Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1937: MỘT NGÀY Ở PHỤNG TÂN THÀNH ͏ ͏ ͏ ͏

Không ai muốn sau khi xuất chinh, binh mã dưới trướng còn ăn mặc thượng vàng hạ cám, sau khi chế tạo thống nhất, liền có thể làm cho người ta cảm thấy vui mắt thích thú. ͏ ͏ ͏ ͏

Sau khi giải quyết chuyện nhà xưởng, còn phải đi thăm dò mấy vùng mỏ bị Bình Tây Hầu phủ phát hiện. ͏ ͏ ͏ ͏

Sau đó, Hầu phủ xây dựng nha môn phiên tử, Tam gia là “tổ tông” phải đi kiểm tra tố chất, gõ gõ tiểu đầu mục phía dưới. ͏ ͏ ͏ ͏

Hắn bận rộn không ít thời gian, nếu như không phải lão bà Kiếm Thánh sắp sinh, Tứ Nương lại đi Thịnh Lạc thành không trở về, lúc này mới bắt tam gia trở về trấn bãi, bằng không, tam gia hiện tại còn không được về nhà Phụng Tân thành. ͏ ͏ ͏ ͏

Vợ chồng son ra khỏi nhà, bên ngoài tường viện, tuyết đã rất dầy, nhưng trên mặt đường có người chuyên quét tuyết dọn dẹp, cho nên trong sân rất chỉnh tề. ͏ ͏ ͏ ͏

Tiết Tam đi ở phía trước, Bát muội đi phía sau, y phục trên người tam gia không nhiều, tuy hắn là người lùn nhưng chống đông, Bát muội ăn mặc rất dầy, cũng bao bọc bản thân rất kỹ. ͏ ͏ ͏ ͏

Đi dạo, thật sự chỉ đi dạo. ͏ ͏ ͏ ͏

Ngày đông Phụng Tân thành vẫn náo nhiệt, tuy nói nhà xưởng to to nhỏ nhỏ vẫn làm việc, nhưng thổ địa mới là nơi thu hút sức lao động nhiều nhất, vào ngày đông, phần lớn người sẽ nhàn rỗi. ͏ ͏ ͏ ͏

Bán hàng rong trên mặt đường vẫn mở quầy vào ngày gió tuyết, thu xếp khách nhân. ͏ ͏ ͏ ͏

Năm nay, là một năm phát triển của Phụng Tân thành, vào thời điểm này vào năm ngoái, phần lớn bách tính đều chỉ có thể ăn khoai tây bùn sống qua ngày, nhưng điều kiện mới tốt, con người đều không phải ngu ngốc, ai cũng muốn bản thân có thể ăn ngon uống tốt một chút. ͏ ͏ ͏ ͏

Đặc biệt là năm mới tới gần, cho nên cả gia đình già trẻ đều đi mua sắm tết, nối liền không dứt. ͏ ͏ ͏ ͏

- Chúng ta cũng nên mua một ít đồ. ͏ ͏ ͏ ͏

Tiết Tam nói. ͏ ͏ ͏ ͏

Hỗ Bát Muội lắc đầu một cái, nói. ͏ ͏ ͏ ͏

- Trong phủ có đưa tới. ͏ ͏ ͏ ͏

Tam gia nghe vậy cũng chỉ mỉm cười gật gù, hắn chỉ muốn vượt qua cuộc sống người bình thường, nhưng rất hiển nhiên, bà di của mình không hiểu phong tình. ͏ ͏ ͏ ͏

Nhưng mà, tam gia vốn không phải người yêu thích chơi phong tình, Ma Vương khác ở trong mắt hắn, trên người ít nhiều gì cũng sẽ có lập dị, đặc biệt là mùi trên người chủ thượng càng nặng. ͏ ͏ ͏ ͏

Hắn, vẫn yêu thích sống chân thật một chút. ͏ ͏ ͏ ͏

Hỗ Bát Muội không muốn lãng phí tiền tài mua hàng tết, nhưng chung tình với các loại đồ ăn, có thể nói đi tới đâu sẽ ăn tới đâu, lúc trước ở nhà ăn vịt quay cũng chỉ là điểm tâm mà thôi. ͏ ͏ ͏ ͏

Tam gia hỗ trợ trả tiền, hưởng thụ cảm giác chủ gia đình. ͏ ͏ ͏ ͏

Mà lúc này, trên gò đất ngoài thành, còn có hai người đang làm việc tương tự. ͏ ͏ ͏ ͏

Phiền Lực không sợ nóng, cầm lấy cục đất nóng hổi lên, gõ vỡ, lúc này, mùi thịt nức mũi. ͏ ͏ ͏ ͏

