Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1794: THỬ XEM

Trên mái hiên, Kiếm Thánh cười nói: ͏ ͏ ͏

- Tốt lắm, lúc quyết đấu với ta còn dám phân tâm. ͏ ͏ ͏

Long Uyên thu hồi, lại chưa từng thu hồi tới tay, mà là xoay chuyển giữa đường, vào lúc này, kiếm khí bắn ra lần thứ hai, ngược lại phá tan mái hiên. ͏ ͏ ͏

Sau một khắc, thân thể Lý Lương Thân bay vọt lên, đại kiếm ép xuống phía dưới. ͏ ͏ ͏

Long Uyên từ dưới chém lên, đụng nhau với đại kiếm. ͏ ͏ ͏

Sau khi va chạm một đòn, Long Uyên thu hồi lần thứ hai, lần này, nó lơ lửng bên người Kiếm Thánh, điều này cũng đại biểu giao thủ lần thứ nhất kết thúc. ͏ ͏ ͏

Thân thể Lý Lương Thân hạ xuống. ͏ ͏ ͏

Đại kiếm dừng ở trước người. ͏ ͏ ͏

- Như chuồn chuồn lướt nước? ͏ ͏ ͏

Lý Lương Thân hỏi. ͏ ͏ ͏

Năm đó, hai người từng đại chiến quá một lần, đánh rất lâu vẫn không phân ra thắng bại. ͏ ͏ ͏

Lý Lương Thân lại nói: ͏ ͏ ͏

- Cũng được, ta sẽ ngồi đây với ngươi, chỉ cần ngươi không đi ra, là đủ rồi. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thánh lắc đầu một cái, nói: ͏ ͏ ͏

- Không phải, lúc trước chỉ muốn xem một chút, kiếm thuật Lý Lương Thân ngươi những năm qua có tiến bộ hay không. ͏ ͏ ͏

- Làm sao? ͏ ͏ ͏

- Ngược lại chỉ tăng thêm không ít khí chất oan ức, tướng do tâm sinh, kiếm từ tâm lên, xem ra mấy năm qua, ngươi trải qua không đắc ý. ͏ ͏ ͏

Đã từng là một trong tứ đại kiếm khách, thân là tổng binh Trấn Bắc quân, mấy năm qua chiến tranh nhiều như thế lại không có việc cho hắn làm. ͏ ͏ ͏

Không hậm hực, làm sao có khả năng? ͏ ͏ ͏

Cho nên, hắn mới bức thiết hi vọng đến biên cảnh, bằng không, tâm của hắn, kiếm của hắn sẽ rỉ sét. ͏ ͏ ͏

- Vậy còn ngươi? ͏ ͏ ͏

Lý Lương Thân hỏi. ͏ ͏ ͏

- Ta? ͏ ͏ ͏

Kiếm Thánh cười nói: ͏ ͏ ͏

- Có khu nhà nhỏ, có thê, có nhi tử, còn có đứa bé trong bụng phu nhân ta. Sân rất náo nhiệt, nuôi một đám gà, nha, đúng rồi, còn có một con vịt. ͏ ͏ ͏

- Nhà ở nơi nào? ͏ ͏ ͏

Lý Lương Thân hỏi: ͏ ͏ ͏

- Ngày nào đó, ta đi bái phỏng. ͏ ͏ ͏

- Rất dễ tìm. ͏ ͏ ͏

- Ồ? ͏ ͏ ͏

- Sát vách Bình Tây Hầu phủ. ͏ ͏ ͏

- Ha ha. ͏ ͏ ͏

Lý Lương Thân thở dài, nói: ͏ ͏ ͏

- Ngược lại cũng sống qua tháng ngày hào hiệp. ͏ ͏ ͏

- Hừm, ta cảm thấy tháng ngày của ta hiện tại, thật sự rất tốt. ͏ ͏ ͏

- Cho nên? ͏ ͏ ͏

Lý Lương Thân nhìn phía dưới một chút. ͏ ͏ ͏

- Chúng ta nên chờ ở đây hay đánh tiếp một trận? ͏ ͏ ͏

- Vẫn đánh đi, ta đã đáp ứng hắn, hôm nay đến giết tể phụ. ͏ ͏ ͏

Lý Lương Thân gật gù, vỗ vỗ đại kiếm, nói: ͏ ͏ ͏

- Có ta ở đây, ngươi không ra tay được. ͏ ͏ ͏

- Ta không hiểu mang binh đánh giặc, phương diện này, ta khẳng định không bằng ngươi, nhưng luận kiếm, ngươi hiện tại đã kém hơn ta. ͏ ͏ ͏

