Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1884: CON NUÔI ͏ ͏

Long Uyên bay ra, trực tiếp đâm vào mặt đất trước mặt Trịnh Phàm, kiếm khí nội liễm, lại làm cho người ta có cảm giác vô cùng sắc bén. ͏ ͏ ͏

Long Uyên nổi tiếng khắp giang hồ, kiếm khách trẻ tuổi đương thời, lấy phối kiếm kiểu dáng giống Long Uyên làm vinh. ͏ ͏ ͏

Có thể được Tấn địa Kiếm Thánh làm hộ vệ bên người, trong thiên hạ này, chỉ có một vị! ͏ ͏ ͏

Cao Chuẩn Bàng lập tức đường hoàng ra dáng một chân quỳ xuống hành lễ: ͏ ͏ ͏

- Mạt tướng bái kiến Bình Tây Hầu gia, Hầu gia phúc khang! ͏ ͏ ͏

Lỗ Đại Ngưu đang quỳ lúc trước, hắn nỗ lực đứng dậy, sửa lại tư thế quỳ. ͏ ͏ ͏

- Bản hầu đã nói trước, nếu chúng ta có duyên phận, liền kết một thiện duyên, hai người các ngươi, có bằng lòng làm việc vì bản hầu hay không? ͏ ͏ ͏

- Nguyện hiệu trung vì Hầu gia! ͏ ͏ ͏

- Nguyện hiệu trung vì Hầu gia! ͏ ͏ ͏

- Vậy thì cứ như vậy đi, về sau sẽ có người tới tìm các ngươi, sẽ an bài công việc cho các ngươi. ͏ ͏ ͏

- Đa tạ Hầu gia dẫn tiến! ͏ ͏ ͏

Cao Chuẩn Bàng lập tức tạ ân. ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia gật gù, thở dài, tình cảnh này, bỗng nhiên làm hắn có chút hoảng hốt, có cảm giác vừa quen thuộc lại xa lạ. ͏ ͏ ͏

Bởi vì năm đó, chính hắn cũng từng quỳ ở trước mặt Tĩnh Nam Hầu biểu hiện trung tâm, hy vọng có thể được lão Điền nâng đỡ. ͏ ͏ ͏

Ai, năm tháng. ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia cảm khái. ͏ ͏ ͏

Lúc này, bên ngoài lại có tiếng nhao nhao: ͏ ͏ ͏

- Ai nha, không phải các ngươi nói người không đủ sao, không phải ta đã gọi người tới sao, như vậy là không được, bọn họ là bọn họ, chúng ta còn chưa trả tiền, ta không đi, ta không đi, trả thù lao, trả thù lao ta lại đi, bên kia chưa làm mua bán, không thể lại đi một chuyến! ͏ ͏ ͏

- Ai, ta nói, không nên bắt nạt người ta như thế, ta vừa mới mang con nuôi đến, mới tiến vào từ Thịnh Lạc thành, còn là chim non, làm sao... ͏ ͏ ͏

- Ai ai ai, đừng đẩy ta nha, đừng đẩy ta nha... ͏ ͏ ͏

Cao Chuẩn Bàng lập tức đẩy Lỗ Đại Ngưu, ra hiệu hắn nhanh chóng đi giải quyết. ͏ ͏ ͏

Lúc trước mọi người ăn uống say chúc mừng sinh nhật, liền có người nói nhao nhao nói tướng công không được, cho nên muốn gọi một đám người đến, nhưng xảy ra việc này, làm sao có khả năng lại diễn ra trước mặt Hầu gia chứ? ͏ ͏ ͏

Lỗ Đại Ngưu lập tức đứng dậy đi ra ngoài bãi bình đám đào hát, chính mình mới vừa ôm chân to, cũng không thể bại hoại hình tượng của bản thân. ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia ngược lại không đáng kể, Tấn địa vốn huyên náo. ͏ ͏ ͏

