Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1723: CÔ, CƯỢC NÀNG THIỆN LƯƠNG ͏ ͏ ͏

Ban đầu có thể che giấu đồ vật, lập tức bị xếp ở bề ngoài, giống như thế cục trong cung hiện tại. ͏ ͏ ͏

Trước đây, có thể phạm sai lầm, dưới ánh mặt trời, đây là nguy hiểm trí mạng. ͏ ͏ ͏

Cho nên, Thái tử thất thố, vừa bắt đầu, là giả vờ. ͏ ͏ ͏

Hắn đang đợi “Gậy ông đập lưng ông”, ͏ ͏ ͏

Nhưng lục hoàng tử lại quỳ xuống trước. ͏ ͏ ͏

Hô: Là hắn thất đức. ͏ ͏ ͏

Lập tức, hoàn toàn quấy rầy Thái tử an bài, thậm chí, ngược lần thứ hai đẩy Thái tử vào tuyệt cảnh. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Thái tử thất thố không phải giả vờ, bởi vì hắn ý thức được, chuyện này đã không thể vãn hồi. ͏ ͏ ͏

Buồn cười, hắn là phe phòng thủ, lại thua vào lúc tiến công. ͏ ͏ ͏

Toàn bộ sự việc, ai hết sức, chính là ai thua, bởi vì tra đến cuối cùng, tất nhiên không thể thu đuôi. ͏ ͏ ͏

- Đại tông chính, là người của ai? ͏ ͏ ͏

- Công công, ngài phải rõ ràng, rất nhiều người, nhìn như là người của chúng ta, kỳ thực, lại là người của bọn họ, người đặt cược hai đầu, nhiều lắm. ͏ ͏ ͏

- Hừm, nhưng mà, bản gia rất tò mò, chủ nhân của ngươi, là vừa bắt đầu đã chắc chắc Nhu cô không phải người của hắn sao? ͏ ͏ ͏

- Không có, kỳ thực chủ nhân suy nghĩ rất lâu, khả năng, vào lúc vào triều, chủ nhân đã căn nhắc trong lòng. ͏ ͏ ͏

Kỳ thực, Trương công công không nói thật. Chân chính để chủ tử nhà mình quyết định, là tối hôm qua Tiết Tam mang đến lời nói của Bình Tây Hầu. ͏ ͏ ͏

Tiết Tam đi rồi, chủ nhân hỏi mình: Ngươi nói, họ Trịnh hận người nào nhất? Hắn có thê không con, dòng dõi cũng thuần khiết, không có người thân, ai đáng giá hắn hận nhất, ai đáng giá hắn đi hỗ trợ báo thù? ͏ ͏ ͏

Chủ nhân tự hỏi tự đáp: Là Tĩnh Nam Vương. ͏ ͏ ͏

Chủ nhân đi dạo, đi tới trước cửa sổ, không mở cửa sổ, lại làm bộ mở cửa sổ thông khí và hít sâu một hơi: ͏ ͏ ͏

Điền gia tự diệt là thù nhà, không có gì để báo, muốn báo, chính là báo thù phu nhân Tĩnh Nam Hầu lúc trước, hắn muốn báo thù cho chị dâu của mình, kẻ thù như vậy, rốt cuộc là người nào? ͏ ͏ ͏

Giữa lúc Trương công công chuẩn bị suy nghĩ phụ, chủ nhân bỗng nhiên lại đổi cái lời khác: ͏ ͏ ͏

Đỗ Quyên không phải cũng xuất thân từ Ngân Giáp vệ, từ nhỏ bị đưa vào Đại Yến ta sao? Sau đó thì sao, con trai của nàng hiện tại, chẳng phải cũng an toàn ở lại trong Bình Tây Hầu phủ hay sao? ͏ ͏ ͏

Ha ha ha a... ͏ ͏ ͏

A, chà chà. ͏ ͏ ͏

Trương công công nhìn chủ nhân ngồi xuống bàn sách, ͏ ͏ ͏

Cầm môt quả ô mai chua lên, từ từ thả lỏng khe hở ngón giữa, mặc cho chúng nó không ngừng rơi xuống, chậm rãi nói: ͏ ͏ ͏

