- Hiện tại, nhận ra bản vương chưa? ͏ ͏ ͏
Bốn phía, tràn ngập sĩ tốt Trấn Bắc quân, lại không có một người dám tiến lên phía trước trợ giúp tổng binh của mình. ͏ ͏ ͏
Trong quân luận võ, chính là quy củ này, trong quân Yến Quốc, cũng nặng nhất quy củ. ͏ ͏ ͏
Nếu như lúc này Tĩnh Nam Vương suất lĩnh sĩ tốt Tĩnh Nam quân đánh tới cửa, như vậy những sĩ tốt Trấn Bắc quân này sẽ không đáp ứng, cũng không đứng nhìn bàng quan. ͏ ͏ ͏
Nhưng tướng quân của mình một chọi một bại bởi vương gia, kì thực bọn họ không có ý tiến lên xen vào. ͏ ͏ ͏
Nói cho cùng, cho dù Trấn Bắc Hầu phủ là đệ nhất phiên trấn của Đại Yến, nhưng chỉ cần không trắng trợn kéo cờ tạo phản, bọn họ vẫn là quân Yến, rốt cuộc vẫn là Yến nhân. ͏ ͏ ͏
Vương gia quân công của Yến Quốc, ở đây, vẫn có lực uy hiếp cực mạnh, đương nhiên, trọng yếu nhất chính là cảm giác tán thành. ͏ ͏ ͏
Chân của Điền Vô Kính thêm một chút lực, áp chế đầu Lý Nguyên Hổ. ͏ ͏ ͏
- Ta... Ngươi... ͏ ͏ ͏
Có người nói lợi hại đến đâu, nghe xong cũng chỉ là uy hiếp. ͏ ͏ ͏
Có người không lên tiếng, nhưng ngươi không dám cho rằng đó là uy hiếp. ͏ ͏ ͏
Rất hiển nhiên, Tĩnh Nam Vương thuộc về người sau. ͏ ͏ ͏
Trước đây là cách xa, nghe sự tích nghe uy danh, tất nhiên không đủ rõ ràng, bây giờ tự mình đối mặt, cảm giác này, không giống nhau rồi. ͏ ͏ ͏
Hai tay Lý Nguyên Hổ dán lên trên đất, ͏ ͏ ͏
Vỗ vỗ, xem như hắn chịu thua rồi. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nam Vương thu hồi chân, không thèm nhìn Lý Nguyên Hổ nằm trên đất, ngắm nhìn bốn phía, mở miệng nói: ͏ ͏ ͏
- Gặp Hầu phủ lệnh như gặp Trấn Bắc Vương, đây là lời do Lý Lương Đình tự mình nói với bản vương khi giao lệnh bài này, bản vương hôm nay muốn xem xem, Lý Lương Đình hắn vẫn lấy lão tổ Trấn Bắc quân làm kiêu ngạo, rốt cuộc có trọng quân kỷ như lời hắn nói hay không. ͏ ͏ ͏
- Tư Mã trong quân truyền lệnh ở đâu! ͏ ͏ ͏
- Có mạt tướng! ͏ ͏ ͏
- Có mạt tướng! ͏ ͏ ͏
- Tức khắc truyền lệnh, phong tỏa hai mươi dặm quanh đại doanh, không được cho người ngoài bước vào một bước, chỉ cần kẻ thân phận không rõ tiến vào, giết chết không cần luận tội! ͏ ͏ ͏
- Mạt tướng lĩnh mệnh! ͏ ͏ ͏
- Mạt tướng lĩnh mệnh! ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Trong đại trướng. ͏ ͏ ͏
Lý Nguyên Hổ ngồi dưới đất, hắn vuốt cổ. ͏ ͏ ͏
- Hí... Nha... Hí... ͏ ͏ ͏
Điền Vô Kính ngồi trên soái toạ, trước mặt đặt các loại danh sách quân nhu. ͏ ͏ ͏
Tờ khai, không đủ tỉ mỉ. ͏ ͏ ͏
Điền Vô Kính nhìn xong ném qua một bên, binh mã không giống thuộc tính không giống, như hai bộ Trấn Bắc quân của Lý Phú Thắng Lý Báo, kỳ thực đã sớm thoát ly hệ thống vốn có của Trấn Bắc quân. ͏ ͏ ͏
