Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1813: MÔN PHIỆT LỚN NHẤT

Lý Lương Đình vẫn nhịn không được, xốc màn xe lên, nhìn xe ngựa đằng trước đang từ từ đi xa. ͏ ͏ ͏

- Vương gia... ͏ ͏ ͏

- Lão thất, năm đó, là ta tự mình dẫn Thiết kỵ Trấn Bắc quân đạp diệt môn phiệt thế gia Đại Yến ta. ͏ ͏ ͏

Dừng một chút, Lý Lương Đình bỗng nhiên cười nói: ͏ ͏ ͏

- Nhưng, kỳ thực thế gia môn phiệt mạnh nhất chân chính của Đại Yến lại không phải Điền gia, càng không phải Lưu gia Vương gia, mà là ta, Trấn Bắc Hầu phủ. ͏ ͏ ͏

Quan phục Thế tử tự có định chế, nhưng lúc Thế tử Trấn Bắc Vương phủ thật cần quan phục, hắn lại luống cuống. ͏ ͏ ͏

Việc này không chỉ bởi vì trong phủ vẫn lơ lửng có tiểu hầu gia hoặc là Thế tử hay không, mà là bởi vì lễ nghi quy củ, trong thời gian rất lâu tới nay, ở đây, không tính là quy củ. ͏ ͏ ͏

Lúc quy củ không thể hạn chế ngươi, bản thân hành vi không tuân thủ quy củ chính là việc vui vẻ. ͏ ͏ ͏

Cái gì đại bất kính, cái gì lễ chế không hợp, cái gì có bị người ta bắt lấy nhược điểm tấu lên hay không, đều không phải việc Trấn Bắc Hầu phủ cần lưu ý. ͏ ͏ ͏

Từ Trấn Bắc Hầu gia đời trước giúp gia gia Cơ Thành Quyết tranh chấp ngôi vua, địa vị Trấn Bắc Hầu phủ đã triệt để siêu nhiên. ͏ ͏ ͏

Lý Lương Đình lúc ở ngự thư phòng trêu ghẹo Yến Hoàng đã nói phụ thân hắn lúc ấy còn yêu thích lén lút mặc long bào cho đã ghiền, ͏ ͏ ͏

Lại nhìn Lý Lương Đình đã mặc giải long bào rất quen, hắn ở nhà tất nhiên cũng mặc thử không ít lần. ͏ ͏ ͏

Cho nên, tuy rằng thời gian Thế tử về phủ không dài lắm, nhưng Vương phủ tuyệt đối không có đạo lý để hắn thiếu y phục. ͏ ͏ ͏

Nhưng, một ít quần áo, bình thường mặc cứ mặc, mặc đi vào trong từ đường, đi dự họp sẽ không có vấn đề gì, nơi nào không thích hợp nơi nào vượt qua củ cũng không ai xem đây là chuyện đáng kể. ͏ ͏ ͏

Nhưng khi mặc ra ngoài, khi thay mặt Trấn Bắc Vương phủ đi sứ Man tộc vương đình, trên bản chất chính là đại biểu Đại Yến, lúc này phải chú ý quan phục rồi. ͏ ͏ ͏

Vương gia nên mặc quần áo gì, Thế tử nên mặc quần áo gì, bao nhiêu sợi vàng bao nhiêu phối sức và hoa văn đồ án, tất cả đều được chú trọng. ͏ ͏ ͏

Từ một góc độ khác mà nói, làm người trong vương phủ, bắt đầu nhặt lại quy củ mà bản thân mình vốn không thèm quan tâm tới, việc này cũng mang ý nghĩa có biến hoá. ͏ ͏ ͏

Trấn Bắc Vương phủ siêu nhiên ra khỏi cách cục Đại Yến, nó đã dần mơ hồ, mắt thấy cần phải quay về chơi với mọi người, tự nhiên cần phải tham dự vào quy tắc chủ lưu của người ta. ͏ ͏ ͏

Cũng may, người giỏi tay nghề trong vương phủ không ít, bản thân Vương phi càng là hảo thủ, cho dù là quận chúa, ban đầu tính khí nóng nảy không lọt mắt chuyện may vá thủ công, trong thời gian ở kinh thành, nàng cũng thường làm một ít việc mà bản thân ngày xưa không làm, nàng vốn thông minh, việc may vá cũng bắt đầu rồi. ͏ ͏ ͏

Cho nên, hai mẫu nữ làm chủ, bọn họ không ngừng may vá, lại nhìn phải nhìn trái, cuối cùng vẫn tạo ra được y phục xứng với thân phận Thế tử. ͏ ͏ ͏

Lý Phi mặc vào, đứng trước mặt mẫu thân và tỷ tỷ. ͏ ͏ ͏

- Kỳ thực a đệ lớn lên không kém. ͏ ͏ ͏

Quận chúa nói. ͏ ͏ ͏

- Cũng là dáng dấp như vậy, còn tốt hơn phụ thân hắn năm xưa. ͏ ͏ ͏

Vương phi bình luận: ͏ ͏ ͏

- Phụ thân hắn lúc trước đứng ở bên cạnh bệ hạ, hoàn toàn bị đối phương hạ thấp đi. ͏ ͏ ͏

- Sau đó vi nương suy nghĩ lại, năm đó bệ hạ yêu thích mang theo phụ thân ngươi cùng nhau chơi đùa, không chỉ vì thân phận tiểu hầu gia Hầu phủ của hắn, hồng hoa luôn yêu thích mang lá xanh để tôn chính mình lên, đúng không? ͏ ͏ ͏

- Nương, bệ hạ khi còn trẻ, rất anh tuấn sao? ͏ ͏ ͏

- Ngươi nhìn những hoàng tử kia đi, có mấy ai xấu xí? Cho dù Tiểu lục tử kia trước đó hồ đồ, có chút bị tửu sắc đào mệt rỗng thân thể, nhưng túi da rất khá. ͏ ͏ ͏

- Tại sao nương năm đó chọn phụ thân? ͏ ͏ ͏

- Nhìn phụ thân ngươi ổn định hơn, phụ thân ngươi lúc trước nói với ta, đời này, chỉ một mình ta là nữ nhân của hắn. ͏ ͏ ͏

- Chính bởi vì lời này? ͏ ͏ ͏

- Đương nhiên nam nhân nào cũng có thể nói lời này, nhưng phải xem thân phận là ai. ͏ ͏ ͏

- Đúng vậy. ͏ ͏ ͏

Lý Phi mặc áo mãng bào đứng ở nơi đó, nhìn mẫu thân và tỷ tỷ đang trò chuyện. ͏ ͏ ͏

Rốt cục, sự chú ý của Vương phi lại đặt lên người con trai của mình, nói: ͏ ͏ ͏

- Con a, nương cũng không nói cái khác với ngươi, nói cũng không có tác dụng gì, người đi ra lịch luyện, nếu con ta gánh chịu trách nhiệm này, liền buông tay ra làm đi. Bởi vì ngươi họ Lý. ͏ ͏ ͏

- Nhi tử rõ ràng. ͏ ͏ ͏

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!