Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1775: TUNG BAY

Bản thân thất hoàng tử trụ ở trong cung, hắn hiện tại cầu gặp xem huynh đệ nào đăng cơ.

- Để hắn vào đi.

- Nô tài tuân chỉ.

Rất nhanh, tiểu Thất đi vào, trên mặt hắn mang theo nụ cười, sau khi vượt qua ngưỡng cửa Dưỡng Tâm điện, chạy chậm lại đây, còn mở ra hai tay, một mặt cao hứng.

- Lục ca, lục ca...

Tiểu Thất chạy tới, Cơ Thành Quyết tiếp tục ngồi dưới đất như vậy, vẻ mặt bình tĩnh nhìn hắn.

Trong phút chốc, tiểu Thất giống như cảm giác, âm thanh của Ly Chung là giả.

Mẫu phi nói phụ hoàng băng hà, các nô tài cũng nói phụ hoàng băng hà, nhưng, phụ hoàng không phải còn ngồi ở trước mặt mình sao?

Chạy chạy, tiểu Thất ngừng lại, trong ánh mắt bình tĩnh của Cơ Thành Quyết, hắn chậm rãi quỳ phục xuống, thu hồi nụ cười, nghiêm túc hành lễ dập đầu:

- Cơ Thành Tố... Tham kiến bệ hạ, Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.

Cơ Thành Quyết vẫn không lên tiếng.

Cơ Thành Tố cảm thấy mờ mịt ngẩng đầu lên, hắn nhìn rõ ràng, hoàng đế, kỳ thực vẫn ở đây, vẫn giống như lúc trước, không khác nhau gì cả, nhưng cũng không còn là phụ hoàng của mình, mà là... ca ca cùng cha khác mẹ.

Cơ Thành Quyết mở miệng:

- Dọn dẹp một chút, lát nữa dẫn mẫu phi của ngươi đi phủ đệ hoàng tử.

- Nhi thần... Nha không, thần đệ, lĩnh chỉ tạ ân.

Tiểu Thất không ngốc, cũng không hàm hồ, mấy huynh đệ Cơ gia, từ lớn đến nhỏ, không có ai là mặt hàng đơn giản.

Cho nên, sau khi Cơ Thành Tố lĩnh chỉ tạ ân, liền đứng dậy, lùi ra.

Hắn rõ ràng, những lời mình nói trong tiệm vịt quay, dẫn đến cục diện hiện nay, tốt nhất chính là quy củ dẫn mẫu phi ra ngoài, không nên làm ầm ĩ và không nên nháo.

Đây là ca ca, không phải phụ thân.

Cơ Thành Quyết nhìn về phía Ngụy Trung Hà, nói:

- Sắp xếp người trong cung, tiên hoàng có từng lưu lại ý chỉ gì không?

- Bẩm bệ hạ, chưa từng.

Cơ Thành Quyết gật gù.

Trong cung, còn không ít phi tần, nhưng, điều này cũng đúng với tính khí của phụ hoàng, hắn đã an bài tất cả cho người thừa kế, cho tới những người phụ nữ từng hầu hạ hắn, hắn sẽ không để ý tới

Cơ Thành Quyết nhìn về phía Trịnh Phàm, cười nói.

- Đều nói người sắp chết nói lời thiện, nhưng phụ hoàng vẫn duy trì bản sắc máu lạnh.

Trịnh Hầu gia nhìn Ngụy công công một chút, không nói tiếp.

- Được rồi, Ngụy công công đi xuống làm việc đi.

- Bệ hạ, nô tài sẽ chờ đợi bên ngoài, ngài xin cứ việc phân phó.

- Hừm, tạm thời, đừng cho người ngoài đi vào.

- Vâng, nô tài biết sai rồi, nô tài biết sai rồi.

Ngụy công công khom người lui ra, mới vừa hầu hạ tân quân, khó tránh khỏi có chút không quen, hắn lúc trước không nên thông bẩm thất hoàng tử tiến vào, quấy rầy bệ hạ và Bình Tây Hầu gia.

Cơ Thành Quyết dùng ống tay, xoa xoa mặt của mình, hỏi Trịnh Phàm:

- Ngươi nói trên mặt ta, có phải có dầu hay không?

- Chờ một lúc tắm rửa thay y phục sẽ không còn, kiểu tóc cũng phải thay đổi sao?

Trịnh Phàm cười nói.

- Muốn tắm cùng không, khôi giáp của ngươi cũng cọ rửa một hồi, bằng không ta mặc long bào tinh thần phấn chấn, ngươi ở bên cạnh có vẻ xấu xí một chút.

- Giáp trụ, vốn không cần quá ngăn nắp, chờ một lúc ta hỏi Ngụy Trung Hà trong cung hẳn sẽ thanh lý một vài người, thuận tiện thả chút máu cho ta quẹt lên giáp trụ, khi đó mới thật sự có dáng dấp oai hùng.

- Ngươi thật lòng muốn buồn nôn ta sao.

- Là ngươi buồn nôn ta trước tiên.

Cơ Thành Quyết muốn, là đường đường chính chính trong sạch danh chính ngôn thuận ngồi trên long ỷ, Bình Tây Hầu đứng bên người mặc giáp trụ nhuốm máu là xảy ra chuyện gì?

- Mới vừa nhìn thấy, quần áo những thân vệ của ngươi thật khí thế.

- Ồ? Đã nghĩ tới no ấm rồi.

Mấy ngày trước, hắn làm sao lưu ý tới quần áo thân vệ của Bình Tây Hầu có đẹp hay không.

Hiện tại, cảm giác đẹp đẽ, là bởi vì hắn có tư cách và có điều kiện tự mình đặt mua.

- Ta chẳng qua cảm thấy quần áo thị vệ trong cung quá đơn điệu một ít, không có dáng dấp mà thị vệ nên có.

- Được rồi, ngày mai ta sẽ cho người đưa bản vẽ quần áo tới cho ngươi.

- Y phục này gọi gì?

- Cẩm y.

- Đơn giản như vậy?

- Đúng, chỉ đơn giản như vậy.

- Được rồi, vậy sau này thị vệ trong cung có thể trực tiếp gọi là Cẩm Y Vệ rồi.

- ... Trịnh Phàm.

- Làm sao vậy?

- Ngươi yêu thích là tốt rồi, tùy ý.

- Họ Trịnh.

- Ừm.

- Tiếp đó, ta muốn làm một chuyện.

- Tước phiên?

Cơ Thành Quyết lắc đầu một cái, nói:

- Lúc làm hoàng tử, trong đầu nghĩ tới là cái này, nhưng hiện tại, đột nhiên cảm giác thấy, không cần phải vậy, trước đó, lúc ngồi ở trong xe ngựa vào cung, ta có nằm mộng, ta cảm giác mình bay lên trời...

- A, ngươi đó là tung bay.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!