Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1842: THẾ LÀ ĐỦ ͏ ͏ ͏

- Ta xem đúng thế, ai nha, cơ hội thật tốt, cơ hội tạo phản xưng đế thật tốt, ở trong tay ta, bị phá không còn. ͏ ͏ ͏

- Chờ ta đi rồi, Lý Phú Thắng, Lý Lương Thân, Lý Báo đám con trai con rể kia, sẽ không lại nhận mình là Trấn Bắc quân. ͏ ͏ ͏

- Trong mấy nghĩa tử lưu lại, cũng sẽ không lại thật khăng khăng một mực. ͏ ͏ ͏

- Thật làm một phiên trấn, cứ làm một phiên trấn đi. ͏ ͏ ͏

Lý Lương Đình hít sâu một hơi, nắm nắm đấm, tiếp tục nói: ͏ ͏ ͏

- Nhưng ta cảm thấy có giá trị, ta cảm thấy, nhìn toà kinh quan trước mặt, ta cảm thấy rất giá trị, sau khi ta xuống dưới đất, phụ thân có đánh có mắng ta, ta cũng sẽ cười mà chịu đựng. ͏ ͏ ͏

- Thực sự không được, còn có thể đi tìm gia tổ, ta không tin, gia tổ năm đó lập xuống đại công, mở Hầu phủ trấn Man tộc, sẽ nghĩ tới ngày sau muốn tạo phản. ͏ ͏ ͏

- Phụ thân ta, khả năng không thuần khiết như vậy, nhưng gia tổ, tất nhiên là trung lương. ͏ ͏ ͏

- Được, cứ định như vậy, nếu sau khi xuống dưới, phụ thân lải nhải, ta sẽ tìm người to hơn lải nhải với hắn. ͏ ͏ ͏

Điền Vô Kính mở miệng nói: ͏ ͏ ͏

- Ngươi hối hận sao? ͏ ͏ ͏

- Vô Kính, lời này ta phải hỏi ngươi mới đúng. ͏ ͏ ͏

- Ngươi hiện tại, có thể hỏi. ͏ ͏ ͏

- Không, ta không hỏi, bởi vì ta còn muốn sống thêm mấy ngày trở về giao phó xong hậu sự, nếu không chống được về nhà, có tin hay không lão chị dâu của ngươi, ngày lễ ngày tết viếng mồ mả hoá vàng mã sẽ mắng lão súc sinh dài lão súc sinh ngắn không ngừng. ͏ ͏ ͏

Vấn đề này, dù cho là Bình Tây Hầu gia quan hệ thân cận nhất, cũng không dám hỏi qua. ͏ ͏ ͏

Không có gì khác, sợ bị đánh. ͏ ͏ ͏

- Nhưng mà, Vô Kính a, ngươi nói hối hay không hối, kỳ thực không có ý gì, rốt cuộc, nào có việc gì nghĩ không hối hận lại không hối hận? ͏ ͏ ͏

- Không có thời gian rảnh rỗi. ͏ ͏ ͏

- Ai nha, ͏ ͏ ͏

- Ba chúng ta, đều không ai có thời gian rảnh rỗi, lúc này mới có thể một đường đi về phía trước, cuối cùng mới có dáng vẻ hôm nay. ͏ ͏ ͏

- Hiện tại, chỉ cầu con cháu đời sau có thể không chịu thua kém. ͏ ͏ ͏

- Tốt nhất, có thể nhất thống thiên hạ trong ba đời. ͏ ͏ ͏

- Ta thật có lòng tin vào tiểu lục tử kia, một đứa bé giống Hào nhi ca như vậy, hắn làm hoàng đế, có thời gian, không thể kém hơn Hào nhi ca. ͏ ͏ ͏

- Con trai của ta, hắn lưu lại, hắn ngoan, không đủ cho chơi đùa Tiểu lục tử, cho dù cộng thêm lão chị dâu và con gái của ta. ͏ ͏ ͏

- Ai nha, đừng xem con gái ta rất lợi hại, nhưng Tiểu lục tử lúc ấy không phải hoàng đế, hiện tại, là hoàng đế, thủ đoạn sẽ không giống rồi. ͏ ͏ ͏

- Gia nghiệp Trấn Bắc Hầu phủ ta, sớm muộn gì cũng bị tiểu lục tử tính toán lấy đi hơn một nửa, có thể lưu lại cái giá phiên trấn cũng đã cho Lý bá bá đủ mặt mũi rồi. ͏ ͏ ͏

- Bản thân, diệt vương đình, đứt đoạn mất khí vận quật khởi của Man tộc, việc này còn hạ thấp địa vị và tác dụng của Lý gia. ͏ ͏ ͏

- Ta lo lắng chính là Trịnh Phàm, Vô Kính ngươi có nghĩ tới hay không, Hào nhi ca băng hà rất sớm, ta cũng sắp đi, ngươi cũng dự định đi rồi. ͏ ͏ ͏

- Ba chúng ta tất cả đều đi rồi, khà khà, họ Trịnh kia, không phải sẽ lật trời hay sao? ͏ ͏ ͏

