Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1811: KHÔNG ĐỦ

- Ngươi biết hắn một năm qua cố gắng vượt qua như thế nào không, ta thậm chí có thể đoán được, kế tiếp lúc hắn xác định nền tảng lập quốc, sẽ càng ác hơn, tàn nhẫn với mình, càng tàn nhẫn với con trai của mình. ͏ ͏ ͏

- Bệ hạ là làm ca ca, dáng dấp như vậy. ͏ ͏ ͏

- Vô Kính làm đệ đệ, dáng dấp như vậy. ͏ ͏ ͏

- Ta thì sao? Ta trừ bỏ từng vì bệ hạ thừa nhận thương thế, phế bỏ một thân công phu này, ta còn trả giá cái gì? ͏ ͏ ͏

- Bọn họ làm súc sinh, ngươi cũng đi theo làm súc sinh? ͏ ͏ ͏

- Đánh rắm, là ai bảo ngươi đàn bà thối tha đón nhi tử trở về, ma ma kia, là người của ngươi, ngươi bảo nàng mang theo con trai trở về làm gì, trải qua tháng ngày yên ổn trong thôn kia, không được sao? ͏ ͏ ͏

- Về tới làm cái gì? ͏ ͏ ͏

- Trở về có thể làm cái gì? ͏ ͏ ͏

- Nếu hắn trở về, hắn phải đi làm chuyện hắn nên làm! ͏ ͏ ͏

- Con trai ta, con ta là Lý Lương Đình, con của người khác liền không phải con sao? ͏ ͏ ͏

- Cần phải đem con trai của ngươi phái đi chịu chết, ngươi mới cao hứng đúng không? Vô Kính điên rồi, bệ hạ điên rồi, hiện tại ngay cả ngươi cũng cùng điên theo! ͏ ͏ ͏

- Hắn tạo nghiệt gì, bởi vì hắn là con trai của ngươi, cho nên phải tác thành phụ thân đuối lý hay sao? ͏ ͏ ͏

- Đuối lý, đuối lý cái gì? ͏ ͏ ͏

Lý Lương Đình dùng sức đánh vào lồng ngực của mình, nhìn Vương phi, nói: ͏ ͏ ͏

- Thư Lan, lão tử năm đó lúc kết hôn với ngươi, ta chính mồm nói với ngươi, lão tử họ Lý, binh sĩ Lý gia ta, vì trấn thủ hoang mạc Đại Yến trăm năm. ͏ ͏ ͏

- Nếu họ Lý, phải chuẩn bị chết trận với Man tộc trên chiến trường, nếu ngươi sợ ta chết trận, ngươi cũng đừng theo ta. ͏ ͏ ͏

- Là ngươi, Thư Lan, là ngươi khi đó nói, nói nam nhi tốt nên bảo vệ quốc gia, phải thể hiện trên sa trường! Con trai của ngươi, con trai của ta, đúng, hắn là người què! ͏ ͏ ͏

- Nhưng lão già rác rưởi như ta, căn bản không cảm thấy con trai của ta một chân khập khiễng đáng là gì! ͏ ͏ ͏

- Ta chỉ biết, hắn họ Lý! ͏ ͏ ͏

- Lúc tổ tiên thụ phong Trấn Bắc hầu, đã từng hứa hẹn với Yến Hoàng năm đó, từ hôm nay trở đi, man tử dám to gan đông tiến, con cháu họ Cơ, phải là người chết thứ hai, kẻ chết thứ nhất khẳng định là họ Lý, hơn nữa chờ họ Lý chết hết mới đến phiên họ Cơ! ͏ ͏ ͏

- Thư Lan, trong lòng ngươi có oán khí, ta hiểu, ta rõ ràng, ngươi đánh ta mắng ta thế nào cũng được. ͏ ͏ ͏

- Nhưng con trai của ngươi, nếu hắn là Thế tử, hắn nên đi, cho dù biết rõ sẽ chết trong loạn quân, không, là chết khi đại quân của ta và Vô Kính giết vào Man tộc, hắn cũng phải đi! ͏ ͏ ͏

- Mấy trăm năm qua, người chết trận Yến nhân ta và Man tộc, đếm không xuể, dựa vào cái gì, hắn lại không thể! ͏ ͏ ͏

- Bằng hắn, từ khi ra đời, đã không hưởng phúc của Trấn Bắc Hầu phủ. ͏ ͏ ͏

- Phúc? Phúc? Lão tử hưởng phúc gì chứ, lão tử ở nhà, ngay cả việc ăn thịt thoải mái cũng không có, nếu đầu thai họ Lý, hắn không phải đến hưởng phúc. ͏ ͏ ͏

- Hắn nên, hắn, nên. ͏ ͏ ͏

- Lý Lương Đình, ngươi muốn ta chết đúng không? ͏ ͏ ͏

- Ngươi chết sao, có thể, ngươi đi trước một bước, đến phía dưới, nên bắt tay làm bánh thịt cho ta, ta qua mấy ngày sau sẽ xuống, vừa vặn có thể trực tiếp ăn ngay. ͏ ͏ ͏

- Chỉ khổ Thiến nhi, phải lẻ loi một mình. ͏ ͏ ͏

Lý Lương Đình vừa nói vừa cẩn thận liếc trộm phản ứng của nàng dâu của mình, sau đó, lại cảm khái nói: ͏ ͏ ͏

- Oa nhi khi còn bé chịu tai nạn, gặp khó, què rồi một chân, hắn đã ăn khổ từ trước, sau này, chẳng phải là... ͏ ͏ ͏

- Lý Lương Đình, ngươi muốn nói cái gì? ͏ ͏ ͏

- Vạn nhất, oa nhi không chết, sống sót trở về, ngươi lại theo lão già ta xuống dưới, việc này phải làm sao? Ngươi nói con trai này ngươi ôm còn chưa nóng, lại tiếp tục chạy tới hầu hạ ta được sao? ͏ ͏ ͏

- Ta cảm thấy được, rất được, nhưng lại sợ ngươi cảm thấy thiệt thòi. ͏ ͏ ͏

Vương phi gần như bị lời này chọc cười, tay chỉ phía tây, nói: ͏ ͏ ͏

- Làm sao sống sót trở về? Làm sao sống sót trở về? ͏ ͏ ͏

- Xem mệnh đi, đúng không, chuyện cửu tử nhất sinh, ta cũng nghe được không ít chứ? Ai có thể chắc chắn, con trai của Lý Lương Đình lại là con ma chết sớm? ͏ ͏ ͏

- Chỉ một lần, hắn đi rồi, đừng nói hắn chính là con của Lý Lương Đình, cho dù hắn không phải, hắn đi rồi có thể sống sót trở về, giả, cũng có thể thật hơn cả thật! Bằng không, bgươi cho rằng hắn sống sót thật tốt, đám kiêu binh hãn tướng kia sẽ phục hắn sao? ͏ ͏ ͏

- Không có người dưới ủng hộ và tán thành, hắn là Thế tử, có thể ngồi ổn vị trí Trấn Bắc Vương hay sao? ͏ ͏ ͏

Sau khi Lý Lương Đình nói xong, hắn lại nhặt bánh thịt lên, đặt vào trong miệng, tiếp tục gặm. ͏ ͏ ͏

Một lúc lâu, Vương phi hỏi: ͏ ͏ ͏

- Đủ không? ͏ ͏ ͏

- Không đủ, ngươi làm bánh, ăn thế nào cũng không đủ. ͏ ͏ ͏

- Không đủ còn nữa. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!