Trịnh Phàm từng đi hoàng cung Càn Quốc, quan gia ngày đông ở trong phòng ấm, có thể chỉ một đạo bào, phanh ngực mà đi, Phạm gia lão tổ tông, cũng có một toà phòng ấm, bốn mùa như xuân. ͏ ͏ ͏
Đồng lý, cách cục không giống thiết kế không giống, nếu có thể cầu ấm, tự nhiên cũng có thể làm lạnh. ͏ ͏ ͏
Phụng Linh điện, vốn là nơi hàn ý nặng hơn bên ngoài, đồng thời, còn có khối băng gia trì. ͏ ͏ ͏
Mặt khác, trong linh cữu Đại Hành hoàng đế còn có hàn ngọc, sẽ không xuất hiện tình huống thi thể mục nát. ͏ ͏ ͏
Cửa Phụng Linh điện, có không ít hộ vệ, xưng là thủ linh vệ. ͏ ͏ ͏
Bọn họ nhìn thấy bóng mờ Tỳ Hưu xuất hiện, lập tức trên chuẩn bị ngăn cản. ͏ ͏ ͏
Nhưng ngay sau đó, bóng mờ Tỳ Hưu lại biến mất. ͏ ͏ ͏
Lập tức, bóng mờ Tỳ Hưu xuất hiện bên trong Phụng Linh điện, trước người nó chính là Đại Hành hoàng đế. ͏ ͏ ͏
Tìm thấy, thì ra ngươi ở trong này. ͏ ͏ ͏
Gần hai trăm năm, nó ngủ say dưới đáy hoàng cung. ͏ ͏ ͏
Nó chứng kiến quá rất nhiều vị hoàng đế được hô to vạn tuế trong cung điện này. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng chỉ có người này mới có thể sinh ra hô ứng với nó. ͏ ͏ ͏
Ngươi, ͏ ͏ ͏
Ta, ͏ ͏ ͏
Đều bị vây trong hoàng cung này, chịu đựng thống khổ vô biên: ͏ ͏ ͏
Ngươi, có thể nhận biết được sự tồn tại của ta, có thể nhìn thấy ta, có thể hô ứng với ta. ͏ ͏ ͏
Ngươi, sống rất khổ cực. ͏ ͏ ͏
Ta, cũng giống như vậy. ͏ ͏ ͏
Đã từng, nó từng nói với vị hoàng đế duy nhất mà nó kính trọng trong hai trăm năm qua, đem vươn tay ra/ ͏ ͏ ͏
Ta, có thể kéo dài tuổi thọ của ngươi. ͏ ͏ ͏
Vị Nhiếp Chính Vương Sở Quốc, kỳ thực đã dùng loại biện pháp này, sở dĩ tự tin với mình có thể sống lâu, có thể thu thập xong cục diện tan nát như cũ, làm lại từ đầu. ͏ ͏ ͏
Nhưng Yến Hoàng chọn rời khỏi tòa cung điện này, đi tới hậu viên. ͏ ͏ ͏
Mỗi ngày, dùng đan dược mang tới đau đớn rất lớn cho bản thân, nghiền ép tiềm lực tự thân để cầu chống đỡ thêm ít ngày, chờ, chờ hai vị vương gia vào kinh. ͏ ͏ ͏
Hắn đang ăn đan dược, lại xem thường thần linh chân chính trong lò luyện đan. ͏ ͏ ͏
Một lần cuối cùng, chính là trước đây không lâu, Yến Hoàng hồi cung. ͏ ͏ ͏
Tỳ Hưu lần thứ hai hô hoán hắn. ͏ ͏ ͏
Ta, có thể dành cho ngươi tuổi thọ càng lâu, ngươi cần nó, ngươi khát vọng nó, ngươi hận, hận chính mình, trời không cho mượn tuổi! ͏ ͏ ͏
Trăm năm qua, ta mắt lạnh đối xử bao nhiêu đời hoàng đế sống và chết, đây là lần thứ nhất, ta hân chính nhìn thẳng một vị hoàng đế. ͏ ͏ ͏
Ngươi xứng đáng, ta giá lâm! ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Mà khi đó, bên trong ngự thư phòng, Yến Hoàng đang buồn ngủ. ͏ ͏ ͏
Ngụy công công ở bên cạnh, chú ý hầu hạ. ͏ ͏ ͏
Yến Hoàng tiến vào trong giấc mộng, ͏ ͏ ͏
Bỗng nhiên phun ra ba chữ làm Ngụy công công sợ run bắn cả người. ͏ ͏ ͏
Ba chữ kia là: ͏ ͏ ͏
- Súc sinh, cút! ͏ ͏ ͏
