Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1784: LỢI CHUỘC

- Thứ mất đi là một ít lợi ích mà thôi, hơn nữa, vẫn không tính là lợi ích căn bản. ͏ ͏ ͏

- Buôn bán, là vì kiếm tiền. ͏ ͏ ͏

- Kiếm tiền, là vì có thể ít phải làm việc mua bán, Không chỉ ăn uống gia dụng, mà là, xây cái sân, nuôi gánh hát, là vì chà đạp. ͏ ͏ ͏

- A, thế nhưng, dường như ngươi đã quên một chuyện. ͏ ͏ ͏

- Chuyện gì? ͏ ͏ ͏

- Dĩ vãng, ngươi mỗi lần mời ta hỗ trợ ra tay, ngươi sẽ bàn điều kiện với ta trước, lần này, ngươi còn không đàm luận đấy. ͏ ͏ ͏

- Đó là bởi vì dĩ vãng xin ngươi ra tay, không phải chuyện quân lữ chính là triều đình, lần này, không phải. ͏ ͏ ͏

- Giết tể phụ đương triều, không phải chuyện triều đình? ͏ ͏ ͏

- Không phải. ͏ ͏ ͏

- Đó là cái gì? ͏ ͏ ͏

- Lần này, là ta lấy thân phận bằng hữu, xin ngươi, giúp ta chấm dứt một đoạn chuyện xưa giang hồ. ͏ ͏ ͏

- Cho nên, ngay cả chào hỏi cũng không làm? ͏ ͏ ͏

Kiếm Thánh hỏi. ͏ ͏ ͏

- Dùng đánh không? ͏ ͏ ͏

Kiếm Thánh nhắm mắt lại, nói: ͏ ͏ ͏

- Thật sự không cần. ͏ ͏ ͏

Thời khắc này, trong đầu Kiếm Thánh hiện ra cảnh đêm đó. ͏ ͏ ͏

Người phụ nữ kia, ôm hài tử tới gõ cửa phòng của mình, sau đó, đem đứa bé kia giao cho mình. ͏ ͏ ͏

Hắn hỏi: Ngươi biết ta là ai không? ͏ ͏ ͏

Nàng đáp: Biết. ͏ ͏ ͏

Hắn hỏi: Ngươi biết ta là ai, còn đem hài tử cho ta? ͏ ͏ ͏

Nàng đáp: Đúng. ͏ ͏ ͏

Người phụ nữ kia, đã chết được mấy năm rồi. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Xe ngựa, tiến vào Bình Tây Hầu phủ. ͏ ͏ ͏

Trên đất trong sảnh Hầu phủ có đặt một bản đồ, phía trên, là nửa thành Yến Kinh. ͏ ͏ ͏

Trịnh Phàm ngồi ở thủ tọa, Kiếm Thánh ngồi lên ghế phía dưới. ͏ ͏ ͏

Những người còn lại, Tứ Nương, A Minh, Phiền Lực, Tiết Tam và Từ Sấm, bọn họ đứng ở hai bên địa đồ. ͏ ͏ ͏

Giang hồ báo thù, muốn điều động người, vốn không thích hợp quá nhiều. ͏ ͏ ͏

Còn nữa, phía bên mình còn có một vị Kiếm Thánh áp trận, có thể nói là đội ngũ xa hoa trong giang hồ. ͏ ͏ ͏

- Tam nhi, nói một chút. ͏ ͏ ͏

Mấy ngày nay, Trịnh Hầu gia lại bận rộn ôm Thiên Tử kiếm đi dạo khắp nơi, dính líu là chuyện đoạt vị. ͏ ͏ ͏

Tiết Tam, hắn không ngừng tìm tòi và quy hoạch kế hoạch báo thù ám sát. ͏ ͏ ͏

Hắn vốn là một tên thích khách, tự nhiên am hiểu sâu đạo này. ͏ ͏ ͏

- Vâng, chủ thượng. ͏ ͏ ͏

Tiết Tam đi tới bản đồ, cầm cây gậy trúc trên tay, chỉ vào vị trí hoàng cung, nói: ͏ ͏ ͏

- Mỗi đêm, sau khi xong việc, Triệu Cửu Lang sẽ rời khỏi hoàng cung, đi ngự nhai, lại quẹo vào Tây Bình nhai, đến phần cuối Tây Bình nhai sẽ rẽ vào phủ tể tướng trong Nam Bình phường. Kỳ thực, vị trí có thể cung cấp cho chúng ta động thủ, cũng không nhiều, dinh thự Vương công đại thần, phần nhiều ở nội thành. ͏ ͏ ͏

Yến Kinh từng là trung tâm quốc gia, phía ngoài xa nhất diện tích lớn nhất nhân khẩu đông đúc nhất, cũng là nơi người bình thường ở lại, người bình thường còn phân thành đông thành tây để phân chia chênh lệch giàu nghèo. ͏ ͏ ͏