- Được, cô, đánh cược nàng thiện lương. ͏ ͏ ͏

- Bệ hạ! ͏ ͏ ͏

Một tên tiểu hoàng môn từ ngoài đi vào Kim điện, quỳ sát ở giữa trung tâm, bẩm báo: ͏ ͏ ͏

- Lúc Ngụy công công mang người tới Tông nhân phủ đã tao ngộ một bộ phận cấm quân nổi loạn, hiện đã tiến vào giai đoạn ác chiến. ͏ ͏ ͏

- Này... ͏ ͏ ͏

- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì... ͏ ͏ ͏

- Tại sao lại như vậy... ͏ ͏ ͏

Các đại thần nghe được một tin tức này, lập tức giật cả mình. ͏ ͏ ͏

Hồi trước, cấm quân chính là đại doanh cấm quân đóng quân ngoài thành, nhưng nương theo mấy trận đại chiến đối ngoại bạo phát, chủ thể cấm quân ngày xưa đã sớm bị tách ra ngoài, hiện nay, nhắc đến cấm quân, cũng chỉ nói về binh mã cảnh vệ kinh thành. ͏ ͏ ͏

Binh mã cảnh vệ kinh thành nổi loạn? ͏ ͏ ͏

Binh biến sao? ͏ ͏ ͏

Sau một khắc, các đại nhân lúc trước bởi vì chờ đợi còn có một chút tâm tình lười biếng đã đưa mắt nhìn lên thân hai vị hoàng tử. ͏ ͏ ͏

Là vị nào muốn bức cung! ͏ ͏ ͏

Đáng tiếc, không có thể hỏi ra. ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia cũng không dám, hắn là người từng trải, hắn hiểu rõ đại khái cách cục của cấm quân, nói như thế nào đây, cấm quân nhìn như là toàn thể, nhưng kì thực nó bị các vị trong cung chia nhỏ ra thành nhiều phần. ͏ ͏ ͏

Thấy thế nào cũng không thể có việc có người chỉnh hợp cấm quân gây loạn trong kinh thành, nếu như chỉ là binh hoả cỡ nhỏ... ͏ ͏ ͏

Cho dù là hoàng tử hay các đại lão trong triều đình, bọn họ đều bồi dưỡng một giáo uý trong cấm quân, có thể làm được chính là dùng giáo uý môi giới, chỉ có thể nuôi dưỡng trăm binh sĩ cho mình dùng, tương đương với mượn vật dẫn trong quân bồi dưỡng tử sĩ cho bản thân, việc này cũng không khó. ͏ ͏ ͏

Nhưng binh biến cỡ nhỏ như hiện tại, Ngụy công công không giải quyết được sao? ͏ ͏ ͏

Không nên a, cũng không thể. ͏ ͏ ͏

Nói chung, Trịnh Hầu gia không tin có ai dám binh biến bức cung vào lúc này, làm vậy là quá coi thường thể chế Đại Yến, xem thường trú quân ngoài thành, đồng thời, cũng coi khinh vị bệ hạ đang ngồi trên long ỷ. ͏ ͏ ͏

Nhưng, Yến Hoàng phản ứng lại làm Trịnh Phàm cảm thấy bất ngờ. ͏ ͏ ͏

- Ha ha, tốt, tốt, hôm nay, ngược lại liên tục xảy ra chuyện làm trẫm giật mình. ͏ ͏ ͏

Tiếp theo, Yến Hoàng quay đầu nhìn về phía vị Đại Yến Bình Tây Hầu. ͏ ͏ ͏

- Bình Tây Hầu tiếp chỉ. ͏ ͏ ͏

Có liên quan gì tới ta sao? ͏ ͏ ͏

Trịnh Phàm ra khỏi hàng, quỳ xuống. ͏ ͏ ͏

- Có thần! ͏ ͏ ͏

- Sở Quốc từng có tứ đại trụ quốc, Đại Yến ta cũng có tứ phương đại trụ, bây giờ, nạn binh hoả sinh ra ở kinh đô, trẫm mệnh ngươi mau chóng điều binh mã ngoài thành vào kinh bình ổn cục diện. ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia hít sâu một hơi, lập tức nói: ͏ ͏ ͏

- Thần, tiếp chỉ! ͏ ͏ ͏

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!