Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1772: TỐT, SÚC SINH

- Phòng ngự!

Cơ Thành Phong hạ lệnh, trong sĩ tốt dưới trướng đã dựng trường mâu phòng thủ.

Đao phủ thủ thuẫn bài thủ đứng hàng phía sau, phía sau nhất lại là người bắn nỏ.

Mặt khác, trên tường, cũng có sĩ tốt bắt đầu cảnh giới.

Nhưng loại chiến trận này, vẫn chưa tạo thành áp lực gì với kỵ sĩ phía sau Trịnh Hầu gia.

Hành gia liếc mắt nhìn, đã hiểu có hay không.

Con hổ sẽ không biểu hiện căng thẳng với con mèo đang giương nanh múa vuốt.

Thậm chí, trên mặt không ít kỵ sĩ còn mang theo ý cười, không xem đây là việc quan trọng.

Bọn họ đã vọt qua phương trận bộ tốt Đại Sở, làm sao có khả năng sẽ sợ tình cảnh trước mắt này?

Thậm chí, không ít kỵ sĩ có chút nóng lòng muốn thử, chỉ chờ Hầu gia phát lệnh, sẽ không cần hết sức chỉ huy, tự có đội kỵ xạ áp chế cung tường, tự có tiền quân lấy gót sắt đè ép quân trận đối phương, tự có trung quân hung hãn không sợ chết tiến hành đâm xuyên qua đối thủ!

Những đồ chơi này, đều là dấu vết được khắc vào trong xương, từng bước mài ra trong thực chiến.

Lúc lắc trò mèo, thật khi bọn họ là dân chúng rìa đường sao?

Đối với việc phát động công kích hoàng cung, chủ động công kích cửa cung có nghĩa là gì, bọn họ không phải không rõ ràng, nhưng, không đáng kể.

Trong bọn họ, kỳ thực không ít kỵ sĩ đã đỏ mắt, đã thương tâm rơi lệ vì Yến Hoàng băng hà.

Nhưng trên chiến trường, đồng đội chết trận chính mình tiếp tục xung phong trải qua nhiều lắm, càng hiểu rõ cái gì gọi là cầm được thì cũng buông được.

Đây là binh sĩ của lão Điền, cũng là nguyên nhân vì sao Trịnh Hầu gia lần trước ra khỏi thành còn nghĩ mình có thể sẽ biến thành Đổng Trác.

Nhưng mà, Trịnh Hầu gia ngược lại không lưu manh trực tiếp hạ lệnh xung phong.

Mà là lấy ra thánh chỉ, hắn dự định lấy đức thu phục người.

Hắn hắng giọng một cái, mở ra thánh chỉ, sau đó, hắn sửng sốt một chút.

Trên thánh chỉ trống không, chỉ có dấu ấn đỏ tươi là dùng tới ngọc tỷ.

Trịnh Phàm: “...”

Khốn nạn!

Trịnh Hầu gia lập tức quay đầu nhìn về phía Khúc công công đứng bên người cùng theo mình dẫn binh vào thành, phát hiện Khúc công công đang dùng nụ cười lễ phép với hắn.

Thời khắc này, cơ trí như Trịnh Hầu gia cũng có chút không làm rõ được.

Chính mình hiện tại là trung lương hay là loạn thần tặc tử của Đại Yến?

Hắn đă cho ta thánh chỉ trống không là có ý gì!!!

Món đồ này khác gì lúc mình đưa củ cải đại ấn cho Đại hoàng tử hay sao?

Sau đó, Cơ lão lục hắn thắng hay thua?

Trịnh Hầu gia vẫn yêu thích bàng quan, cảm giác thấy rõ tất cả, lúc này, hắn thật sự cảm giác mơ hồ không biết làm gì.

Mà Cơ Thành Phong đối diện, tự nhiên cũng nhận ra Bình Tây Hầu.

Nghĩ không nhận ra cũng khó, hai vị vương gia ẩn lui, hiện tại trong thành có thể cưỡi Tỳ Hưu đi dạo, trừ bỏ Bình Tây Hầu chính là đại ca của mình.

Nhưng Cơ Thành Phong do dự một chút, hắn không dám ra hỏi.

Hắn lo lắng sau khi mình đi ra, liền trực tiếp bị Bình Tây Hầu gia chém một đao, sau đó Bình Tây Hầu vung tay lên, đại quân vào thành.

Nhưng cùng lúc, hắn lại lo lắng Bình Tây Hầu trực tiếp lựa chọn mạnh mẽ tấn công, bởi vì Bình Tây Hầu lĩnh binh đi vào, không có gì bất ngờ xảy ra, hẳn sẽ giúp Lục đệ, Cơ Thành Phong hắn tốt xấu gì cũng coi như nửa Lục gia đảng phải không?

Phụ hoàng cũng đã băng hà, huynh đệ nào làm Hoàng đế, cần hắn đi bận tâm hay sao? Ngược lại, hắn thủ vững chiến tử ở đây, ngôi vị Hoàng đế lại không thể là của hắn.

Cho nên, Cơ Thành Phong hiện tại đi ra ngoài, sợ bị chém một đao, đứng tại chỗ sợ bị móng ngựa đạp, thực sự là tiến thoái lưỡng nan.

Mà đang lúc này, chiếc xe ngựa kia, rốt cục đi đến cửa cung.

Đánh xe, là Ngụy công công, bên cạnh ngồi, là Lục Băng.

Lục Băng xuống xe ngựa trước tiên, đi tới trước mặt Trịnh Hầu gia, hành lễ, lại nói:

- Bình Tây Hầu, bệ hạ mời ngài sang gặp.

Trịnh Hầu gia cưỡi Tỳ Hưu, tới gần.

Vào lúc này, hắn cũng không phải sợ cái gì bị một đao làm thịt, bởi vì không cần cởi quần đánh rắm, miễn cưỡng chờ đợi mình mang theo binh mã tới đây lại giết mình, không duyên cớ đi tăng thêm biến số làm gì.

Trên xe ngựa, Ngụy công công cầm dây cương trong tay đưa cho hắn, sau đó nở nụ cười ấm áp lui ra phía sau.

Trịnh Hầu gia cũng gật đầu đáp lại.

Ngụy công công dời tầm mắt, trên mặt, mang theo một chút thổn thức và tiếc nuối.

Lập tức, Trịnh Hầu gia cưỡi Tỳ Hưu đi đến cửa sổ xe ngựa.

Trịnh Hầu gia ngồi trên Tỳ Hưu cầm Thiên Tử kiếm, nhẹ nhàng gõ gõ cửa sổ.

Cửa sổ bị mở ra từ bên trong, lộ ra mặt của Cơ Thành Quyết, Cơ Thành Quyết nhìn Trịnh Hầu gia ngoài xe ngựa, mở miệng nói:

- Tiện nhân, ta lên làm Hoàng đế rồi.

Trịnh Hầu gia gật gù, tảng đá trong lòng đã triệt để rơi xuống đất, nói:

- Tốt, súc sinh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!