- Được rồi, bản hầu phải đi rồi, đừng tiễn. ͏ ͏ ͏

- Vâng, Hầu gia. ͏ ͏ ͏

Cao Chuẩn Bàng đương nhiên sẽ không hô lên Hầu gia ở đây, quý nhân của mình, số mệnh phú quý của mình, tự nhiên phải bị ẩn giấu. ͏ ͏ ͏

Đứng dậy, rút Long Uyên ra, đưa cho Kiếm Thánh, Kiếm Thánh thu kiếm, nói: ͏ ͏ ͏

- Thú vị? ͏ ͏ ͏

Hiển nhiên, Kiếm Thánh cảm thấy chuyện này rất vô vị. ͏ ͏ ͏

- Ây, nhọc nhằn khổ sở, làm nhiều việc thú vị như thế, không phải là vì bớt thời gian làm việc vô vị hay sao? ͏ ͏ ͏

Kiếm Thánh không nói nữa. ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia tiếp tục nói: ͏ ͏ ͏

- Ngài đấy, nên tin vào duyên phận, này nhất ẩm nhất trác, tự có thiên ý, không chắc mấy chục năm sau, vẫn phải dùng đến đấy? ͏ ͏ ͏

- Đây là lời giải thích Luyện Khí sĩ yêu thích, ngươi tin sao? ͏ ͏ ͏

- Cũng còn tốt. ͏ ͏ ͏

Đám người Trịnh Phàm đi ra ngoài, bên ngoài, Lỗ Đại Ngưu giúp đỡ mở đường. ͏ ͏ ͏

Lúc này, tú bà ồn ào ban nãy đã lấy được bạc, khi thấy đám người Trịnh Phàm đi ra, lập tức tươi cười, nàng biết khi nào nên khóc lóc om sòm, khi nào nên vẻ mặt ôn hòa, mấy người đi ra từ nơi này, ăn bận khí độ, đặc biệt là vị kia, tuyệt đối là quý nhân. ͏ ͏ ͏

Tú bà theo bản năng đẩy con nuôi mình vừa thu nhận đi ra ngài, giống như đang chào hàng hàng hóa của mình, trong lòng nói thầm: ͏ ͏ ͏

Quý nhân, nhìn đi, quý nhân, nhanh đi lên. ͏ ͏ ͏

Con cháu đại tộc Tấn địa, yêu thích chơi như vậy, cho rằng đây là việc phong nhã, cũng yêu thích tiêu bạc vào việc này. ͏ ͏ ͏

Dư quang trong khoé mắt Trịnh Hầu gia cũng quét nhìn về phía nơi này, sau đó, dừng lại. ͏ ͏ ͏

Tú bà thấy ánh mắt Trịnh Phàm nhìn sang, lúc này lộ ra vẻ vui mừng. ͏ ͏ ͏

Cao Chuẩn Bàng và Lỗ Đại Ngưu đứng sau lưng nhìn thấy tình cảnh này, trong lòng âm thầm kinh ngạc, thì ra Bình Tây Hầu gia trừ bỏ thích vợ người còn ưa thích việc như vậy? ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia không chỉ là nhìn, hơn nữa còn trực tiếp đi tới. ͏ ͏ ͏

Hắn kéo tay nam đồng trong tay tú bà ra. ͏ ͏ ͏

- Ai, đại gia, đây là con nuôi của ta, là chim non chưa mở mắt, đại gia, này... ͏ ͏ ͏

- Ngậm miệng! ͏ ͏ ͏

- Vù! ͏ ͏ ͏

Đao của Từ Sấm trực tiếp gác lên cổ tú bà, tú bà lập tức yên tĩnh lại. ͏ ͏ ͏

Trịnh Phàm đưa tay, sờ sờ mặt nam đồng, ánh mắt nam đồng ngây ngốc nhìn Trịnh Phàm. ͏ ͏ ͏

Lập tức, Trịnh Phàm lại kéo lấy tóc của nam đồng, quả nhiên, có thể nhìn thấy ba đấu chân hương dưới tóc của nam đồng. ͏ ͏ ͏

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!