Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1779: TRẪM THÀ KHÔNG MUỐN

Trịnh Phàm im lặng rồi. ͏ ͏ ͏

- Kỳ thực, ta càng hi vọng không phải như vậy. ͏ ͏ ͏

- Ta không tin lão Điền sẽ chết ở trên hoang mạc, man tử mà thôi, một vương đình mà thôi, Dĩnh Đô không thể chôn lão Điền, vương đình, không xứng. ͏ ͏ ͏

- Ta cũng hi vọng như vậy, phải biết, đối với Đại Yến mà nói, bất luận là vị nào trong nam bắc hai vương, có thể tiếp tục lưu lại ở đây, đều là chuyện may mắn lớn lao. ͏ ͏ ͏

- Đặc biệt là... Tĩnh Nam Vương. ͏ ͏ ͏

Điền Vô Kính tuổi trẻ, Điền Vô Kính là quân thần. ͏ ͏ ͏

- Được rồi, chúng ta không nói những việc này, dù sao hôm nay cũng là ngày đại hỉ của ngươi. ͏ ͏ ͏

- Phụ hoàng ta băng hà rồi. ͏ ͏ ͏

- Hỉ tang. ͏ ͏ ͏

- Có tin ta hiện tại hạ đạo thánh chỉ thứ ba hay không, bảo Ngụy Trung Hà đi vào tát ngươi? ͏ ͏ ͏

Ngoài điện, Ngụy công công giơ tay lên, nóng lòng muốn thử. ͏ ͏ ͏

- Ta mới vừa nói, ta không chịu nổi oan ức, ngươi dám bảo Ngụy Trung Hà đánh ta, ta dám cầm gậy đánh vào đầu ngươi. ͏ ͏ ͏

- Ngươi dám? ͏ ͏ ͏

- Ngươi hiện tại thử xem, trong hoàng cung này, nhân mã của ta nhiều hơn người của ngươi. ͏ ͏ ͏

- Họ Trịnh, tiểu gia ta mới giết phụ hoàng, còn không đăng cơ, đạo ý chỉ thứ nhất chính bảo ngươi dẫn người của ngươi và Tĩnh Nam quân vào thành hộ giá. ͏ ͏ ͏

- Ngươi biết, là tại sao không? Còn không phải muốn ngươi lúc muốn giết người, quá trình đơn giản một chút, ung dung một chút, thông thuận một chút? ͏ ͏ ͏

- Ô, ngươi biết ta muốn giết ai? ͏ ͏ ͏

- Ngươi đoán? ͏ ͏ ͏

- Ta còn tưởng rằng ngươi quên hứa hẹn đấy. ͏ ͏ ͏

- Cơ Thành Quyết ta đời này, hứa hẹn với người khác chẳng khác gì đánh rắm, nhưng đối với ngươi, sẽ không. ͏ ͏ ͏

- Nhưng ta thật xấu hổ, lúc ngươi đoạt vị, kỳ thực ta cũng không đến giúp cái gì. ͏ ͏ ͏

- Ngươi cũng không cầm người nhà của ta áp chế ta. ͏ ͏ ͏

Sau khi đoạt vị thành công, không gặp mặt, xác nhận sự việc đã lắng lại, Trịnh Phàm lập tức bảo Phiền Lực dẫn theo gia quyến Cơ Thành Quyết rời thành lúc trước đưa trở về ͏ ͏ ͏

Phải biết, đây chính là hoàng hậu, quý phi cùng với hoàng tử và công chúa của tân quân. ͏ ͏ ͏

- Cũng không đáng gì. ͏ ͏ ͏

- Vậy ta sẽ không đáp ứng chuyện của ngươi, nghiền ngẫm từng chữ một, thiên tử, nhất ngôn cửu đỉnh. ͏ ͏ ͏

- Mẹ kiếp, ngươi nói chuyện không khác gì đánh rắm. ͏ ͏ ͏

- Ngươi giết chứ, nhanh nhẹn, nhưng mà, phải chờ ta đăng cơ, chờ một lúc, ngươi phải đứng bên cạnh nhìn ta đăng cơ, ngươi không biết đấu, hồi trước trên đại triều hội, ngươi sớm bị phụ hoàng phái đi rồi, ta rất thất lạc. ͏ ͏ ͏

- Khà khà khà, rõ ràng người thua trên đại triều hội. Còn nữa, ngươi thật đồng ý ta giết người kia? Người kia chết rồi, chết vào lúc này, triều chính sẽ loạn. ͏ ͏ ͏

- Ta còn trẻ, sợ cái rắm triều chính loạn, lại thu thập là được rồi, ngươi liền làm vua nào triều thần nấy, ta dự định đổi người mình tới, ngươi giúp ta thanh lý đi. ͏ ͏ ͏

- Lời nói như vậy liền vô vị, ta không phải võ phu đầu óc đơn giản, hơn nữa, ta không có ý định dụng binh mã đi giết hắn. ͏ ͏ ͏