Hiền quý chân chính đều ở nội thành, cũng thuận tiện vào triều. ͏ ͏ ͏

Triệu Cửu Lang phủ tể tướng, là Yến Hoàng năm đó ban tặng, tự nhiên không thể cách hoàng cung quá xa. ͏ ͏ ͏

- Trong Nam Bình phường, quyền quý tương đối nhiều, gia đinh hộ viện cũng không ít, thậm chí, cũng sẽ dự trữ nuôi dưỡng một số cao thủ làm cung phụng, động thủ ở đây, dễ dàng trêu chọc phiền phức không cần thiết. ͏ ͏ ͏

- Đặc biệt chúng ta lần này không phải giơ đuốc cầm gậy đánh bảng hiệu Hầu phủ đi giết người, người khác nhìn thấy xe ngựa tể tướng bị tập kích, tất nhiên sẽ ra tay giúp đỡ. ͏ ͏ ͏

- Cho nên, vị trí chúng ta có thể động thủ mà hiệu suất tốt nhất, là nằm ngay đây... ͏ ͏ ͏

Tiết Tam vẽ hình bầu dục trên sa bàn, bao lại một con đường, ͏ ͏ ͏

- Tây Bình nhai. ͏ ͏ ͏

Liếm môi một cái, Tiết Tam tiếp tục nói: ͏ ͏ ͏

- Xe ngựa tể phụ ra khỏi cung, sau khi vào Tây Bình nhai, tại đầu đường cuối đường Tây Bình nhai, lấy năm trăm Tĩnh Nam quân kỵ sĩ bài bố, bóp lấy đầu đuôi của nó. ͏ ͏ ͏

- Muốn dùng binh? ͏ ͏ ͏

Kiếm Thánh mở miệng nói. ͏ ͏ ͏

Tiết Tam bận bịu bồi tươi cười nói: ͏ ͏ ͏

- Đây không phải sợ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn sao, đây chỉ là điều động quân sự bình thường, bố phòng bình thường, binh mã sẽ không tham dự động thủ, động thủ chân chính vẫn dựa vào chúng ta. ͏ ͏ ͏

Hai đường kỵ binh phân biệt kẹp lại hai đầu Tây Bình nhai, có thể bài trừ chín phần mười việc ngoài ý muốn. ͏ ͏ ͏

Người trong phòng này, có thể chuyên tâm với đối phó tể tướng ngồi trong chiếc xe ngựa kia. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thánh nhìn về phía Trịnh Phàm, hỏi. ͏ ͏ ͏

- Đây chính là giang hồ mà ngươi nói? ͏ ͏ ͏

Trịnh Phàm đáp: ͏ ͏ ͏

- Sau lưng đại phái giang hồ, không phải đều có cái bóng quan phủ hay sao? ͏ ͏ ͏

Kiếm Thánh gật gù, nói: ͏ ͏ ͏

- Có lý. ͏ ͏ ͏

Rất nhiều lúc, giang hồ, là chó săn của quan phủ làm một ít chuyện không tiện ra tay mà thôi ͏ ͏ ͏

Tiết Tam nhìn tình huống một chút, thu đuôi nói: ͏ ͏ ͏

- Đến thời điểm đó, Kiếm Thánh đại nhân ngài là chủ công, chúng ta phối hợp với ngài. ͏ ͏ ͏

- Được. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thánh không nhăn nhó. ͏ ͏ ͏

Hắn đã đáp ứng việc gì đều sẽ làm được. ͏ ͏ ͏

Trịnh Phàm vào lúc này nhìn về phía Từ Sấm, nói: ͏ ͏ ͏

- Lần này ám sát thành công, ngươi lập tức khôi phục tự do. ͏ ͏ ͏

- Tạ Hầu gia! ͏ ͏ ͏

Từ Sấm quỳ xuống tạ ân. ͏ ͏ ͏

- Bản hầu lần này vào kinh, nhân thủ bên cạnh không nhiều, cũng hi vọng ngươi tận lực làm việc cho ta, cũng không sợ nói với ngươi, lần ám sát này, cho như thất bại, với bản hầu, cũng không hề có ảnh hưởng gì, bản hầu vẫn có thể nghênh ngang đi tới Tấn đông. ͏ ͏ ͏

- Nhưng Ôn Minh sơn ngươi, không quan tâm có quan hệ gì với triều đình Lương quốc, đều là chuyện môt ý niệm trong đầu của bản hầu mà thôi. ͏ ͏ ͏

- Tiểu nhân rõ ràng, tiểu nhân tất nhiên sẽ dùng hết toàn lực hoàn thành việc của Hầu gia! ͏ ͏ ͏

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!