Khi hoàng đế mang theo mọi người tới đến Phụng Linh điện, những nơi khác bao quát linh cữu trong Phụng Linh điện đều không có việc gì, chỉ có gạch bên cạnh linh cữu có thêm một dấu ấn màu đen, nhìn qua, giống như cắt hình Tỳ Hưu. ͏ ͏ ͏
Tỳ Hưu, là đồ đằng Đại Yến, Yến nhân tin tưởng, cho rằng nó có thể bảo vệ gia đình bình an, cho nên lúc ăn tết, yêu thích dán cắt hình Tỳ Hưu lên cửa. ͏ ͏ ͏
Đầu Tỳ Hưu Chi Linh kia vọt ra, đến cuối cùng, chỉ vì muốn nhìn tiên hoàng sắp vào lăng tẩm. ͏ ͏ ͏
Nói chung, nó vẫn chưa tạo thành phá hoại gì khác. ͏ ͏ ͏
Hoàng đế mang theo mọi người tế bài tiên hoàng lần nữa, một là lễ nghi ắt không thể thiếu, hai cũng khôi phục tâm tình của mọi người. ͏ ͏ ͏
Lập tức, hoàng đế mở miệng nói: ͏ ͏ ͏
- Ngụy Trung Hà. ͏ ͏ ͏
- Có nô tài. ͏ ͏ ͏
- Chuyện hôm nay, không được truyền ra ngoài. ͏ ͏ ͏
- Bệ hạ yên tâm, nô tài hiểu rõ. ͏ ͏ ͏
Hoàng đế nhìn các trọng thần chung quanh, cường điệu liếc mắt nhìn Bình Tây Hầu, nói: ͏ ͏ ͏
- Để các vị chấn kinh rồi. ͏ ͏ ͏
- Chúng thần để bệ hạ chấn kinh, chúng thần có tội. ͏ ͏ ͏
- Chúng thần có tội. ͏ ͏ ͏
- Vẫn được, trẫm cảm thấy không có gì ghê gớm, việc nội các, chúng ta bàn tiếp. ͏ ͏ ͏
- Bệ hạ, cần nghỉ ngơi... ͏ ͏ ͏
- Quốc sự quan trọng, chỉ là chút việc nhỏ không đáng kể mà thôi, há có thể trì hoãn quốc sự? ͏ ͏ ͏
- Vâng, chúng thần tuân chỉ. ͏ ͏ ͏
- Bệ hạ. ͏ ͏ ͏
- Bình Tây Hầu có lời gì muốn nói? ͏ ͏ ͏
- Thần vừa mới chịu sợ hãi, muốn trở về nghỉ ngơi. ͏ ͏ ͏
- Ồ? Hầu gia Đại Yến lũ lập chiến công quân công, dĩ nhiên không chịu nổi chút việc nhỏ hay sao? ͏ ͏ ͏
- Bệ hạ, không phải không chịu được nữa, mà là lúc trước không cẩn thận làm động tới vết thương cũ. ͏ ͏ ͏
- Ngươi về phủ nghỉ ngơi trước, sau đó, trẫm phái thái y đi qua. ͏ ͏ ͏
- Thần, tạ bệ hạ ân điển. ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm rõ ràng, lúc trước hoàng đế mang theo mình đi Dưỡng Tâm điện nghị sự, là nghĩ để cho mình ép trận, mang ý nghĩa quân đội Đại Yến kiên định mà ủng hộ tân quân. ͏ ͏ ͏
Đồng thời, hoàng đế muốn dùng đại công bình diệt vương đình tạo nên uy vọng, cũng thúc đẩy chế độ nội các. ͏ ͏ ͏
Nhiệm vụ của mình, kỳ thực đã hoàn thành rồi, lưu lại nữa, trái lại chỉ biến thành mục tiêu để đám đại thần phát huy, còn không bằng bứt ra sớm cho xong việc. ͏ ͏ ͏
Trong triều đình, đại gia đều là cáo già, Triệu Cửu Lang chết rồi, cũng không ý nghĩa các trọng thần liền còn lại đều là trẻ ngoan, vị trí tể phụ phía trên trống ra, người phía dưới, tự nhiên sẽ càng tha thiết và càng để bụng. ͏ ͏ ͏
Hoàng đế đi ứng phó là tốt rồi, chính mình không cần thiết đứng ở đây đánh thái cực. ͏ ͏ ͏
Cho nên, cứ phủi mông đi một lần là xong. ͏ ͏ ͏
Ha ha, phiên trấn mà, không có chút khí tượng ương ngạnh, người khác vẫn cho rằng ngươi là quả hồng mềm có thể bóp đấy. ͏ ͏ ͏