Kiếm Tỳ bên cạnh hít một hơi thật dài, mang theo sắc mặt si mê. ͏ ͏ ͏ ͏

Phiền Lực cầm một đống tuyết bên cạnh rửa tay, sau đó gỡ thịt gà đưa tới trước mặt Kiếm Tỳ. ͏ ͏ ͏ ͏

Kiếm Tỳ ăn thịt gà, ͏ ͏ ͏ ͏

Phiền Lực bắt đầu gặm bánh nang lớn. ͏ ͏ ͏ ͏

Một lớn một nhỏ đều ngồi dưới đất. ͏ ͏ ͏ ͏

Kiếm Thánh trở về, nhưng Kiếm Tỳ vẫn không ở nhà Kiếm Thánh, hôm nay là ngày hạnh phúc gia đình của sư phụ, nàng không muốn quấy rối. ͏ ͏ ͏ ͏

Nàng không cố ý xem mình thành người ngoài, nhưng cũng không phải mang ý nghĩa nàng không biết thân phận của mình, nàng biết rõ sư phụ sẽ chiếu cố cảm thụ của mình, nhưng nàng vẫn cảm thấy nên để gia đình sư phụ sum vầy mới là tốt nhất. ͏ ͏ ͏ ͏

- To con. ͏ ͏ ͏ ͏

- Ừm. ͏ ͏ ͏ ͏

- Sư phụ có con rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

- Ừm. ͏ ͏ ͏ ͏

Đột nhiên, Kiếm Tỳ ăn đùi gà nghĩ đến hài tử Thiên Thiên nói ra đồng ngôn vô kỵ, tuy nói nàng biết rõ Thiên Thiên nói có ý gì, nhưng nàng vẫn theo bản năng hiểu lầm, hơn nữa muốn chỉnh suy nghĩ sai lầm trở thành ngay thẳng thật khó. ͏ ͏ ͏ ͏

Nàng theo bản năng liếc nhìn giữa hai chân Phiền Lực, ͏ ͏ ͏ ͏

Sau đó, muốt ngụm nước bọt, ͏ ͏ ͏ ͏

Đột nhiên cảm giác thấy đùi gà trong tay mình hơi quá to. ͏ ͏ ͏ ͏

Thật ra, Kiếm Tỳ cũng không thấy cái gì, tuy rằng nửa người trên Phiền Lực không mặc áo bông, chỉ mặc hai tấm áo đơn, nhưng nửa người dưới cũng không đến nỗi chỉ chỉ mặc quần cộc. ͏ ͏ ͏ ͏

Cho dù không sợ lạnh, cũng không cần thiết quá mức đặc lập độc hành. ͏ ͏ ͏ ͏

Nhưng trong đầu sớm có định số, không nhìn thấy cũng không ý nghĩa không thể tưởng tượng. ͏ ͏ ͏ ͏

- To con, hỏi ngươi một chuyện. ͏ ͏ ͏ ͏

- Hỏi đi. ͏ ͏ ͏ ͏

- Ngươi không nghĩ tới, giống như bọn họ, thành thân, sinh đứa bé? ͏ ͏ ͏ ͏

Trong các Ma Vương, Trịnh Phàm và Tứ Nương là một đôi, người mù và Tiết Tam đều có người trong nhà, cho tới Lương Trình và A Minh, hai người này lạnh như băng, có thể bài trừ. ͏ ͏ ͏ ͏

- Không sinh được. ͏ ͏ ͏ ͏

- Không sinh được? ͏ ͏ ͏ ͏

- Ừm. ͏ ͏ ͏ ͏

- Ngươi từng thử? ͏ ͏ ͏ ͏

Phiền Lực lắc đầu một cái. ͏ ͏ ͏ ͏

- Ngươi có nữ nhân vừa ý sao? ͏ ͏ ͏ ͏

Phiền Lực lại lắc đầu. ͏ ͏ ͏ ͏

- Ngươi kia thích gì dạng nữ nhân a? ͏ ͏ ͏ ͏

- Chân thô eo nhỏ mông lớn. ͏ ͏ ͏ ͏

Kiếm Tỳ: … ͏ ͏ ͏ ͏

Đương thời, nam tử mập, là phúc hậu, nữ tử mập, là đại khí ung đẹp, ở niên đại này, có thể ăn mập chính là một loại mị lực. ͏ ͏ ͏ ͏

Kiếm Tỳ tàn bạo cắn đùi gà, nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Ăn không no, còn muốn một con gà. ͏ ͏ ͏ ͏

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!