- Hắn đã đáp ứng. ͏ ͏ ͏

- Đã đáp ứng cái gì? ͏ ͏ ͏

Điền Vô Kính duỗi tay chỉ vào Hắc Long kỳ đang tung bay, nói: ͏ ͏ ͏

- Mặt cờ này, sẽ không đảo. ͏ ͏ ͏

- Chà chà chà, chà chà chà, Vô Kính, chờ sau khi ta trở về, sống thêm mấy ngày, ta nhất định phải sống đến khi có tin tức từ kinh thành truyền tới, nếu Triệu Cửu Lang thật chết rồi. ͏ ͏ ͏

- Ta sẽ đố kị chết ngươi. ͏ ͏ ͏

- Trịnh Phàm, hắn là người Bắc Phong quận! ͏ ͏ ͏

- Đứng ở độ cao Trấn Bắc Vương mà nói, người có năng lực lớn, không tính là gì. ͏ ͏ ͏

- Có năng lực lớn, mà vẫn duy trì xích tử chi tâm, đây mới thực sự là khó được. ͏ ͏ ͏

- Một gia tộc, nếu như có thể nâng đỡ ra một người như vậy quật khởi, sẽ là bảo đảm giúp gia tộc tồn tại. ͏ ͏ ͏

- Bằng không, ngươi nâng đỡ một chính khách quan liêu, sau khi người này thượng vị, lại bán đứng ngươi với giá cao, sẽ có ý gì? ͏ ͏ ͏

Điền Vô Kính nhìn về phía Lý Lương Đình, nói: ͏ ͏ ͏

- Hối hận sao? ͏ ͏ ͏

- Hối hận, Thiến nhi cũng hối hận, ha ha, mẹ kiếp, sớm biết, từ sớm phải bắt Trịnh Phàm kia làm con rể của ta, kỳ thực ta có cơ hội, đúng không. ͏ ͏ ͏

- Sách, kỳ thực ta vẫn hối hận một chuyện, đó chính là đưa Thiến nhi vào kinh. ͏ ͏ ͏

- Ta lúc đó nghĩ, Cơ lão nhị hắn không nói được sẽ có cơ hội. ͏ ͏ ͏

- Ta nghĩ, ta không hề làm gì, ta cũng không nói cái gì, Điền Vô Kính ngươi chống đỡ hắn một hồi, chẳng phải vị trí Thái tử của hắn sẽ ngồi vứng hay sao? ͏ ͏ ͏

- Ngươi còn là nhạc phụ của hắn, cũng không nói gì không hề làm gì cả sao? ͏ ͏ ͏

- Ta xấu hổ, thật xấu hổ, ai, chủ yếu vẫn là ta tin Hào nhi ca, tin bệ hạ, có thể quyết ra một người, đối với tương lai Đại Yến, một hoàng đế tốt nhất. ͏ ͏ ͏

- Bằng không, ba chúng ta nhọc nhằn khổ sở dằn vặt hơn nửa đời người, không có người chống đỡ sự nghiệp, chẳng phải sẽ giỏ trúc múc nước? ͏ ͏ ͏

Phàm là hai người bọn họ, hơi có một chút tư tâm, ͏ ͏ ͏

Vị trí Thái tử của Cơ Thành Lãng sẽ vững như bàn thạch! ͏ ͏ ͏

Việc này, kỳ thực cũng là nguyên nhân căn bản khiến Thái tử thất bại, hắn nắm giữ tất cả, long ỷ, cũng dễ như trở bàn tay, hắn vốn có dựa dẫm, lại không chịu duỗi tay ra nâng hắn một hồi. ͏ ͏ ͏

- Không sai, di sản Mẫn gia thật sự phong phú, Cơ lão lục cũng trí gần như yêu, nhưng trước mặt hai vị vương gia, hắn vẫn là chim cút. ͏ ͏ ͏

- Hành lễ đi, trì hoãn quá lâu, Trĩ Đô kia phiền phức. ͏ ͏ ͏

- Ngươi không nói sớm, ta còn muốn trì hoãn thêm một lúc để tiểu vương tử đáng thương kia chạy xa một chút, ha ha. ͏ ͏ ͏

Lý Lương Đình giơ tay lên, hét lớn: ͏ ͏ ͏

- Quỳ! ͏ ͏ ͏

- Bạch! ͏ ͏ ͏

- Bạch! ͏ ͏ ͏

Phía dưới tế đàn, tàn thể sĩ tốt Trấn Bắc quân đều quỳ xuống. ͏ ͏ ͏

Không có người chủ trì hát lễ, ͏ ͏ ͏

Không có thái giám tuyên chỉ, ͏ ͏ ͏

Không có dõng dạc, ͏ ͏ ͏

Chỉ có gió hoang mạc, ͏ ͏ ͏

Thổi qua khe hở đầu người trên kinh quan, tấu vang âm thanh gào khóc thảm thiết. ͏ ͏ ͏

Nhưng, thế là đủ. ͏ ͏ ͏

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!