Mười ba tuổi, đúng là độ tuổi như hoa, nàng hoan hô, nàng vui sướng, tràn đầy cảm giác hưng phấn không sao giải thích được, bị Điền gia tiểu thư điểm lên trán một chút, cười mắng:
-͏ Nha đầu này, rõ ràng là ta đại hôn, ngươi hưng phấn gì hả? Không biết còn tường là hôm nay bản thân ngươi sắp xuất giá. ͏ ͏ ͏
-͏ Tiểu thư xuất giá, a Nhu vui vẻ, tiểu thư cũng vui vẻ, không phải sao? ͏ ͏ ͏
-͏ Đi đi đi, ta vui vẻ chỗ nào, phải rời khỏi phụ mẫu, phải rời khỏi đệ đệ, ta ước gì cả đời lưu lại trong nhà. ͏ ͏ ͏
-͏ Tiểu thư không thành thật nha, lần trước vị Vương gia kia lướt qua tường viện tiến vào xem tiểu thư, tiểu thư một bên mắng người ta là phường du côn, một bên che miệng cười khúc khích nha. ͏ ͏ ͏
-͏ Đáng đánh! Đáng đánh! ͏ ͏ ͏
-͏ A a, tiểu thư đừng đánh, tiểu thư đừng đánh, Vương gia thật sự là rất anh tuấn nha, cùng tiểu thư thật là trai tài gái sắc. ͏ ͏ ͏
-͏ Ta rõ rồi, là ngươi thật sự phát xuân rồi thì có, muốn làm nha đầu thông phòng đến điên rồi! ͏ ͏ ͏
-͏ Ta mới không có, ta mới không có, phu quân của tiểu thư, sao ta có thể... ͏ ͏ ͏
-͏ Nếu hắn muốn ngươi, ta cũng đồng ý thì sao? ͏ ͏ ͏
-͏ Ừm, vậy... Vậy... Miễn là... ͏ ͏ ͏
-͏ Hay nhỉ, rốt cuộc cũng nói ra rồi nhỉ! ͏ ͏ ͏
-͏ Ai da, tiểu thư đau, đau, lỗ tai đau đâu... ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
-͏ Cấp tỷ tỷ thỉnh an, tỷ tỷ phúc khang. ͏ ͏ ͏
A Nhu đứng ở bên cạnh Vương phi, nhìn sườn Vương phi trước mắt đang quỳ trên mặt đất, sườn Vương phi vừa mới được gả vào phủ ngày hôm qua. ͏ ͏ ͏
-͏ Hảo muội muội, mau đứng lên đi, về sau, chúng ta chính là người một nhà. ͏ ͏ ͏
Vương phi không hề cao ngạo, tỏ vẻ rất nhiệt tình. ͏ ͏ ͏
-͏ Mời tỷ tỷ uống trà,
-͏ Được. ͏ ͏ ͏
Vương phi tiếp nhận trà, khẽ nhấp một ngụm nhỏ. ͏ ͏ ͏
-͏ Muội muội mau đứng dậy. ͏ ͏ ͏
-͏ Tạ tỷ tỷ. ͏ ͏ ͏
Sườn Vương phi đứng lên. ͏ ͏ ͏
A Nhu nhìn về phía Mẫn gia tiểu thư, cười đến mức trên mặt lộ ra một đôi lúm đồng tiền. ͏ ͏ ͏
Ngay sau đó, toàn bộ nô tỳ bốn phía quỳ xuống. ͏ ͏ ͏
-͏ Cấp Vương phi thỉnh an, Vương phi phúc khang. ͏ ͏ ͏
-͏ Đứng lên cả đi. ͏ ͏ ͏
Mẫn thị móc ra một túi lá vàng từ trong tay áo, phân cho từng người, khi chia đến trước mặt a Nhu, a Nhu tiếp nhận lá vàng:
-͏ Đa tạ sườn Vương phi thưởng. ͏ ͏ ͏
-͏ Tỷ tỷ, nha đầu này lớn lên cũng thật không tệ, trắng trẻo mập mạp, nhìn thật thích mắt. ͏ ͏ ͏
-͏ Nếu muội muội thích thì mang về đi. ͏ ͏ ͏
