Sĩ tốt bị thương, rời đi quân đội, địa phương lại vào nghề, xem ra, làm cũng náo nhiệt. ͏ ͏ ͏
Đưa tiêu hộ tiêu, ở bề ngoài, là phòng ngừa “Lục lâm hảo hán” cướp đường, nhưng nếu như có thể có chút quan hệ với quân doanh, kỳ thực đi lại sẽ thuận tiện một ít. ͏ ͏ ͏
Lúc triều đình gian nan, trú quân địa phương sẽ giảm bớt các loại chi phí, không phải ai cũng có thể giống Trịnh Hầu gia lúc trước ở Tuyết Hải quan, cầm đủ số hoặc là vượt mức, phần lớn đầu lĩnh quân địa phương cũng phải thu thuế kiếm thêm tiền nuôi quân. ͏ ͏ ͏
- Ngài tiếp tục dùng, ta đi vào bếp thúc giục. ͏ ͏ ͏
- Tốt, đúng rồi, bên trong canh cá thả nhiều rau thơm hành thái. ͏ ͏ ͏
- Ngài chờ, nhớ kỹ rồi. ͏ ͏ ͏
Chỉ chốc lát sau, một chậu canh cá được bưng lên. ͏ ͏ ͏
Canh cá trắng như tuyết, toả ra mùi thơm tươi mới, dù Trịnh Hầu gia đã sớm ăn no, lại tiếp nhận bát từ Tứ Nương, mặt khác, Tứ Nương lại đi gọi hầu bàn muốn một chén giấm đưa cho chủ thượng. ͏ ͏ ͏
- Hô... ͏ ͏ ͏
Thổi thổi, uống một hớp, uống ngon. ͏ ͏ ͏
- Canh không tệ, các ngươi cũng uống. ͏ ͏ ͏
Tứ Nương đứng dậy, múc một bát cho Kiếm Thánh, Kiếm Thánh gật gù, để chén cơm xuống, cầm lấy chén canh, kính Tứ Nương một hồi, sau đó uống hai ngụm, lại thả chén canh xuống, tiếp tục cầm lấy bát ăn cơm. ͏ ͏ ͏
Lúc Kiếm Thánh uống canh, Từ Sấm vừa và cơm vừa cẩn thận nhìn, đợi được Tứ Nương cũng múc chén canh đưa cho hắn, Từ Sấm lập tức hai tay tiếp nhận, đứng dậy, đứng một hồi, trong lúc nhất thời không biết là nên gật đầu hay cúi người, chỉ có thể lúng túng lại ngồi xuống, ý tứ đến là được. ͏ ͏ ͏
Kỳ thực, Từ Sấm cũng là danh nhân có tiếng tăm trong chốn giang hồ, nhưng trên cái bàn này một là Đại Yến Bình Tây Hầu, một là Kiếm Thánh, hắn cũng chỉ là đệ đệ. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà, bên này đang uống canh, trong hậu viện khách sạn, bỗng nhiên có tiếng ném bát vang lên, lập tức, có tiếng gào thét: ͏ ͏ ͏
- Chưởng quỹ, lão tử đánh chết ngươi!!! ͏ ͏ ͏
Tiếng gầm đầy giận dữ, làm cho các khách nhân đang ăn tại đại sảnh khách sạn sửng sốt. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia bưng chén canh, mặt mỉm cười nhìn sang, rốt cục có náo nhiệt xem. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thánh tiếp tục ăn cơm, Từ Sấm cũng tò mò nhìn. ͏ ͏ ͏
Trong hậu viện, cả đám đi ra, cầm đầu là người mắt chột đầy râu ria, tuy rằng chỉ là độc nhãn, nhưng con mắt lúc này ửng hồng dọa người. ͏ ͏ ͏
Người chột mắt tiến lên, trực tiếp cầm cổ áo chưởng quỷ, mắng: ͏ ͏ ͏
- Đồ khốn kiếp, lão tử lúc trước nói đặt tiệc ở chỗ ngươi còn cố ý phân phó, không ăn cá, không ăn cá, ngươi lão già này lại dám đưa canh cá lên bàn lão tử! ͏ ͏ ͏
- Ầm! ͏ ͏ ͏
Sau khi mắng xong, hắn một cước đạp chưởng quỷ ngã xuống đất. ͏ ͏ ͏
Sau lưng hắn, tên Cao đại nhân mang theo nha dịch tới đây dự tiệc, hắn đứng ở nơi đó nhìn, chưa từng lên tiếng can thiệp. ͏ ͏ ͏
Đám người sau lưng người chộp mắt cũng phẫn nộ. ͏ ͏ ͏
- Ta... Ta đưa, ta đưa. ͏ ͏ ͏
Chưởng quỹ ngã trên mặt đất rất oan ức gào khóc. ͏ ͏ ͏
Lúc này, người trong khách sạn cũng bu lại, có người đỡ chưởng quỹ, cũng có người cản ở giữa. ͏ ͏ ͏
- Thẳng nương tặc! ͏ ͏ ͏
Người chột mắt giống như càng nghĩ càng giận, lại rút đao ra. ͏ ͏ ͏
- Lão tử thật cao hứng mà đến, liền bị tên khốn kiếp ngươi quấy rồi! ͏ ͏ ͏
Thấy rút đao ra, Cao đại nhân phụ trách trị an bản địa lúc này mới duỗi tay nắm cổ tay đối phương, ra hiệu đối phương khắc chế. ͏ ͏ ͏
- Cao lão đệ, ngươi bảo ta làm sao nhịn được, làm sao nhịn được! ͏ ͏ ͏
Cao đại nhân nghe vậy, thở dài, nói với chưởng quỹ được đỡ lên: ͏ ͏ ͏
- Chuyện này, là ngươi làm sai rồi. ͏ ͏ ͏
Ai ngờ, chưởng quỹ này đừng xem tư thái hòa khí, nhưng chuyện hôm nay lại bị oan ức quá lớn, trực tiếp quát: ͏ ͏ ͏
- Có còn vương pháp hay không, có còn vương pháp hay không, ta tặng bàn các ngươi canh cá, cá không tươi sao? Canh có hạ độc sao, các ngươi liền lấy việc này đánh ta, vừa đánh vừa chửi, có còn vương pháp hay không, có còn vương pháp hay không! ͏ ͏ ͏
- Không muốn ăn cứ việc nói thẳng, muốn gây sự cứ nói thẳng, ͏ ͏ ͏
- Không nên xem thường người khác như thế, các ngươi muốn bắt nạt người Tấn chúng ta đến chết. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà, chưởng quỹ đang tức giận hùng hổ, nhưng các khách nhân đang ăn cơm chung quanh, ngược lại không ai đi hỗ trợ hô ứng. ͏ ͏ ͏
Yên tĩnh nhìn sang, lại không phải giang hồ du hiệp cắn xé, ở nơi này có quan gia Yến nhân, ai nguyện ý dính vào vũng nước đục chứ? ͏ ͏ ͏
- Ít thả rắm, lão tử thèm ăn của ngươi, lão tử cũng không phải quịt tiền cơm! ͏ ͏ ͏
- Thẳng nương tặc, còn dám kêu gào với lão tử, Cao lão đệ, ngươi tránh ra, lão tử hôm nay phải để thằng cháu trai này sứt đầu mẻ trán! ͏ ͏ ͏