Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1749: CON TRAI BỊ BỆNH, KHÔNG TỚI THĂM SAO? ͏ ͏ ͏

Tắm thuốc xong, Cơ Truyền Nghiệp bị Ngụy Trung Hà lau khô thân thể, sau đó đặt nằm trong chăn. ͏ ͏ ͏

Có lẽ thân thể hài tử hiện tại đã yếu, lại nói lâu như vậy, lúc trước ngâm thuốc tắm xong sẽ ngủ gà ngủ gật, vào chăn không bao lâu, liền tiếp tục ngủ thiếp đi. ͏ ͏ ͏

Yến Hoàng ngồi ở trên ghế, hắn nhìn cháu trai đang ngủ. ͏ ͏ ͏

Lúc này, lão thái quân chống gậy chậm rãi đi tới. ͏ ͏ ͏

- Vú nuôi, trẫm khi còn bé, cũng ngủ như vậy sao? ͏ ͏ ͏

- Đúng vậy, tiểu hài tử, không quản khi tỉnh làm ầm ĩ bao nhiêu, chỉ cần vừa ngủ đều ngoan ngoãn như thế này. ͏ ͏ ͏

- Ha ha. ͏ ͏ ͏

Yến Hoàng đưa tay chỉ Cơ Truyền Nghiệp đang ngủ, nói: ͏ ͏ ͏

- Trẫm hiện tại hận không thể đánh thức hài tử để nó nói chuyện với ta. Bởi vì, thời gian của trẫm không nhiều. ͏ ͏ ͏

- Lúc Tiên hoàng vẫn còn, cũng từng nói với bệ hạ như vậy. ͏ ͏ ͏

Tiên hoàng, ͏ ͏ ͏

Tiên hoàng... ͏ ͏ ͏

Yến Hoàng gật gù. ͏ ͏ ͏

Vào lúc này, có một người thông bẩm, đánh vỡ yên tĩnh lúc này. ͏ ͏ ͏

Lục Băng nhận được tin tức, đi trở về, bẩm báo: ͏ ͏ ͏

- Bệ hạ, Thái tử điện hạ lĩnh Đông Cung hộ quân cầu kiến. ͏ ͏ ͏

Yến Hoàng cau mày, hơi nhíu một hồi. ͏ ͏ ͏

Vốn là bầu không khí rất tốt, bị một người ngoài phá hư. ͏ ͏ ͏

- Trẫm lúc trước mới nói với hắn, không hề làm gì, mới là đúng, hắn vẫn thừa nhận, nhưng thời khắc mấu chốt lại không nhịn được, nhẫn nhịn lúc trước chỉ là trò cười. ͏ ͏ ͏

Yến Hoàng lắc đầu một cái, nói: ͏ ͏ ͏

- Được, để hắn tiến vào đi. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Đông Cung hộ quân, giáp trụ tinh xảo, nghiêm chỉnh huấn luyện, tuyệt không chỉ là trò mèo. ͏ ͏ ͏

Thái tử cưỡi một con ngựa trắng, ở sau thân thể hắn, lại là Đô úy Đông Cung hộ quân, họ Ngô, tên Lượng. ͏ ͏ ͏

Lúc trước, Văn Dần là giang hồ dị sĩ Thái tử vơ vét phong phú Đông Cung, xem như cánh tay đắc lực của Thái tử, sau bị phát hiện bối cảnh của Văn Dần có vấn đề, tiến hành gạt bỏ ngay lập tức. ͏ ͏ ͏

Phát hiện và gạt bỏ Văn Dần, chính là Ngô Lượng. ͏ ͏ ͏

Về sau này, hắn nhanh chóng thượng vị, không chỉ tiếp nhận vị trí trước đây cua Văn Dần, còn ngồi lên vị trí Đô úy Đông Cung hộ quân. ͏ ͏ ͏

Kỳ thực, Đông Cung hộ quân trên nghĩa rộng, cũng thuộc về một nhánh của cấm quân. ͏ ͏ ͏

Ngày xưa quy mô cấm quân khổng lồ, cái giá chủ lực bị phá đi, cấm quân còn lại trong kinh thành biến thành bình thường, một nhà một nha môn, ngươi gọi, ta gọi, sau đó bị phân thành các biên chế. ͏ ͏ ͏