Hắn dùng ở Tấn địa, bất luận là Trấn Bắc quân hay quân đội địa phương cũng hoặc là Tấn quân, đều sẽ dựa theo phong cách của Tĩnh Nam Vương mà phối hợp. ͏ ͏ ͏
Nhưng Trấn Bắc quân lưu thủ Bắc Phong quận vẫn giữ phong cách của Trấn Bắc Hầu phủ. ͏ ͏ ͏
Nói đơn giản, chính là thô lỗ. ͏ ͏ ͏
Đối với Tĩnh Nam Vương ưa thích dùng binh tỉ mỉ mà nói, thật không dễ chịu. ͏ ͏ ͏
Ánh mắt nhìn phía dưới, nhìn Lý Nguyên Hổ đang không ngừng sờ thân thể và hít khí lạnh, Điền Vô Kính mở miệng nói. ͏ ͏ ͏
- Quyền thứ hai, ngươi không nên cố gắng đón đỡ. ͏ ͏ ͏
Tuy rằng thân thể Lý Nguyên Hổ hiện tại đau nhức không gì sánh được, nhưng nghe vậy vẫn cười nói: ͏ ͏ ͏
- Vương gia, là mạt tướng lòng tham, tích trữ tâm tư nghĩ phải thử quyền cước vương gia ngài một chút, nhưng thật không ngờ tới, sức mạnh của vương gia lại như vậy... Không, là vận dụng sức mạnh, mạt tướng khâm phục. ͏ ͏ ͏
- Nhưng như vậy cũng rất tốt, vương gia đánh mạt tướng một trận như vậy, các thằng nhóc phía dưới cũng không dám ngỗ nghịch vương gia rồi. ͏ ͏ ͏
- Ngài thật không biết, bên trong Trấn Bắc quân chúng ta, nắm đấm của ai cứng liền phục ai, ai làm việc càng bá khí, càng phải phục ai. ͏ ͏ ͏
- Quân luật là đối ngoại, trong nội bộ, kỳ thực cắn xé vô cùng thảm. ͏ ͏ ͏
- Danh vọng của ngài vốn đã lớn, lại đánh ta một trận, mọi người đều tâm phục khẩu phục rồi. ͏ ͏ ͏
Lý Nguyên Hổ có thể làm được tổng binh Trấn Bắc quân, bị Lý Lương Đình thu làm nghĩa tử, tuyệt đối không thể là kẻ ngu si. ͏ ͏ ͏
Cho dù là Lý Phú Thắng yêu thích giết chóc yêu thích uống rượu chấm máu tươi trên chiến trường, kỳ thực hắn cũng là kẻ ngoài thô kệch nhưng tâm tư tinh tế. ͏ ͏ ͏
Lý Nguyên Hổ, cũng như thế. ͏ ͏ ͏
Nam vương mang theo Hầu phủ lệnh giá lâm, trong lòng không thoải mái lại đáp ứng, cũng không phải chủ động tiến lên khiêu khích, đây là... Cố ý tìm đánh. ͏ ͏ ͏
Nhưng đối với trong quân, Tĩnh Nam Vương nghĩ muốn nhanh chóng xác lập quyền uy của mình, tướng chủ phải đánh một trận trước toàn quân, cũng là phương thức hiệu quả mà trực tiếp nhất. ͏ ͏ ͏
- Ngươi chỉ cần không cảm thấy mất mặt trước thủ hạ của mình là được rồi. ͏ ͏ ͏
- Khà khà, như vậy phải xem là ai đánh, bị vương gia ngài đánh, trong lòng ta cũng chịu phục, lại nói, chỉ cần có thể góp một viên gạch cho chiến trường kế tiếp, đánh gãy chân và tay ta thì thế nào. ͏ ͏ ͏
Lý Nguyên Hổ cũng biết rõ kế tiếp sẽ làm cái gì, nhưng chỉ hạn chế giữa hắn và Lý Thành Huy hai vị tổng binh. ͏ ͏ ͏