- Chuyện giang hồ, giang hồ, hắn từng dùng thủ đoạn giang hồ, ta cũng dùng thủ đoạn giang hồ trả lại. ͏ ͏ ͏

- Cái gì là giang hồ? ͏ ͏ ͏

- Ta đây. ͏ ͏ ͏

- Bình Tây Hầu phủ ngươi, lúc nào thành môn phái giang hồ rồi? ͏ ͏ ͏

- Mới vừa thành lập, sau đó sẽ rất nổi danh, hiện tại còn không có danh tiếng gì. ͏ ͏ ͏

- Gọi là gì? ͏ ͏ ͏

- Tân Long Môn khách điếm. ͏ ͏ ͏

- Khách điếm cũng gọi là môn phái? ͏ ͏ ͏

- Gọi là môn, gọi là trang, gọi là phái, quá tục, ta không thích. ͏ ͏ ͏

- Được rồi, đã chắc chắn chưa? ͏ ͏ ͏

- Ta tính toán rất lâu, xấp xỉ rồi. ͏ ͏ ͏

Lúc này, Ngụy Trung Hà đi vào, bẩm báo: ͏ ͏ ͏

- Bệ hạ, đến giờ, nên đổi long bào rồi. ͏ ͏ ͏

Trịnh Phàm gật gù, nói: ͏ ͏ ͏

- Ngươi thay quần áo đi, ta đi ngự hoa viên một lúc, hóng mát một chút, chờ ngươi thay quần áo xong, ta sẽ đổi giọng gọi ngươi là bệ hạ. ͏ ͏ ͏

- Ta sẽ thay quần áo nhanh thôi, ta rất muốn nghe. ͏ ͏ ͏

- A. ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia đi ra khỏi Dưỡng Tâm điện. ͏ ͏ ͏

Giây lát, Ngụy Trung Hà mang theo Cơ Thành Quyết đi tắm. ͏ ͏ ͏

Sau khi tắm rửa đơn giản, Ngụy công công lại dẫn hai hoạn quan phụng dưỡng lúc trước đi thay long bào cho Cơ Thành Quyết. ͏ ͏ ͏

Lúc mặc long bào, Lục Băng cũng tới, đứng ở một bên. ͏ ͏ ͏

Cơ Thành Quyết mở miệng nói: ͏ ͏ ͏

- Đạo ý chỉ thứ hai, các ngươi chấp hành hay chưa? ͏ ͏ ͏

Ngụy Trung Hà lộ ra vẻ khó xử. ͏ ͏ ͏

Lục Băng quỳ phục xuống mở miệng nói: ͏ ͏ ͏

- Bệ hạ, bên cạnh vị kia có cao thủ Mật điệp tư và thủ hạ của thần, thực sự là quá mạo hiểm, vị kia an nguy sẽ tạo thành đả kích lớn với đại cục hiện tại. ͏ ͏ ͏

- Hơn nữa, tiên hoàng cũng từng sai khiến hắn rất nhiều chuyện, hắn cần phải phối hợp, không thể ít hơn thần và Ngụy Trung Hiền. ͏ ͏ ͏

- Đúng đấy, chủ nhân. ͏ ͏ ͏

Ngụy công công phụ họa nói. ͏ ͏ ͏

- Các ngươi, đang dạy ta làm việc? ͏ ͏ ͏

Ngụy công công lập tức cũng quỳ phục xuống, Lục Băng cũng nói: ͏ ͏ ͏

- Xin bệ hạ vì giang sơn xã tắc Đại Yến an ổn, cân nhắc lại. ͏ ͏ ͏

- Thú vị, thú vị, xem ra, tân quân ta nói chuyện không hữu dụng rồi, làm sao, ta đoán xem, lão già kia đi rồi, có lưu lại di chiếu khác, hai người các ngươi, cùng vị kia, có phải là cố mệnh đại thần trong kịch bản kia? Ha ha. ͏ ͏ ͏

Cơ Thành Quyết đưa tay, đẩy hai hoạn quan đang buộc nút áo cho hắn, trực tiếp ngồi xuống ghế dựa bên cạnh, nói: ͏ ͏ ͏

- Được, lúc nào các ngươi tuân chỉ, ta, khi đó sẽ đi đối mặt với bách quan đăng cơ, từ từ chờ đi. ͏ ͏ ͏

- Bệ hạ, sao có thể cầm nền tảng giang sơn xã tắc ra đùa giỡn? ͏ ͏ ͏

Lục Băng kinh ngạc nói. ͏ ͏ ͏

- Bệ hạ, mong rằng lấy giang sơn Đại Yến an ổn làm trọng. ͏ ͏ ͏

Ngụy công công khuyên bảo. ͏ ͏ ͏

Sắc mặt của Cơ Thành Quyết, lạnh xuống, nói: ͏ ͏ ͏

- Giang sơn không nghe lời, Trẫm, Thà rằng không muốn. ͏ ͏ ͏

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!