Mà lúc này, ͏ ͏ ͏

Thái tử đang giục ngựa tới cửa Lục phủ, mấy gia đinh trước cửa Lục phủ, kỳ thực cũng là thủ hạ của Lục Băng, đứng ở cửa thông báo, trước khi được cho phép không được cho bất cứ ai tiến vào. ͏ ͏ ͏

Tố chất thủ hạ của Lục Băng không cần bàn cãi. ͏ ͏ ͏

Mà Đông Cung hộ quân dưới mệnh lệnh của Ngô Lượng, biến thành đội ngũ tản ra, tạm thời không cầu bao vây Lục phủ, nhưng ít ra trên mặt cũng phải hình thành tư thế xung phong. ͏ ͏ ͏

Nhưng song phương, kỳ thực đều không có rút đao, càng không có giương cung lắp tên. ͏ ͏ ͏

Lúc này, Lục Băng ra khỏi nhà, hành lễ với Thái tử: ͏ ͏ ͏

- Thần, tham kiến Thái tử điện hạ, điện hạ phúc khang. ͏ ͏ ͏

- Lục thúc thúc, Bổn cung nghe nói cháu lớn bị bệnh, cho nên đặc biệt tới thăm. ͏ ͏ ͏

Lục Băng gật đầu, nói: ͏ ͏ ͏

- Điện hạ nhân hậu, thương cảm vãn bối, quả thật là phúc của Đại Yến. ͏ ͏ ͏

Thái tử xuống ngựa, tiến lên. ͏ ͏ ͏

Lục Băng né người, mời vào. ͏ ͏ ͏

Ngô Lượng phất tay, giáp sĩ Đông Cung hộ quân làm dáng muốn theo vào. ͏ ͏ ͏

Lục Băng chợt đưa tay chặn lại, ở sau lưng bọn họ là Thái tử. ͏ ͏ ͏

- Điện hạ, bệ hạ ở bên trong, thân là thần tử, không nên động binh đao kinh hãi đến thánh giá. ͏ ͏ ͏

- Há, phụ hoàng cũng ở trong phủ Lục thúc thúc? Đúng rồi, phụ hoàng yêu thích nhất chính là hoàng trưởng tôn, bổn cung nên sớm đoán được mới phải. ͏ ͏ ͏

Đông Cung hộ quân ngừng lại, lại không lui xuống. ͏ ͏ ͏

Cánh tay Ngô Lượng vung về phía trước một cái, vào lúc này, hắn thậm chí không đợi Thái tử ra lệnh, hắn đã tự mình quyết định. ͏ ͏ ͏

Bởi vì vào lúc này, kỳ thực Thái tử không thích hợp trực tiếp mở miệng ra lệnh. ͏ ͏ ͏

- Làm càn! ͏ ͏ ͏

- Lớn mật! ͏ ͏ ͏

Một ít thủ hạ của Lục Băng gầm lên với những binh sĩ có ý đồ tiến lên. ͏ ͏ ͏

Kỳ thực, bên trong Lục phủ, có ít nhất một đám phiến tử cao thủ đầu mang mặt nạ, nhưng bọn họ vẫn không đứng ra. ͏ ͏ ͏

- Điện hạ, không nên để cho thần khó xử. ͏ ͏ ͏

Lục Băng nói: ͏ ͏ ͏

- Cũng không nên ép thần. ͏ ͏ ͏

Thái tử rốt cục giơ tay lên, nói: ͏ ͏ ͏

- Lui ra. ͏ ͏ ͏

Ngô Lượng hạ lệnh: ͏ ͏ ͏

- Lui ra! ͏ ͏ ͏

Quân sĩ lui về phía sau, nhưng lại rút đao, giương cung lắp tên, tình hình còn căng thẳng hơn lúc trước. ͏ ͏ ͏

- Bảo Lục đệ đi ra gặp Bổn cung. ͏ ͏ ͏

Thái tử nói. ͏ ͏ ͏

- Điện hạ, lục điện hạ không ở trong phủ. ͏ ͏ ͏

- Há, hắn không có mặt? ͏ ͏ ͏

Điều này làm cho Thái tử bất ngờ. ͏ ͏ ͏

- Kỳ quái, con trai của hắn bị bệnh, hắn không đến thăm? ͏ ͏ ͏

Lúc này, tại đầu đường khác, một chiếc xe ngựa xuất hiện. Đánh xe, là Trương công công. ͏ ͏ ͏

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!