Cơ Truyền Nghiệp lắc đầu một cái, nói: ͏ ͏ ͏
- Tôn nhi không hận. ͏ ͏ ͏
- Tại sao? ͏ ͏ ͏
Yến Hoàng hỏi. ͏ ͏ ͏
- Tôn nhi biết, phụ thân vì tốt cho ta, cõi đời này, không có phụ thân nào muốn làm tổn thương con mình. ͏ ͏ ͏
Ngụy Trung Hà và Lục Băng bên cạnh, ánh mắt lơ đãng nhìn nhau. ͏ ͏ ͏
Đây là hài tử bình thường nên trả lời, theo lý thuyết, việc này không tính là cái gì, hài tử Thiên gia, hưởng thụ giáo dục tốt nhất, đồng thời cũng phải chịu đựng lễ pháp rườm rà nhất, cho nên càng dễ dàng trưởng thành sớm. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà, âm thanh non nớt nói ra những câu này, hiệu quả lại tốt vô cùng. ͏ ͏ ͏
Đối với tình huống trước mắt mà nói, quả thực là tốt đến không thể tốt hơn. ͏ ͏ ͏
Đây là lời dạy trước hay sao? ͏ ͏ ͏
Hay là, hài tử nói vô tâm? ͏ ͏ ͏
Nếu như có khả năng thứ ba, hắn, mới bao lớn? ͏ ͏ ͏
Lôi đình mưa móc, đều là quân ân. ͏ ͏ ͏
Quân ân tựa như biển, tình cha như núi, khả năng, bệ hạ lúc này, cần thiết, đại khái chính là câu nói như thế này. ͏ ͏ ͏
Hắn đã không thẹn với sử sách, hiện tại, hắn sắp đối mặt, kỳ thực là con trai của mình. ͏ ͏ ͏
- Phụ thân ở nhà dạy ta học, ta ngốc, học rất chậm, phụ thân liền đánh ta... Ta khóc. Phụ thân ôm ta, nói, ngọc không... cái gì thành khí... Hoàng gia gia, tôn nhi đã quên lời này nói thế nào. ͏ ͏ ͏
- Là ngọc bất trác bất thành khí. ͏ ͏ ͏
- Đúng rồi, Hoàng gia gia, phụ thân chính là nói với ta như thế, hắn còn nói, hắn khi còn bé, cũng thường bởi vì học chậm đầu óc ngốc bị Hoàng gia gia ngài đánh, Hoàng gia gia đánh rất đau, cầm roi da đánh, bị đánh mấy lần, học đồ vật sẽ học nhanh hơn, bị đánh nhiều, đầu óc có thể thông minh. ͏ ͏ ͏
Yến Hoàng lắc đầu một cái, nói: ͏ ͏ ͏
- Hoàng gia gia chưa bao giờ đánh phụ thân ngươi khi còn bé, phụ thân ngươi từ nhỏ đã rất thông minh, học cái gì cũng nhanh, có thời điểm, bởi vì phụ thân ngươi quá thông minh, có vẻ các bá bá của ngươi đều ngốc, ngược lại bởi vậy không ít người bị Hoàng gia gia đánh. ͏ ͏ ͏
Đây là sự thực, lúc trước Yến Hoàng khảo giáo bài tập các hoàng tử, hắn rất thoả mãn khi lục tử trả lời, với năm đứa bé khác, nhìn thế nào cũng không hợp mắt. ͏ ͏ ͏
- Phụ thân lại gạt ta... ͏ ͏ ͏
- Truyền Nghiệp, những câu nói này, là ai dạy ngươi nói? ͏ ͏ ͏
- Hoàng gia gia, không ai dạy ta nói những câu nói này, tổ nãi nãi chỉ nói với Truyền Nghiệp, phụ thân bảo ta uống thuốc, Truyền Nghiệp liền uống. ͏ ͏ ͏
- Ừm. ͏ ͏ ͏
Yến Hoàng rất nghiêm túc lau người cháu trai. ͏ ͏ ͏
