Lúc trước, lão Hoàng đế Sở Quốc băng hà, lập tức gợi ra các hoàng tử chi loạn, Hoàng đế Cơ gia đời trước lúc kế vị, các hoàng tử càng đánh võ tranh đấu tại thành Yến Kinh.
Thế nhưng, Yến Hoàng chắc chắn sẽ không cho phép chuyện như vậy xảy ra sau khi hắn chết.
Thiên cổ nhất đế, hắn truy cầu không chỉ là vinh quang lúc mình sống, còn phải yên ổn sau khi hắn chết.
Một tay định yên ổn về sau cho con cháu mới thật sự là viên mãn.
Hai thủ lĩnh nha môn của Đại Yến, chính là phụ tá tốt nhất sau khi Yến Hoàng kế nhiệm.
Không phải phụ tá tân quân trị quốc bình thiên hạ, Ngụy Trung Hà không có năng lực đó, dù là Lục Băng, kỳ thực cũng không có năng lực đó.
Nhưng bọn họ lại có thể giúp tân quân vững vàng vượt qua khoảng thời gian này, không đến nỗi sinh ra loạn gì.
Cơ Thành Quyết đưa tay, xoa xoa vết máu trên mặt mình, hít sâu một hơi, nhìn hai người quỳ trước mặt, mở miệng nói:
- Phụ hoàng, quy thiên.
- Bệ hạ, Ly Chung trong cung đã vang lên, bệ hạ long ngự quy thiên là việc toàn kinh thành đều biết, theo tổ chế Đại Yến, phàm thời khắc càn khôn luân phiên, trước tiên lập tân quân, lại trị quốc tang. Xin bệ hạ trước tiên vào hoàng cung.
Tổ chế Đại Yến, kế tục đại vị, kỳ thực có rất nhiều chế độ, sẽ không ngừng bị sửa chữa, lúc Yến Hoàng tại vị sẽ cải biến nhiều hơn.
Nhưng có một ít, cơ bản sẽ được các đời bảo lưu, phương diện lễ chế chính là như vậy.
Mà trước tiên lập tân quân, lại trị quốc tang, cũng bởi vì Yến Quốc năm đó luôn đối mặt với uy hiếp đến từ bên ngoài, thiên tử ngự giá thân chinh chết trận không phải một hai người, cũng bởi vậy, trước tiên đỡ tân quân đứng lên, tân quân đăng cơ ứng phó cục diện, lo việc tang ma sau.
Chuyện của người sống phải quản ngay, chuyện người chết cứ để sang một bên.
Đây là xuất phát từ thực tế năm đó, nhưng dù cho Yến Quốc gần trăm năm qua đã tốt hơn nhiều, tổ chế này chưa từng thay đổi, mưu đồ để tân hoàng nghĩ tới tổ tiên gây dựng sự nghiệp giữ vững sự nghiệp không dễ.
Càn nhân Sở nhân mắng Yến nhân là man tử, cho rằng Yến Quốc là quốc gia hổ lang, cũng có một phần nguyên nhân bắt nguồn từ việc này, Yến nhân từ xưa tới nay xem lễ nghi làm giấy chùi đít cũng cảm thấy thoải mái, tuyệt đối không phải quốc gia lễ nghi, xấu hổ làm bạn với bọn họ!
- Phụ hoàng, đã an bài xong, thật không?
- Bẩm bệ hạ, tiên hoàng, đã sắp xếp thỏa đáng tất cả từ lâu.
Lục Băng bẩm báo.
Cơ Thành Quyết gật gù, nói:
- Chờ một chút.
- Thần, tuân chỉ.
- Nô tài, tuân chỉ.
Cơ Thành Quyết xoay người, đi về, đi vào trong phòng.
Yến Hoàng, còn ngồi trên ghế, ngực, bị đâm một cây chủy thủ.
Nhưng mà, trên mặt của Yến Hoàng, không có một tia đau đớn hay oán hận nào, chỉ có cảm giác thoải mái.
- Ai.
Cơ Thành Quyết thở dài, đi tới di thể bên người phụ hoàng, đưa tay, hắn cầm lấy ba đạo thánh chỉ bên khay.
Trong phòng, đốt ngọn nến.
Hắn mở ý chỉ sắc phong tiểu Thất ra, đặt trước ánh nến, nhìn nó bốc cháy, đợi đến lúc sắp đốt tới ngón tay mới ném trên mặt đất.
Chờ đến khi nó cháy thành tro bụi mới dời ánh mắt.
Sau đó.
Hắn cầm hai đạo thánh chỉ còn lại, đi tới bên người Thái tử.
Cánh tay phải kẹp thánh chỉ, khom lưng, tay trái đỡ lấy cánh tay Thái tử, kéo hắn đứng dậy:
- Nhị ca, đứng lên đi, ta phải làm việc trước.
Thái tử gật gù, chậm rãi đứng lên, nhưng vẫn không nhịn được, lại quay đầu nhìn về phía phụ hoàng.
- Đừng xem, giải thoát rồi, cũng thoải mái rồi.
Cơ Thành Quyết mím môi, nói:
- Đi, chúng ta phải bàn giao việc trong tay trước đã.
- Vâng... Bệ hạ.
Đợi đến khi Cơ Thành Quyết lôi kéo nhị hoàng tử ra khỏi phòng, nhìn thấy lão thái quân đứng sau lưng hai người Lục Băng cùng Ngụy Trung Hà.
Lão thái quân chậm rãi quỳ xuống, hành lễ với Cơ Thành Quyết.
Cơ Thành Quyết đứng ở nơi đó, hắn nhận.
Đợi đến lúc lão thái quân được Lục Băng nâng đỡ đứng dậy, Cơ Thành Quyết nhìn về phía nàng, nói:
- Di thể phụ hoàng, kính xin lão thái quân tân trang.
Cố nhân rời đi, nên chọn trưởng bối thân tộc lau chùi thân thể, mặc áo liệm, trang điểm giúp, cũng xem như đưa tiễn lần cuối cùng.
Tân hoàng trước tiên vào cung, sau đó, di thể Yến Hoàng cũng đem vào cung.
Lúc trước, Lục Băng cùng Ngụy Trung Hà đã bái tân hoàng, thậm chí đều không khóc, không phải bọn họ vội vã ôm bắp đùi tân quân, mà là bọn họ biết rõ mình hiện tại nên làm cái gì.