-͏ Ha ha, đây cũng thật là thú vị, thú vị, Trẫm ở hậu viện an dưỡng một thời gian, sau khi trở lại, quả nhiên là rất huynh hữu đệ cung nha, ngay cả tội thất đức này, giữa huynh đệ lại cướp về trên người mình. Hai người các ngươi thật đúng là làm cho Trẫm vui mừng mà. ͏ ͏ ͏
-͏ Đại Tông Chính, Trẫm lại hỏi người lần nữa, chứng cứ của người tra ra rốt cuộc là ai! ͏ ͏ ͏
-͏ Bệ hạ, là Thái tử, là Thái tử điện hạ. ͏ ͏ ͏
-͏ Thành Quyết, Trẫm cũng hỏi ngươi một lần nữa, rốt cuộc là ai thất đức? ͏ ͏ ͏
-͏ Hồi phụ hoàng, là chính nhi thần. ͏ ͏ ͏
Yến Hoàng lắc lắc đầu, cuối cùng ánh mắt rơi trên người Thái tử, nói:
-͏ Thái tử, rốt cuộc là ai? ͏ ͏ ͏
-͏ Phụ hoàng… nhi thần…
Thái tử quỳ xuống thấp hơn. ͏ ͏ ͏
-͏ Được, được. ͏ ͏ ͏
Yến Hoàng đưa tay vuốt ve ghế rồng. ͏ ͏ ͏
-͏ Để chư vị ái khanh chê cười rồi. ͏ ͏ ͏
Sau đó, Trịnh Hầu gia lập tức có động tác giống mọi người, cùng khom người hành lễ ghế rồng, đồng thanh nói:
-͏ Chúng thần không dám. ͏ ͏ ͏
-͏ Chúng thần không dám. ͏ ͏ ͏
-͏ Nhưng chuyện này, nếu đã như vậy, vậy thì Trẫm cũng phải xem rõ, cũng mời chư vị ái khanh cùng Trẫm xem rõ. Đại Tông Chính, Trẫm hỏi ngươi, mẹ con kia bây giờ ở đâu? ͏ ͏ ͏
-͏ Hồi bệ hạ, ở Tông nhân phủ. ͏ ͏ ͏
-͏ Ngụy Trung Hà. ͏ ͏ ͏
-͏ Có nô tài! ͏ ͏ ͏
-͏ Đi dẫn người, vật chứng cũng đem tới, để mọi người nhìn cho rõ. ͏ ͏ ͏
-͏ Nô tài tuân chỉ. ͏ ͏ ͏
Ngụy công công lúc này đi xuống đài cao Kim Điện, đi qua bên người Thái tử, lại đi qua người Cơ Thành Quyết, lại từ bên người Đại Tông Chính đi qua, sau cùng dưới ánh mắt chăm chú của văn võ bá quan cả triều đi ra Kim Điện. ͏ ͏ ͏
-͏ Trẫm lại cho ba người các ngươi một cơ hội cuối cùng. ͏ ͏ ͏
Yến Hoàng quét mắt nhìn ba người bên dưới. ͏ ͏ ͏
-͏ Một lát nữa, đợi Ngụy Trung Hà đưa người tới, Trẫm sẽ không cho thể diện nữa. ͏ ͏ ͏
Thái tử, Lục hoàng tử, Đại Tông Chính ba người toàn bộ tiếp tục quỳ ở đó, không ai phản cung. ͏ ͏ ͏
-͏ Được. ͏ ͏ ͏
Yến Hoàng từ từ nhắm mắt, nói:
-͏ Xem đi. ͏ ͏ ͏
…
Tông nhân phủ là một nha môn lớn, người hắn quản rất nhiều, việc hôn tang gả thú của hoàng tộc họ Cơ, đều phải từ nơi này của hắn đưa ra, thế nhưng mà vẫn là nha môn của hắn không tính là lớn. ͏ ͏ ͏
Bởi vì nha môn này, đầy ắp đều là chuyện nhà, ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp, toàn là có quan hệ thân thích. Lại từ khi Yến Hoàng đời này kế vị, giao lại quyền lực quản lý tiền lương của họ Cơ vốn thuộc về Tông nhân phủ cho phủ Nội vụ, đã không quản tiền lương, như vậy không cần biết thân thích nghèo hay thân thích giàu, thật sự không làm vui lòng ngươi được. ͏ ͏ ͏