Có lẽ là vào lúc này, trong lòng Yến Hoàng cũng không phải không có hoài nghi khác. ͏ ͏ ͏
Đế vương tâm, từ trước đến giờ đều là đa nghi. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, nơi này đa nghi, cũng không phải là lo chuyện đồi bại, mà là chuyện này có thể tốt hơn. ͏ ͏ ͏
Hài tử Thiên gia, không sợ ngươi có tâm nghĩ, chỉ sợ ngươi thật ngu dốt, đơn thuần. ͏ ͏ ͏
- Hoàng gia gia... Tôn nhi muốn cầu ngài một chuyện, mẫu thân đã nói, thừa dịp sinh bệnh, nên suy nghĩ mình muốn cái gì, như vậy, bệnh sẽ nhanh khỏi. ͏ ͏ ͏
- Nói, Truyền Nghiệp muốn cái gì, gia gia đều có thể cho ngươi. ͏ ͏ ͏
Ở Đại Yến, Yến Hoàng có tư cách nói câu nói này, cũng có niềm tin thực hiện được. ͏ ͏ ͏
- Hoàng gia gia, tôn nhi muốn cưỡi Tỳ Hưu, Truyền Thực khoe với tôn nhi, nói nhà hắn có Tỳ Hưu, đại bá có, nhưng phụ thân ta không có. ͏ ͏ ͏
Yêu cầu này, câu nói này, nghe thì như hài tử nói ra, đang tranh giành đồ chơi với con nhà đại bá. ͏ ͏ ͏
- Truyền Thực có, Truyền Nghiệp khẳng định cũng sẽ có, Truyền Nghiệp nhà ta có sẽ tốt hơn Truyền Thực nhiều. ͏ ͏ ͏
Tuy rằng đều là cháu trai của mình, nhưng Cơ Truyền Nghiệp là hoàng trưởng tôn, ͏ ͏ ͏
Mà mẫu thân của Cơ Truyền Thực là Man tộc. ͏ ͏ ͏
Yến Hoàng có yêu chuộng, đó là chuyện đương nhiên, không yêu chuộng, đó mới là quái sự. ͏ ͏ ͏
Trên thực tế, đưa Cơ Truyền Nghiệp nuôi ở phủ Phụng Tân phu nhân, cũng vì thuận tiện Yến Hoàng sang đây thăm trưởng tôn của mình, mà nếu như ở trong vương phủ, hắn không tiện đi qua. ͏ ͏ ͏
- Chờ tôn nhi khỏi bệnh, Hoàng gia gia mang tôn nhi đi cưỡi Tỳ Hưu sao? ͏ ͏ ͏
- Được. ͏ ͏ ͏
- Hoàng gia gia là hoàng đế... ͏ ͏ ͏
- Tất nhiên là quân vô hí ngôn. ͏ ͏ ͏
- Hoàng gia gia vạn tuế, khặc khặc... ͏ ͏ ͏
Yến Hoàng thấy Cơ Truyền Nghiệp bắt đầu ho khan, lúc này hô: ͏ ͏ ͏
- Thái y. ͏ ͏ ͏
Hai cái thái y lập tức đi vào, kiểm tra một chút, nói: ͏ ͏ ͏
- Bẩm bệ hạ lời nói, hoàng tôn mới vừa đổ mồ hôi, sau đó lại tắm thuốc một lần, thân thể đại khái tốt hơn rất nhiều. ͏ ͏ ͏
- Nhanh đi chuẩn bị. ͏ ͏ ͏
- Tuân chỉ. ͏ ͏ ͏
Lại quay đầu, nhìn về phía Cơ Truyền Nghiệp nằm ở trên giường, trong mắt Yến Hoàng sinh ra một tia tức giận, không phải giận cháu trai, mà là giận con trai của mình. ͏ ͏ ͏
Lượng thuốc hơi nhiều. ͏ ͏ ͏
- Tại sao kẻ làm phụ thân lại tàn nhẫn với con mình như thế. ͏ ͏ ͏
Ngụy Trung Hà: “...” ͏ ͏ ͏
Lục Băng: “...” ͏ ͏ ͏
Hai vị đầu lĩnh đại đặc vụ không dám nói cái gì, cũng không dám phụ họa. ͏ ͏ ͏