- Há, thật không, kém hơn bao xa? Một bước, hay là nửa bước? ͏ ͏ ͏

- Nửa bước. ͏ ͏ ͏

- Chỉ là nửa bước mà thôi. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thánh đưa tay chỉ trên trời, nói. ͏ ͏ ͏

- Đỉnh đầu nửa bước. ͏ ͏ ͏

- Ngu Hóa Bình, lần trước ở bên trong tiệm vịt quay thật không cảm nhận được, khẩu khí của ngươi hiện tại đúng là quá lớn. ͏ ͏ ͏

Ngu Hóa Bình vừa chỉ chỉ phía dưới, nói: ͏ ͏ ͏

- Vị kia lúc trước, ở trước mặt ngươi cũng chẳng là cái thá gì, hiện tại thì sao? Lúc ở trong tiệm vịt quay, ta thấy ngươi bảo hắn quỳ xuống hành lễ. ͏ ͏ ͏

Đầu ngón tay Lý Lương Thân vuốt nhẹ lên thân đại kiếm. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thánh tiếp tục nói: ͏ ͏ ͏

- Cõi đời này, không cái gì tuyên cổ bất biến, người như thế, cảnh như thế, kiếm, cũng như thế. ͏ ͏ ͏

Lý Lương Thân hỏi ngược lại: ͏ ͏ ͏

- Ngươi muốn giết ta? ͏ ͏ ͏

- Ngươi ngăn cản ta, ta tất giết ngươi. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thánh trả lời. ͏ ͏ ͏

- Ngu Hóa Bình, ta thừa nhận, không, kỳ thực sau trận chiến năm đó, ta đã nói với ngươi, hôm nay hai người chúng ta đánh ngang tay, hai năm sau, ta sẽ không phải là đối thủ của Ngu Hóa Bình ngươi. ͏ ͏ ͏

- Ta nhớ, phía sau ngươi còn bỏ thêm một câu, bởi dưới trướng ngươi có năm mươi vạn Thiết kỵ, cho dù ngày sau kiếm thuật của ta có hơn một bậc, một bậc này có thể so sánh với năm mươi vạn thiết kỵ hay không? ͏ ͏ ͏

- Đúng. ͏ ͏ ͏

- Ta cũng phải hỏi ngươi, năm mươi vạn thiết kỵ của ngươi, hiện ở nơi nào? Ngươi khả năng điều động đi vào? ͏ ͏ ͏

Lý Lương Thân không nói. ͏ ͏ ͏

- Ta muốn giết hắn. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thánh chỉ vào xe ngựa tể phụ. ͏ ͏ ͏

- Chính là vì giúp họ Trịnh kia? ͏ ͏ ͏

- Không chỉ như vậy. ͏ ͏ ͏

- Còn có cái gì? ͏ ͏ ͏

- Vì vị kia năm đó, nữ tử đó giao phó hài tử của vị kia cho ta. ͏ ͏ ͏

- Buồn cười. ͏ ͏ ͏

- Buồn cười không? ͏ ͏ ͏

- Thậm chí hoang đường. ͏ ͏ ͏

- Còn vì... ͏ ͏ ͏

- Còn vì cái gì? ͏ ͏ ͏

- Vì trả lại một ân tình. ͏ ͏ ͏

- Ân tình? ͏ ͏ ͏

- Vù! ͏ ͏ ͏

Long Uyên tới tay, kiếm khí bắt đầu hội tụ. ͏ ͏ ͏

Lý Lương Thân khẽ quát: ͏ ͏ ͏

- Ngu Hóa Bình, ngươi có thể thắng được ta, nhưng không thể giết được ta, có thể giết được ta, ngươi không thể hoàn thành trong thời gian ngắn, có tin hay không, ta có thể đánh với ngươi tới hừng đông. ͏ ͏ ͏

- Đúng thế. ͏ ͏ ͏

Ngu Hóa Bình gật đầu. ͏ ͏ ͏

Lý Lương Thân tỉnh ngộ lại, lập tức nói. ͏ ͏ ͏

- Ngươi muốn trực tiếp xuất kiếm với tể phụ, ta sẽ lập tức giống như lúc trước, xuất kiếm với Bình Tây Hầu. ͏ ͏ ͏

- Có thể. ͏ ͏ ͏

Ngu Hóa Bình gật đầu lần thứ hai, sau đó, hắn nhìn Lý Lương Thân, vừa nhìn về phía đại kiếm Lý Lương Thân. ͏ ͏ ͏

- Năm đó ta đã từng nói, kiếm của ngươi, quá nặng, cũng quá ngốc. ͏ ͏ ͏

- Nặng cũng tốt, ngốc cũng được, nhưng, cũng không chậm, làm sao, thử xem? ͏ ͏ ͏

- Thử xem liền thử xem. ͏ ͏ ͏

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!