âm thầm làm một bộ, cha ta còn làm một bộ nữa. ͏ ͏ ͏
-͏ Ha ha ha. ͏ ͏ ͏
Yến Hoàng nghe vậy, cũng cười to. ͏ ͏ ͏