Trịnh Phàm gật gật đầu, quay lại Tỳ Hưu, trở về trong thành, sau đó người kỵ binh nối đuôi nhau mà vào. ͏ ͏ ͏
Sau đó sau lưng Trịnh Phàm chia làm ba đường, một tên tướng lĩnh lĩnh một đường, căn bản không đợi Trịnh Hầu gia dặn dò nên đi nơi nào làm gì, liền từng người lĩnh binh rời đi. ͏ ͏ ͏
- A. ͏ ͏ ͏
Chính hắn là Hầu gia điều binh cũng không biết được, trừ bỏ đi Tông nhân phủ ra, hắn không biết nên đi nơi nào, không ngờ các ngươi còn nắm chắc việc hơn bản hầu. ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm nhìn Thiên Tử kiếm trong tay một chút, kiếm, chung quy chỉ là kiếm, thiên tử vẫn là thiên tử. ͏ ͏ ͏
Chính mình lúc trước đi ra, trong đầu còn tự sướng, kết quả dĩ nhiên ngu ngốc bị người ta an bài từ lâu lại không biết gì cả. ͏ ͏ ͏
Ba đường binh mã này, hôm nay không quản ở bên trong kinh thành làm cái gì, cái nồi này và ảnh hưởng, tất cả đều rơi lên đầu Trịnh Phàm. ͏ ͏ ͏
Ngày sau trên sách sử cũng sẽ ghi chép, là Bình Tây Hầu hắn phụng chiếu lĩnh binh vào kinh thành, tạo thành... ͏ ͏ ͏
Ừm, sẽ tạo thành cái gì chính hắn là “kẻ cầm đầu” cũng không biết. ͏ ͏ ͏
Ngồi ở trên lưng Tỳ Hưu Trịnh Hầu gia nhắm mắt lại, ͏ ͏ ͏
Trước đây bị lão Điền không trâu bắt chó đi cày nhiều lần, nhưng kỳ thực trong lòng mình rõ ràng, lão Điền đang lót đường cho bản thân, chính mình có thời điểm từ chối, giống như hắn làm đệ đệ vui vẻ đổi thành ca ca, giả vờ lập dị. ͏ ͏ ͏
Nhưng đế vương chân chính, hoàng đế chân chính, dường như đã quen thuộc từ lâu việc xem chúng sinh thiên hạ cùng tất cả mọi người trên triều đình trở thành con cờ trong tay mình. ͏ ͏ ͏
Cũng có thể nói do mình trước đây không phát triển sâu tại kinh thành, cho nên không có bao nhiêu cảm xúc. ͏ ͏ ͏
Hiện tại, hắn đã lĩnh hội được rồi. ͏ ͏ ͏
Cũng không có phẫn nộ, càng không xù lông, trong lòng muốn nói có bao nhiêu tức giận, còn thật không có. ͏ ͏ ͏
Không quan tâm Yến Hoàng hôm nay vì sao tinh thần phấn chấn như vậy, nhưng chuyện khác thường tất có yêu, Trịnh Phàm tin chắc, hoàng đế chống không được bao lâu. ͏ ͏ ͏
Đúng vậy, ngài chơi tiếp, già trẻ các ngươi cứ tiếp tục chơi đi, chờ các ngươi chơi xong, ta lại chơi ta. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Khi Trịnh Hầu gia vừa đem binh mã “điều” vào trong thành, trên Kim điện của triều đình, vụ án liên quan tới việc huyết mạch Thiên gia và hoàng tử thất đức đang tiến vào giai đoạn cao trào. ͏ ͏ ͏
Ngụy Trung Hà dẫn người, đem Nhu cô cùng nữ đồng mang theo vào. ͏ ͏ ͏
Ngụy công công lấy che đầu trên đầu Nhu cô ra, sau đó, chậm rãi đi tới bên người bệ hạ. ͏ ͏ ͏
Ánh mắt quần thần đều nhìn lên người Nhu cô. ͏ ͏ ͏
