Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1809: RẤT TỐT

Xe ngựa rời khỏi con đường, tiến vào một cánh rừng, sâu trong cánh rừng này có một lều trà. ͏ ͏ ͏

Bên ngoài lều trà có ba người, một thiếu niên què chân, một nữ tử xinh đẹp, một ông lão gầy gò. ͏ ͏ ͏

Trong quán trà, một vị phu nhân đang ngồi. ͏ ͏ ͏

Lý Lương Đình được đỡ xuống xe ngựa. ͏ ͏ ͏

Lý Phi, Lý Thiến và Thất thúc cùng hành lễ: ͏ ͏ ͏

- Bái kiến phụ thân. ͏ ͏ ͏

- Bái kiến vương gia. ͏ ͏ ͏

- Ha ha. ͏ ͏ ͏

Lý Lương Đình tươi cười đánh giá hai người, nhưng rất nhanh, ánh mắt hắn nhìn ra phía sau. ͏ ͏ ͏

Lập tức, đưa tay ra hiệu con cái tránh ra, hắn vừa nâng eo vừa loạng choạng đi vào lều trà. ͏ ͏ ͏

Nói là lều trà, nhưng có trà ngon hay không còn khó nói, trà hương cũng không nồng nặc. ͏ ͏ ͏

Lý Lương Đình cũng không phải người quan tâm trà đạo, cầm lấy ấm trà, hắn rót thẳng vào miệng mình. ͏ ͏ ͏

Sau đó mới buông ra, lau miệng, ngồi trên băng ghế dài. ͏ ͏ ͏

Thất thúc lưu ở bên ngoài, Lý Phi và Lý Thiến đi vào. ͏ ͏ ͏

- Già đầu, nên nghỉ ngơi một chút đi. ͏ ͏ ͏

Lão phu nhân nhìn phu quân mình khuyên bảo nói. ͏ ͏ ͏

Năm đó Trấn Bắc Vương vẫn là Trấn Bắc hầu, vào ở hậu viện kinh trụ, cùng trò chuyện rượu thịt với Yến Hoàng, rượu qua sau, Yến Hoàng từng nói, Thiến nhi giống mẫu thân nàng nhất. ͏ ͏ ͏

Hoàng đế tương lai và Hầu gia của quá khứ ngược lại không có trình diễn tiết mục hai người tranh một nữ. ͏ ͏ ͏

Nhưng hai người lần thứ nhất nhìn thấy nữ tử này thì cùng tranh đua. ͏ ͏ ͏

Hai người đàn ông nhìn thấy nữ nhân xinh đẹp sẽ bình luận một phen. ͏ ͏ ͏

Cơ Nhuận Hào quá khứ nói, đẹp đẽ, xinh xắn. ͏ ͏ ͏

Lý Lương Đình quá khứ nói, đẹp đẽ, cướp về nhà. ͏ ͏ ͏

Tất nhiên không thể dùng cướp, nhưng Hầu phủ cầu hôn, toàn Đại Yến, cho dù thế gia môn phiệt tôn quý nhất cũng không từ chối, càng không dám từ chối. ͏ ͏ ͏

Yến Hoàng có tam cung lục viện. ͏ ͏ ͏

Nhưng Trấn Bắc Vương đời này chỉ có một vợ cả. ͏ ͏ ͏

Đối mặt với lão thê khuyên bảo, Lý Lương Đình cười vung vung tay, nói: ͏ ͏ ͏

- Chính bởi vì sợ thân thể này cũng không thể nhúc nhích mấy ngày, cho nên mới không bỏ được nghỉ ngơi tốn thời gian. ͏ ͏ ͏

- Già đầu, không phải lúc tuổi còn trẻ, người già rồi, chính là phiền toái. ͏ ͏ ͏

Vương phi nói rất trực tiếp. ͏ ͏ ͏

Lý Lương Đình đời này, chỉ có một người phụ nữ, nếu nàng không hiểu nam nhân của mình nghĩ gì, không sớm nhìn ra vấn đề, vậy thì nàng quá thất bại rồi. ͏ ͏ ͏

- Phiền toái, đúng là phiền toái nha, cùng xuất kinh với Vô Kính, cuối cùng, ta theo không kịp, chỉ có thể để hắn trước tiên đi điều khiển binh mã. ͏ ͏ ͏