-͏ Cái này không được, nha đầu trắng trẻo mập mạp này nhìn là biết người có phúc, sao muội muội có thể không biết xấu hổ mà phân bớt phúc khí của tỷ tỷ chứ. ͏ ͏ ͏
Qua hết một vòng, phân xong lá vàng, tất cả bọn nô tỳ đều lĩnh thưởng tạ ơn đi xuống. ͏ ͏ ͏
Mẫn thị ngồi xuống bên cạnh, dường như Vương phi không hề phẫn nộ trước việc “Phô trương” cùng “Thi ân” của Mẫn thị ban nãy, bởi vì tài phú của Mẫn gia là chuyện mà người Yến quốc đều biết. ͏ ͏ ͏
-͏ Ha ha ha. ͏ ͏ ͏
Mẫn phi bỗng nhiên nở nụ cười, nói với Vương phi:
-͏ Tỷ tỷ không hiểu được đâu, phụ thân muội chính là một người thích thể hiện, bảo muội lúc ban thưởng cho người ta nhớ ban thưởng một nén vàng nhỏ, bảo làm thế mới thể hiện được vẻ hào khí của Mẫn gia. ͏ ͏ ͏
Muộc muội luyến tiếc, liền đem nén vàng đổi thành lá vàng, số còn dư muội đã sai người đưa cho quản sự khố phòng phủ ta rồi. ͏ ͏ ͏
-͏ Có lẽ cuộc sống trong phủ hơi vắng vẻ một chút. ͏ ͏ ͏
Vương phi cười nói. ͏ ͏ ͏
Vương gia không thích xa hoa lãng phí, cũng không thu chịu nhận tiền bạc bên ngoài, hầu hết các thần tử thân tín bên người cũng xuất thân nghèo nàn. Đặc biệt là vị Lại Bộ tiểu Chiêm sự Triệu Cửu Lang đang được Vương gia nể trọng nhất kia, chính là kẻ nghèo nhất kinh thành, hắn còn cần Vương phủ đi tiếp tế. ͏ ͏ ͏
Các thần tử giống như Triệu Cửu Lang cũng không hề ít. ͏ ͏ ͏
Thêm vào thì ít chi ra thì nhiều, dĩ nhiên cuộc sống bên trong Vương phủ sẽ thanh đạm đi không ít. ͏ ͏ ͏
Thật ra Điền thị cũng có của cải sung túc, nhưng nam nhân nhà mình lại không thích trực tiếp lấy đồ của Điền gia. ͏ ͏ ͏
-͏ Cũng không làm khác được, nhưng tỷ tỷ cứ yên tâm, Mẫn gia muội không thuộc dạng cao môn quý đệ gì, không có phẩm cấp, cũng chẳng sợ mất mặt hay không mất mặt gì cả. Từ nay về sau, phí tổn bên trong phủ sẽ do muội muội phụ trách đến chỗ phụ thân muội xin xỏ, dù sao trước khi vào phủ muội đã nghĩ kĩ rồi, Vương phi hơi tiền thì Vương phi hơi tiền thôi, người trong phủ chúng ta sống tốt mới là quan trọng nhất. ͏ ͏ ͏
Vương phi nhìn về phía Mẫn thị, nàng xuất thân là tiểu thư Điền gia, tất nhiên không thể là một nha đầu ngây thơ ngu ngốc, nhưng trong ánh mắt Mẫn thị tràn đầy thuần khiết, đây là một kẻ có tiền lại không khiến người ta cảm thấy phản cảm. ͏ ͏ ͏
Vương phi khẽ cười, duỗi tay cầm lấy bàn tay Mẫn thị, nói:
-͏ Vậy tỷ tỷ đành dựa vào muội muội đây vậy. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