Chẳng qua dáng vẻ của tòa nha môn này rốt cuộc vẫn là phải có. Mà lúc này, ở trong sương phòng phía sau đình viện phủ nha Tông nhân, A Nhu đưa một miếng bánh xốp cho bé gái trước người mình. Bé gái hai tay cầm bánh cắn một ngụm, cười nói:
-͏ Mẹ, ngọt. ͏ ͏ ͏
A Nhu đưa tay xoa đầu bé gái. Lúc này nàng mặc một bộ áo hoa hươi cũ nhưng rất sạch sẽ, nhìn giống như nông phụ, nhưng thật sự thì nét đẹp khéo léo một nửa đời ở trong cung không cách nào che giấu được. ͏ ͏ ͏
Hai người không ở trong đại lao, cũng không có khả năng bị ném vào đại lao, mà là được trông coi ở trong sương phòng, một ngày ba bữa, đều có người chuyên phụ trách. ͏ ͏ ͏
Ngoài cửa thì có không ít nha dịch Tông nhân phủ đứng. A Nhu thì cứ như vậy nhìn con gái ăn, nàng nhớ rõ, mình khi đó còn rất nhỏ rất nhỏ, được người của tiểu thư đưa vào Mẫn gia, món ăn đầu tiên được học chính là bánh xốp đào. Nàng vẫn còn nhớ vị ngọt khi ấy cắn xuống một ngụm nhai trong miệng. ͏ ͏ ͏
Thoáng một cái đã nhiều năm trôi qua. Lúc này, một đám người Đông Xưởng mặc y phục Mật Điệp ti trực tiếp đi vào sương phòng ở hậu trạch. ͏ ͏ ͏
Một người cầm đầu lấy ra lệch bài, nói với nha dịch của Tông nhân phủ:
-͏ Phụng lệnh Ngụy công công, đến đây dẫn người, nhanh giao người ra. ͏ ͏ ͏
Nha dịch nhìn thấy người của Mật Điệp ti, lập tức tránh ra. A Nhu nghe tiếng động ở ngoài, xoay người ôm lấy bé gái. Bé gái ngẩng đầu, cực kỳ ngây thơ hỏi A Nhu:
-͏ Mẹ, là phải đi gặp cha sao? ͏ ͏ ͏
A Nhu không trả lời, chỉ là đưa tay khẽ xoa mặt tròn của bé gái. Nhưng mà, ngay lúc người của Mật Điệp ti sắp mở cửa sương phòng, đột nhiên một cây thiết côn quét ngang, không khí cuồn cuộn! Hai người Đông Xưởng Mật Điệp ti phía trước muốn mở cửa trực tiếp bị hất văng trên đất. ͏ ͏ ͏
Cửa mở ra, lại xuất hiện một hòa thượng dáng người cao lớn một tay cầm thiết côn. ͏ ͏ ͏
-͏ To gan! ͏ ͏ ͏
-͏ Láo xược, kẻ nào! ͏ ͏ ͏
Hòa thượng cười cười, trả lời:
-͏ Ninh An tiêu cục nhị cung phụng, Lạt Đầu Tăng – Chu Xương. ͏ ͏ ͏
-͏ Hahahaha…
Đúng vào lúc này, trên nóc sương phòng lại xuất hiện ba bóng người. ͏ ͏ ͏
Một nam tử mặc hắc bào, một nữ tử mặc áo tím, cộng thêm một lão già lưng gù một tay cầm hồ lô rượu. Nam tử hắc bào mở miệng hô:
-͏ Nam Vọng thương hội đại cung phụng, Hắc Diện Quỷ – Liễu Minh Dương. ͏ ͏ ͏
Nữ tử áo tím thì cười nói:
-͏ Sơn Hải hành hội tam cung phụng, Ngô Oánh. ͏ ͏ ͏
Ông lão uống ngụm rượu, nói với bên dưới:
-͏ Tần Địa, Tần Đà Tử. ͏ ͏ ͏