- Nếu đặt ở lúc trẻ, ha ha... ͏ ͏ ͏

- Nam nhân không đề cập tới cái dũng năm đó, trừ phi trước mắt không phải nam nhân. ͏ ͏ ͏

Ánh mắt của Lý Lương Đình nhìn khuê nữ của mình, cười nói. ͏ ͏ ͏

- Khuê nữ của ta càng ngày càng xinh xắn, giống như đúc mẫu thân ngươi khi còn trẻ, lúc trước ngươi mới vừa sinh ra, ta rất sợ, sợ con gái lớn lên giống ta, chẳng phải là quá xin lỗi khuê nữ ngươi sao? ͏ ͏ ͏

- Cũng còn tốt, cũng còn tốt, ha ha. ͏ ͏ ͏

Vương phi thở dài, nói: ͏ ͏ ͏

- Gái lỡ thì rồi. ͏ ͏ ͏

- Làm sao? Lý Lương Đình ta, Lý gia ta, không nuôi nổi một cô nương ở nhà hay sao? ͏ ͏ ͏

- Ầm! ͏ ͏ ͏

Vương phi đột nhiên vỗ bàn một cái, quát lớn nói: ͏ ͏ ͏

- Lão già ngươi, lúc trước đem khuê nữ đưa vào kinh chính là ngươi, sau đó thì sao, hiện tại thì sao? Nếu ta nói, còn không bằng lúc trước ước hẹn môn đăng hộ đối, như vậy cũng tốt hơn... ͏ ͏ ͏

- Điền gia? Lưu gia? Tiết gia? Chà chà chà, ngươi nhìn một chút, ngươi năm đó nghĩ thu xếp khuê nữ đến mấy nhà kia, hiện tại người ở nơi nào? ͏ ͏ ͏

Đại môn phiệt môn đăng hộ đối, trong thời điểm ngựa đạp môn phiệt, biến thành tro bụi rồi. ͏ ͏ ͏

Còn do Lý Lương Đình hắn tự mình động thủ! ͏ ͏ ͏

- Ngươi cho nên làm dâu Thiên gia! ͏ ͏ ͏

Vương phi châm chọc nói. ͏ ͏ ͏

- Đây là phụ thân không nên. ͏ ͏ ͏

Lý Lương Đình nhìn khuê nữ của mình. ͏ ͏ ͏

- Phụ thân xin lỗi khuê nữ. ͏ ͏ ͏

Lý Thiến quỳ phục xuống: ͏ ͏ ͏

- Phụ thân, đây là vận số của con gái, không quan hệ đến phụ thân, con gái càng chưa bao giờ có chút oán hận phụ thân. ͏ ͏ ͏

- Không có quan hệ gì với hắn? ͏ ͏ ͏

Tay vương phi chỉ Lý Lương Đình, nói: ͏ ͏ ͏

- Ngươi thật sự không rõ phụ thân ngươi là kẻ nào hay sao? Ngươi thật sự cho rằng phụ thân ngươi nhìn lầm hoàng tử nào đó? ͏ ͏ ͏

Lý Thiến cúi đầu, không nói lời nào. ͏ ͏ ͏

Lúc này, chuyện xảy ra trong kinh vẫn chưa truyền tới nơi này, một là bởi vì khoảng cách quá xa, hai lại bọn họ vốn lấy tốc độ nhanh nhất chạy về, cho dù người đưa tin của triều đình hay cơ sở ngầm, cũng không thể càng nhanh hơn hai vị vương gia. ͏ ͏ ͏

Lý Lương Đình trừng mắt nhìn, cũng không tiến hành phản bác. ͏ ͏ ͏

Mà lúc này, thấy bầu không khí ngưng trọng, Lý Phi tiến lên mở miệng nói. ͏ ͏ ͏

- Nhi tử lúc trước nghe phụ thân nói, Tĩnh Nam Vương gia cũng tới rồi? ͏ ͏ ͏

- Đúng, đến rồi. ͏ ͏ ͏

- Có phải Bình Tây Hầu gia... ͏ ͏ ͏

- Bình Tây Hầu không có tới. ͏ ͏ ͏

Lý Phi nghĩ tới hảo hữu Trần Tiên Bá. ͏ ͏ ͏

- Ở nhà, còn quen thuộc chứ? ͏ ͏ ͏

Lý Lương Đình hỏi. ͏ ͏ ͏

- Bẩm phụ thân, trong nhà, rất tốt. ͏ ͏ ͏

- Ừm. ͏ ͏ ͏

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!