Bao quát, hai hoàng tử phía dưới. ͏ ͏ ͏
Cơ Thành Quyết nghiêng đầu qua chỗ khác, nhìn về phía người phụ nữ kia. ͏ ͏ ͏
Hắn vẫn biết thân phận nữ nhân này, trong di thư ông ngoại hắn để lại, hắn lưu lại rất nhiều di sản cho cháu ngoại của mình. ͏ ͏ ͏
Nhu cô, cũng ở trong đó. ͏ ͏ ͏
Nhưng thời gian rất lâu tới nay, hắn và Nhu cô luôn nằm ở trạng thái ngầm hiểu lẫn nhau. ͏ ͏ ͏
Nàng biết mình là thiếu chủ Mẫn gia, hắn cũng biết thân phận Mẫn gia của nàng, cho tới nay mới liên hệ với nhau ba lần. ͏ ͏ ͏
Một lần, nàng phái người đến tự nói với mình, hoàng hậu sẽ đi trong mấy ngày nay, đồng thời, muốn mình chuẩn bị một ít thuốc. ͏ ͏ ͏
Một lần, nàng phái người truyền tin, nàng có thai, có cốt nhục của Thái tử, mà dự định xuất cung thủ lăng cho hoàng hậu. ͏ ͏ ͏
Một lần cuối cùng, nàng gởi thư, nàng sinh ra nữ đồng. ͏ ͏ ͏
Đây là gián điệp bí mật, lời ít mà ý nhiều, lại làm ra báo động trước, cũng biến bản thân thành bẫy rập, luôn làm ra chuẩn bị hi sinh. ͏ ͏ ͏
Mà Thái tử quay đầu nhìn hắn, trong đầu hiện ra tình cảnh hôm ấy, nàng cởi quần áo, tiến lên giường ôm mình. ͏ ͏ ͏
Hắn theo bản năng đẩy ra, nàng lại báo cho: ͏ ͏ ͏
“Điện hạ, ta là người Mẫn gia.” ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Cơ lão lục lại theo bản năng nhìn về phía chỗ đứng Trịnh Phàm lúc trước. ͏ ͏ ͏
Không giống với những người khác có thể sẽ nghe được phản ứng nam bắc hai vương rời kinh, có lẽ bọn họ sẽ cho rằng, thế cuộc trong kinh sẽ không ồn yên ổn ͏ ͏ ͏
Nhưng Cơ lão lục lại cho rằng, lần này, còn ai có thể ràng buộc phụ hoàng? ͏ ͏ ͏
Phụ hoàng bảo Trịnh Phàm đi điều binh, ha ha, là phụ hoàng muốn điều binh đi vào chứ gì? ͏ ͏ ͏
Binh mã lão tử đang ở trong kinh thành, lại điều một nhánh ngoại binh đi vào, phụ hoàng muốn làm gì? ͏ ͏ ͏
Yến Hoàng trên long ỷ, nhìn Nhu cô quỳ phía dưới. ͏ ͏ ͏
Tỳ nữ thiếp thân của hoàng hậu, hắn làm sao có khả năng không nhận ra. ͏ ͏ ͏
Lập tức, ánh mắt của Yến Hoàng nhìn lên người nữ đồng, hỏi: ͏ ͏ ͏
- Là hài tử của ai. ͏ ͏ ͏
Giọng của hoàng đế mang theo uy nghiêm không thể chống cự. ͏ ͏ ͏
Nhu cô từng ở bên người hoàng hậu rất nhiều năm, cũng rất hiểu hoàng đế, nhưng chính bởi vì loại hiểu này, nàng mới biết rõ, hoàng đế đáng sợ. ͏ ͏ ͏
Nàng không dám nhìn hoàng đế trên long ỷ, mà là nhìn về phía Thái tử cùng lục điện hạ quỳ ở phía trước. ͏ ͏ ͏
Kỳ thật nàng rất mơ hồ, quân cờ, chung quy chính là quân cờ, thân ở bàn cờ nhưng không cách nào nhìn thấu toàn cục. ͏ ͏ ͏
Nhưng, chi sát thủ bỗng nhiên xuất hiện, lại làm cho nàng rõ ràng một chuyện, chuyện xảy ra vẫn không giống mình dự đoán của mình và Thái tử. ͏ ͏ ͏